Ba ngày kể từ khi đọc xong bức di thư Thủy Tổ để lại, nhà họ Tạ vẫn bình yên như cũ, chỉ là trong sự bình yên ấy dường như có thêm tầng lặng lẽ khó nói thành lời.
Mỗi buổi sáng, ta đều nhìn thấy Mạnh Dao ngồi trước cánh đồng anh túc.
Nàng không còn đứng giữa biển hoa như lần đầu ta gặp, cũng không vuốt ve những cánh hoa đỏ rực bằng ánh mắt lưu luyến như trước nữa, mà chỉ lặng lẽ ngồi dưới gốc cây già cạnh bờ ruộng, nhìn từng cơn gió lướt qua mặt đất, nhìn từng cánh hoa nghiêng mình theo gió, giống như một người đang tiễn biệt quãng đời dài nhất của chính mình.
Có lúc ta mang đến cho nàng một bình trà nóng. Mạnh Dao chỉ khẽ gật đầu, nhỏ giọng: "Cảm ơn." Rồi nàng lại quay về nhìn cánh đồng hoa trước mặt.
Ta không biết nàng đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy ba trăm năm quả thực quá dài, dài đến mức những lời chất chứa trong lòng cuối cùng cũng chẳng còn biết phải nói với ai nữa.
...
Trong ba ngày ấy, Cảnh Hành gần như không rời cánh đồng nửa bước; ban ngày chàng lặng lẽ đi dọc từng ranh giới trận pháp, ban đêm lại đứng giữa biển hoa ngẩng đầu quan sát tinh tượng. Có lần ta tỉnh giấc giữa đêm, mở cửa bước ra ngoài vẫn thấy bóng lưng chàng cô độc dưới ánh trăng, bèn mang áo choàng đến khoác lên vai rồi khẽ hỏi: "Còn chưa nghỉ sao?"
Chàng không quay đầu, chỉ đáp: "Chưa đến lúc."
Ta nhìn theo ánh mắt chàng về phía bầu trời đầy sao, nơi những đóa anh túc khẽ lay động như mặt nước. "Chàng đang tính gì?"
Chàng đáp rất ngắn: "Thời điểm."
Ta lại hỏi: "Quan trọng lắm sao?"
Chàng khẽ gật đầu: Trận pháp đã tồn tại ba trăm năm. Nếu sai dù chỉ một khắc, e rằng cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ."
Ta không dám hỏi cái giá không hề nhỏ ấy rốt cuộc là bao nhiêu. Chỉ lặng lẽ nhớ đến mười hai con bạch hạc ngoài kia, nhớ đến từng đời nhà họ Tạ nối tiếp nhau gánh lấy lời hẹn ấy... là đủ để có câu trả lời.
Mãi đến một buổi sớm, khi ta mở cửa bước ra sân, Cảnh Hành vẫn đứng giữa cánh đồng, chưa hóa thành bạch hạc.
Ta sững người, khẽ gọi:
"Cảnh Hành..."
Chàng cúi nhìn đôi tay mình, im lặng rất lâu rồi mới mỉm cười.
"Lời nguyền hình như đang yếu dần từ khi ta ở nhà họ Tạ."
Chàng ngẩng đầu nhìn ta.
"Điều đó cũng cho ta lời giải đáp vì sao khi bước vào trong cánh cổng đá, nàng không hề bị cấm thuật bài xích. Có lẽ... là vì trong người nàng mang huyết mạch của Mạnh Dao."
Ta khẽ gật đầu, nhưng một nghi hoặc khác lại hiện lên.
"Nếu vậy... tại sao khi chàng bước vào nơi ấy, thậm chí chạm đến vật trung tâm của cấm thuật mà vẫn không bị cấm thuật bài xích nuốt mất thần hồn và biến thành hạc hoàn toàn như mười một người trước?"
Đúng lúc ấy, một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau.
"Hắn nói không sai."
Mạnh Dao chậm rãi bước tới.
"Năm xưa, ta dùng máu mình vẽ nên trận pháp, mở Sinh Tử Môn. Trong người ngươi mang huyết mạch của ta, cấm thuật tự nhiên sẽ không bài xích ngươi."
Ánh mắt nàng dừng trên người Cảnh Hành.
"Còn hắn..."
"Ngày hắn bước lên cây cầu đá, ta đã nhìn thấy ngọc bội bên hông hắn tỏa ra một tầng kim quang bao phủ lấy toàn thân hắn. Khi ấy ta đã biết... đó tuyệt đối không phải một khối ngọc tầm thường."
Nàng khẽ mỉm cười.
"Cho đến khi biết được thân phận thật của hắn, mọi chuyện đều đã sáng tỏ."
"Cấm thuật vốn muốn nuốt lấy thần hồn của hắn, giống như đã từng nuốt lấy mười một người trước đó. Nhưng hắn có long khí Đại Chu hộ thể, lại có mệnh cách đế vương. Một trận pháp còn dang dở, dù tồn tại suốt ba trăm năm, cũng không đủ sức cưỡng ép cướp lấy thần hồn của bậc chân long."
"Cho nên cấm thuật chỉ có thể phong ấn ký ức của hắn, khiến hắn quên đi tất cả, chứ không thể nuốt trọn thần hồn."
Nàng đưa mắt nhìn về gốc táo già trong sân.
"Ngày ngươi trói hắn dưới gốc táo ấy, vừa hay lại là mắt trận năm xưa, cũng là nơi cấm thuật yếu nhất. Mọi cơ duyên đều vô tình hội tụ, mới giúp hắn từng chút một khôi phục hình người. Âu cũng là ý trời."
"Lại thêm những ngày sống trong nhà họ Tạ, ăn cơm nhà họ Tạ, ngày ngày được khí tức của dòng họ che chở. Cữu cữu năm xưa biết hậu nhân sớm muộn cũng sẽ phải đối mặt với cấm thuật, nên đã để lại một đạo hậu thủ, lấy linh mạch tổ trạch làm nền, bày trận dưỡng khí, chờ đúng ngày hôm nay. Cấm thuật vốn không còn nguyên vẹn, gặp phải đạo khí ấy càng lúc càng suy yếu, lời nguyền trên người hắn cũng theo đó mà dần tiêu tán."
Ta nhìn chàng, trong lòng bỗng nhen lên một tia hy vọng nhỏ bé. Chúng ta không nói thêm lời nào, nhưng đều hiểu, có lẽ lần này... mọi chuyện thật sự sắp kết thúc.
...
Đêm trăng tròn đến nhanh hơn ta tưởng.
Mặt trăng treo lơ lửng giữa trời, sáng đến mức cả cánh đồng hoa như phủ thêm một lớp bạc. Cảnh Hành đứng trước cửa rất lâu, lặng lẽ ngước nhìn tinh tượng rồi khẽ nói: "Đến lúc rồi."
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi lại khiến tim ta bất giác đập mạnh.
Mạnh Dao chậm rãi đứng dậy khỏi gốc cây, phụ thân cũng lặng lẽ đặt chén trà trong tay xuống. Không ai nói thêm điều gì, bởi có những chuyện đã chờ suốt ba trăm năm, cuối cùng cũng đến lúc phải kết thúc.
...
Ba người chúng ta lặng lẽ bước về phía cánh đồng hoa. Phụ thân không đi cùng, mà xoay người tiến thẳng vào từ đường, châm ba nén hương cắm trước linh vị Thủy Tổ, chắp tay cúi đầu khấn nhỏ: "Xin tổ tiên phù hộ, xin các vị tiền nhân phù hộ cho con cháu nhà họ Tạ hôm nay có thể hoàn thành tâm nguyện ba trăm năm trước."
Dứt lời, ông quỳ lặng trước bàn thờ, không đứng dậy nữa.
Gió đêm lạnh buốt, nhưng càng đến gần biển hoa, ta lại càng cảm thấy nhiệt độ quanh mình trở nên kỳ lạ, không nóng cũng chẳng lạnh, tựa như chỉ cần bước thêm một bước nữa là sẽ đi vào một thế giới khác.
Đúng lúc Cảnh Hành đặt chân xuống thửa ruộng đầu tiên, một tiếng hạc bỗng xé tan màn đêm; ta ngẩng đầu nhìn lên thì thấy từng con bạch hạc lần lượt từ bốn phương bay về, chỉ trong chớp mắt đã đủ mười hai con, lặng lẽ đáp xuống cánh đồng, đứng thành một vòng tròn khổng lồ như đã chờ khoảnh khắc này suốt ba trăm năm.
Ngay sau đó, cả biển anh túc đồng loạt lay động dù không hề có một cơn gió, từng đường sáng đỏ nhạt từ dưới gốc hoa chậm rãi nối liền với nhau, nhanh chóng đan thành một trận văn cổ xưa phủ kín mặt đất; ánh sáng đỏ thẫm xuyên qua lớp đất đen, nhuộm cả cánh đồng thành một màu sắc vừa yêu dị vừa trang nghiêm.
Ta vô thức nắm lấy tay Cảnh Hành, cảm nhận hơi ấm quen thuộc nơi lòng bàn tay chàng. Chàng cúi đầu nhìn ta, khẽ siết tay ta một cái rồi chậm rãi gỡ ra, thấp giọng nói:
"Ở đây chờ ta."
Ta khẽ lắc đầu. "Không."
Ta còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng vừa cất tiếng: "Nếu có chuyện..." thì Cảnh Hành đã mỉm cười cắt ngang: "Nàng không vào được."
Dứt lời, chàng quay người bước thẳng về tâm trận.
Ngay khi mũi chân chàng chạm xuống chính giữa trận pháp, cả cánh đồng bỗng rung chuyển dữ dội, mười hai con bạch hạc đồng loạt cất tiếng, tiếng hạc vang vọng khắp núi rừng, những đường trận văn dưới chân Cảnh Hành cũng theo đó sáng rực lên.
Từng luồng linh lực đỏ thẫm từ khắp biển hoa điên cuồng hội tụ về phía chàng, men theo mặt đất quấn lấy hai chân rồi chậm rãi lan khắp cơ thể như những sợi xích bằng ánh sáng. Ngay trong khoảnh khắc ấy, miếng ngọc bội bên hông chàng bỗng tỏa ra một tầng kim quang nhàn nhạt, lặng lẽ bao bọc lấy thân thể. Thanh trường kiếm bên người chợt ngân khẽ, kiếm khí đỏ nhạt vô thanh vô tức lan tỏa, bao bọc bên ngoài tầng kim quang, cố sức ngăn cản cấm thuật xâm nhập.
Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn sắc mặt chàng từng chút một trở nên trắng bệch, những đầu ngón tay dần dần trong suốt, vô số điểm sáng li ti không ngừng thoát khỏi cơ thể, tựa như sinh cơ của chàng đang bị cấm thuật từng tấc từng tấc bóc tách rồi nuốt chửng.
Tim ta chợt thắt lại, không kìm được bật gọi: "Cảnh Hành!"
Ta không kịp nghĩ gì nữa, chỉ biết bất chấp lao về phía trận pháp. Khi chỉ còn cách Cảnh Hành vài bước chân, chàng bỗng ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt vẫn bình tĩnh như ngày thường, rồi khẽ lắc đầu, cất giọng rất nhẹ nhưng vẫn rõ ràng giữa tiếng hạc vang vọng: "Đừng tới."
Ta còn chưa kịp chạm tới rìa trận pháp thì máu dưới chân bỗng chảy ngược.
Những đường đỏ thẫm vốn đang hội tụ về phía Cảnh Hành đột nhiên đồng loạt quay trở lại như bị một sức mạnh vô hình kéo về điểm khởi đầu, khiến mặt đất khẽ rung lên, không gian quanh cánh đồng chồng xếp thành từng tầng. Tiếng hạc cao vút, bi thương đến xé lòng, tựa như vọng sang từ ba trăm năm trước.
Mạnh Dao vẫn lặng lẽ đứng đó, mặc cho những dòng máu dưới chân không ngừng chảy ngược về điểm khởi đầu, nhưng chỉ trong một chớp mắt, thân thể nàng đã khẽ run lên, đôi mắt mở lớn, thần sắc từ kinh ngạc chuyển thành hoảng loạn rồi dần trắng bệch như thể toàn bộ huyết sắc đều bị rút cạn.
Ngay khoảnh khắc ấy, biển anh túc trước mắt cũng không còn là biển hoa rực rỡ dưới ánh trăng nữa, mà từng cánh hoa đỏ thẫm bỗng chồng lấp lên nhau, nhuốm đầy màu máu, kéo nàng trở về cánh đồng nhuộm đỏ của ba trăm năm trước....
Ba trăm năm trước.
Mạnh Dao quỳ giữa trận pháp, ôm chặt A Du đang dần lạnh đi trong lòng, mặc cho máu trên y phục hai người đã hòa lẫn vào nhau, mặc cho thân thể người trước mặt từng chút một mất đi hơi ấm cuối cùng. Máu nóng trên người chàng đã sớm nguội lạnh, lồng ngực cũng không còn bất cứ nhịp phập phồng nào, nhưng nàng vẫn không chịu buông tay, chỉ run rẩy ôm lấy gương mặt ấy, hết lần này đến lần khác khàn giọng gọi:
"A Du..."
"A Du..."
Tiếng gọi tuyệt vọng vang lên giữa cánh đồng rộng lớn, rồi tan vào khoảng không tĩnh mịch, bởi người trong lòng nàng từ đầu đến cuối vẫn lặng im, không còn mở mắt, cũng không còn đáp lại lấy một lời.
Cuối cùng, Mạnh Dao chậm rãi cúi đầu, cắn mạnh đầu ngón tay đến bật máu, để từng giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống mặt đất, rồi dùng chính máu mình làm mực, lấy sinh cơ làm dẫn, lấy linh lực làm khóa, lấy chấp niệm làm chìa khóa mở cánh cổng nghịch thiên, từng nét trận văn đỏ thẫm theo đầu ngón tay nàng nhanh chóng lan rộng khắp mặt đất, đan xen thành một trận pháp cổ xưa chưa từng xuất hiện giữa nhân gian.
Nàng ngẩng đầu nhìn thi thể A Du đang nằm trong lòng, đôi mắt đỏ hoe nhưng lại sáng đến kỳ lạ, giọng nói khàn đặc vì đau đớn mà vẫn mang theo sự quyết tuyệt không thể lay chuyển:
"Cho dù phải nghịch thiên..."
"Cho dù phải trả bất cứ giá nào..."
"Ta cũng phải đưa chàng trở về..."
Tiếng nói vừa dứt. Toàn bộ trận pháp bừng sáng. Giữa thiên địa. Một cánh cửa cổ xưa chậm rãi mở ra.
Ngay khoảnh khắc ấy. Một luồng lực lượng khủng khiếp từ trong Cổng Sinh Tử ập ngược trở lại. Sinh cơ trong cơ thể Mạnh Dao bị rút cạn trong nháy mắt. Máu không ngừng trào khỏi khóe môi. Ý thức nàng bắt đầu mờ đi.
Ngay trước khi đôi mắt khép lại... Nàng dường như nhìn thấy... Một bóng người quen thuộc... Đang bước ra khỏi Cổng Sinh Tử... "A... Du..."
Khóe môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười rất nhẹ, rồi ngay sau đó, toàn bộ ý thức như bị bóng tối vô tận nuốt chửng, mọi âm thanh, mọi ánh sáng và cả thiên địa trước mắt đều biến mất không còn dấu vết.
"Không..."
Mạnh Dao đột ngột ôm chặt lấy đầu mình, thân thể run lên từng hồi không thể khống chế, như thể đang cố sức nắm lấy một đoạn ký ức đã bị ai đó xé nát rồi ném vào hư vô.
"Không..."
"Ta không nhớ..."
Giọng nói của nàng khàn đặc rồi vỡ vụn giữa khoảng không tĩnh lặng, mang theo sự hoảng loạn và bất lực chưa từng xuất hiện trên gương mặt ấy.
Dòng máu dưới mặt đất vẫn không ngừng chảy ngược về điểm khởi đầu, khiến cả không gian bỗng rung chuyển dữ dội, còn thiên địa như bị một sức mạnh vô hình xé mở. Ngay giữa cơn chấn động ấy, một đoạn ký ức chưa từng thuộc về Mạnh Dao cũng theo ánh sáng đỏ thẫm chậm rãi hiện ra trước mắt mọi người, tựa như chính trận pháp đang kể lại những gì năm xưa nàng chưa bao giờ kịp nhìn thấy.
...
Cánh cửa Sinh Tử vẫn lặng lẽ mở rộng giữa thiên địa, từng luồng khí tức cổ xưa cuồn cuộn tràn ra, rồi từ trong màn sáng mờ ảo ấy, một người thanh niên áo trắng chậm rãi bước ra, chính là A Du. Thế nhưng, ánh mắt chàng vừa chạm đến Mạnh Dao đang nằm giữa trận pháp, thần sắc lập tức thay đổi, bởi sinh cơ trong cơ thể nàng lúc ấy đang không ngừng tiêu tán, thân thể cũng từng chút một hóa thành vô số điểm sáng tan vào hư không, đó chính là phản phệ của cấm thuật mà nàng đã bất chấp tất cả để mở Cổng Sinh Tử.
Không hề có lấy một chút do dự, A Du lập tức lao tới, dang rộng hai tay ôm trọn Mạnh Dao vào lòng mình, cũng đúng vào khoảnh khắc ấy, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, luồng phản phệ vốn đang từng chút một nuốt chửng Mạnh Dao bỗng đổi hướng, toàn bộ sức mạnh khủng khiếp đều đánh thẳng lên thân thể A Du.
Tiếng hạc thê lương bỗng vang vọng khắp đất trời, trong khi mái tóc đen của chàng từng sợi từng sợi hóa thành màu trắng bạc, máu thịt cũng dần tan biến giữa ánh sáng đỏ rực, còn sau lưng, một đôi cánh trắng khổng lồ chậm rãi mở ra, hiện lên trước ánh mắt của tất cả mọi người. Ngay trước mắt họ, A Du hóa thành một con bạch hạc, nhưng đôi cánh rộng lớn ấy từ đầu đến cuối vẫn dang rộng, lặng lẽ che kín lấy người con gái đang nằm trong lòng mình.
Ánh mắt cuối cùng của chàng vẫn lặng lẽ dừng trên gương mặt Mạnh Dao, mang theo lưu luyến, mang theo dịu dàng, cũng mang theo một lời từ biệt mãi mãi không còn cơ hội nói thành lời, rồi ngay sau đó, đôi mắt ấy chậm rãi khép lại, thần thức hoàn toàn bị phong ấn.
Con bạch hạc trắng khẽ cất lên một tiếng kêu bi thương, cũng đúng lúc Cổng Sinh Tử phía sau ầm ầm khép lại, toàn bộ trận pháp trong nháy mắt nổ tung, ánh sáng đỏ rực cuộn trào như sóng lớn rồi theo long mạch dưới lòng đất lan khắp Tây Lăng. Cuối cùng, toàn bộ sức mạnh của cấm thuật hội tụ nơi hoàng cung Tây Lăng, mạnh mẽ bóc tách cả tòa cung điện khỏi nhân gian, hóa thành một Huyễn Cảnh tồn tại giữa hư và thực, đồng thời cuốn theo Mạnh Dao cùng con bạch hạc trắng vào trong.
Cảnh vật trước mắt vẫn không ngừng thay đổi theo dòng chảy của thời gian. Ngoài Huyễn Cảnh, cây cối quanh dãy núi dần héo úa, muông thú lần lượt chết đi, sinh cơ của cả vùng đất không ngừng bị lời nguyền nuốt sạch rồi dẫn vào trong Huyễn Cảnh.
Ngay sau đó, khung cảnh trước mắt lại thay đổi.
Một người tiều phu vô tình bước qua cánh cổng đá. Chỉ trong chớp mắt, thân thể hắn dần hóa thành một con bạch hạc trắng, đôi mắt mất đi thần thái, thần thức cũng theo đó hoàn toàn tiêu tán.
Hình ảnh vụt tắt.
Rồi một người khác lại xuất hiện...
Người thứ ba...
...
Người thứ mười một.
Hết người này đến người khác, tất cả đều bước trên cùng một con đường, cuối cùng hóa thành những con bạch hạc trắng lặng lẽ quanh quẩn trong Huyễn Cảnh, trở thành một phần của lời nguyền đã kéo dài suốt ba trăm năm. Huyễn Cảnh vốn không đủ sinh khí để nuôi dưỡng mười hai linh hồn mắc kẹt giữa sinh và tử, vì thế mỗi độ xuân về, đàn bạch hạc lại bay về cánh đồng hoa trước nhà họ Tạ, lặng lẽ mổ những cánh hoa còn đọng linh khí, hấp thu chút sinh cơ ít ỏi để duy trì sự tồn tại của mình, rồi lại lặng lẽ quay về Huyễn Cảnh, tiếp tục một vòng lặp chưa từng có hồi kết...
Cho đến một ngày, một nam nhân mặc cẩm bào cưỡi bạch mã vô tình lạc vào cánh cổng đá.
Ngay khoảnh khắc chàng bước qua cánh cổng, cả Huyễn Cảnh đột nhiên rung chuyển dữ dội. Từng tầng sương mù cuồn cuộn dâng lên, tựa như sóng lớn, trong chớp mắt đã nuốt trọn thân ảnh chàng.
Khi màn sương dần tản ra, trước mắt chàng không còn là cánh đồng hoa tĩnh lặng, mà là hoàng cung Tây Lăng chìm trong biển lửa. Lửa lớn cháy ngút trời, tiếng gươm giáo va chạm, tiếng chém giết, tiếng hò hét vang dội bốn phương. Trận binh biến năm ấy đang một lần nữa tái hiện trước mắt chàng.
Vô số mũi tên xé gió lao tới. Một mũi tên xuyên thẳng vào vai trái của chàng, gần như cùng lúc, một mũi tên khác cắm phập vào thân bạch mã. Con ngựa đau đớn hí vang, dựng bổng hai vó trước rồi lồng lên dữ dội, hất chàng khỏi lưng ngựa. Chàng ngã mạnh xuống trước chân cầu đá, mũi tên nơi vai theo cú va chạm bật khỏi cơ thể, thanh trường kiếm cũng văng sang một bên.
Đúng lúc ấy, cả chiến trường, bạch mã cùng biển lửa bỗng bị một cánh cổng đen ngòm từ hư không mở ra nuốt chửng. Mọi âm thanh trong nháy mắt đều biến mất, chỉ còn lại lực hút khủng khiếp từ Sinh Tử Môn bao trùm khắp Huyễn Cảnh.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, miếng ngọc bội bên hông chàng bỗng bừng lên một tầng kim quang rực rỡ, tựa như đang chống lại sức mạnh của huyễn cảnh. Lời nguyền vẫn ầm ầm phủ xuống, thân thể chàng cũng theo đó hóa thành một con bạch hạc trắng, nhưng đôi mắt vẫn còn nguyên thần thái, thần thức cũng chưa hoàn toàn bị phong bế.
Trong cơn mơ hồ, dường như có một tiếng gọi vọng đến từ rất xa, nhưng chưa kịp nghe rõ người gọi là ai, cũng không biết đang gọi ai, ý thức của chàng đã bị màn sương vô tận hoàn toàn nuốt lấy.
Cũng vào lúc ấy, cả Huyễn Cảnh lại rung chuyển dữ dội thêm một lần nữa. Từng tầng sương mù chậm rãi tan đi, cánh đồng hoa rộng lớn bừng sáng dưới ánh trời, tựa như vạn vật vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ kéo dài suốt ba trăm năm.
Cùng lúc ấy, Mạnh Dao đột ngột mở bừng hai mắt.
"Là tiếng của A Du... và cữu cữu gọi ta..."
Ánh mắt run rẩy của nàng dừng lại trên con bạch hạc trắng vẫn luôn lặng lẽ đứng bên cạnh mình, rồi chậm rãi chuyển sang mười một con bạch hạc phía sau.
Nhìn từng đôi mắt trống rỗng, vô hồn, không còn lưu lại chút thần thái nào, nước mắt nàng lặng lẽ trào xuống, hết giọt này đến giọt khác, dù muốn cũng không sao kìm lại được.
"Thì ra..."
"Năm đó..."
"Chàng đã trở về..."
Giọng nói của nàng run rẩy đến cực điểm, như mỗi một chữ đều được rút ra từ tận đáy lòng đã đau đớn suốt ba trăm năm.
"Chính chàng..."
"Đã chắn phản phệ thay ta..."
"Chính chàng..."
"Đã khiến cấm thuật dừng lại ở bước cuối cùng..."
Lời còn chưa dứt, Mạnh Dao bỗng bật cười, nhưng tiếng cười ấy vừa khàn đặc vừa đau đớn, nghe còn bi thương hơn cả tiếng khóc, tựa như đến tận lúc này nàng mới hiểu được chân tướng mà bản thân đã tìm kiếm suốt ba trăm năm.
"Người mắc kẹt giữa sinh và tử..."
"Chưa bao giờ là Cảnh Hành..."
"Chính là ta..."
Lời cuối cùng vừa dứt, Mạnh Dao đột nhiên rút phăng thanh đoản kiếm bên hông.
Không một chút do dự.
Dưới ánh trăng lạnh, lưỡi kiếm khẽ xoay, một đường máu đỏ tươi lập tức hiện lên trên cổ tay trắng muốt.
Ngay khi giọt máu đầu tiên rơi xuống mặt đất, cả trận pháp bỗng rung chuyển dữ dội. Ánh sáng đỏ thẫm đang bao phủ quanh Cảnh Hành như bị một sức mạnh vô hình cưỡng ép kéo ngược trở lại, hàng vạn đường trận văn đồng loạt sáng lên, rồi lần lượt đổi hướng, tựa như thần phục trước chủ nhân chân chính của mình, tất cả đều lao thẳng về phía Mạnh Dao. Máu tươi trên mặt đất cũng theo đó sôi lên, từng vòng từng vòng trận văn đỏ thẫm lan ra khắp cánh đồng, khiến cả thiên địa cũng khẽ run rẩy.
Đến lúc ấy, ta mới bừng tỉnh.
Mạnh Dao... mới chính là chủ nhân thật sự của cấm thuật này.
Nàng bình thản bước về phía tâm trận, từng bước đều vững vàng, tựa như quyết định ấy đã được đưa ra từ ba trăm năm trước, chỉ chờ đến hôm nay mới có thể thực hiện.
Cảnh Hành nhìn theo bóng lưng nàng, ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện dao động.
"Tiền bối..."
Mạnh Dao chỉ khẽ mỉm cười.
"Ba trăm năm trước..."
"Cấm thuật... còn thiếu một vật tế."
"Hôm nay..."
"Để ta trả lại cho nó."
Vừa dứt lời, Mạnh Dao khẽ giơ tay, một chưởng mang theo toàn bộ linh lực của chủ trận lập tức đánh thẳng về phía Cảnh Hành, mạnh mẽ đẩy chàng văng khỏi tâm trận, còn chính nàng lại bình thản bước lên thay vào vị trí ấy. Gần như cùng lúc, đại trận hoàn toàn khép kín, cả cánh đồng phút chốc chìm vào một mảnh tĩnh lặng chết chóc, không còn tiếng gió, cũng chẳng còn tiếng côn trùng, chỉ còn tiếng tim ta đập dồn dập đến nghẹn thở giữa lồng ngực.
Ta vội vàng đỡ lấy Cảnh Hành. Những điểm sáng trên người chàng đã ngừng tan biến, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy. Vừa đứng vững, chàng đã lập tức vùng khỏi tay ta, bất chấp thương thế lao thẳng về phía tâm trận, giọng nói lần đầu tiên mất đi sự bình tĩnh thường ngày.
"Tiền bối! Mau ra ngoài!"
Thế nhưng, chàng mới chỉ bước được vài bước, một màn sáng đỏ thẫm đã đột ngột dâng lên, bao phủ toàn bộ trận pháp.
Cảnh Hành rút trường kiếm liên tiếp chém vào kết giới, từng đợt kiếm khí mạnh mẽ nện xuống khiến mặt màn sáng chỉ khẽ gợn lên từng vòng sóng đỏ, rồi lại nhanh chóng trở về nguyên trạng, không hề xuất hiện lấy một vết nứt.
Ta cũng lao tới, khản giọng gọi lớn:
"Mạnh Dao!"
Nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào màn sáng, một luồng lực khổng lồ đã lập tức phản chấn ngược trở lại. Trước mắt ta chỉ còn một màu trắng xóa, cả người bị hất văng ra xa, lưng đập mạnh xuống mặt đất khiến lồng ngực đau đến nghẹn thở.
Cảnh Hành cũng bị chấn lùi mấy bước, khóe môi rịn máu, nhưng chàng vẫn không chịu dừng lại, hết lần này đến lần khác dốc toàn bộ sức lực đánh vào kết giới. Chỉ tiếc, màn sáng đỏ thẫm vẫn sừng sững đứng đó, tựa như giữa chúng ta và Mạnh Dao đã bị ngăn cách bởi hai thế giới hoàn toàn khác nhau, dù có cố gắng đến đâu cũng không thể vượt qua.
Mạnh Dao chậm rãi quay người lại.
Dưới ánh sáng đỏ của trận pháp, dung nhan vốn tuyệt mỹ của nàng dần trở nên mờ ảo, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể tan vào màn sương.
Nàng lặng lẽ nhìn chúng ta, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
"Đừng phí sức..."
"Đây vốn là trận pháp của ta..."
"Chỉ có ta..."
"...mới có thể kết thúc được nó."
Ta chống tay gượng ngồi dậy, hai mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn lại nơi cuống họng.
"Không!"
"Nhất định còn cách khác!"
Mạnh Dao chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt bình thản đến lạ.
"Nếu còn..."
Nàng khẽ mỉm cười, trong nụ cười ấy là sự thanh thản sau ba trăm năm chờ đợi.
"...cữu cữu ta đã không cần đợi đến hôm nay."
Nói rồi, nàng ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên cao, nhưng trong đôi mắt ấy dường như đã chẳng còn ánh trăng, mà chỉ còn bóng dáng của một người đang lặng lẽ chờ nàng ở cuối con đường.
Toàn bộ trận pháp đồng loạt bùng sáng, hàng vạn đường trận văn như sống dậy, điên cuồng dồn linh lực vào cơ thể nàng. Trước mắt ta, mái tóc đen dài chỉ trong chớp mắt đã hóa trắng như tuyết, làn da mịn màng nhanh chóng phủ đầy nếp nhăn, tấm lưng thẳng dần còng xuống, đôi bàn tay cũng run rẩy theo từng nhịp thở, đôi mắt dần trở nên mờ đục như thể ba trăm năm thời gian đang cùng lúc trở về trên chính thân thể ấy.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu được nỗi bất lực của thủy tổ năm xưa. Hóa ra cảm giác chỉ có thể trơ mắt nhìn người mình muốn cứu từng bước đi vào chỗ chết, dù biết rõ kết cục nhưng lại chẳng thể làm được điều gì, còn đau đớn hơn cả chính mình phải chết.
Đúng lúc ấy, mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển dữ dội, một tiếng hạc trong trẻo xé tan màn đêm, rồi tiếng thứ hai, tiếng thứ ba... nối tiếp vang lên.
Giữa bầu trời đêm, một khe sáng khổng lồ chậm rãi mở ra, không rực rỡ chói mắt mà dịu dàng như ánh bình minh, tựa cánh cửa dẫn những người xa nhà trở về.
Con bạch hạc đứng ngoài cùng khẽ nghiêng đầu, thân thể dần tan thành vô số hạt sáng như màn sương gặp nắng sớm. Ngay nơi nó từng đứng, một bóng người chậm rãi hiện ra. Đó là một nam tử chỉ khoảng hai mươi tuổi, áo trắng vẫn như thuở năm xưa, dung mạo thanh tú chưa hề bị thời gian lưu lại dấu vết. Chàng cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình thật lâu rồi khẽ mỉm cười: "Cuối cùng... ta cũng trở về."
Sau chàng, từng con bạch hạc còn lại cũng lần lượt hóa thành người. Có người là thiếu niên, có người trung niên, có người tóc đã điểm bạc, nhưng trên gương mặt mỗi người đều chỉ còn sự bình yên sau một giấc mộng rất dài. Không ai oán hận Mạnh Dao, cũng không ai hỏi đúng sai, chỉ lặng lẽ cúi mình thi lễ. Có người mỉm cười nói: "Cuối cùng cô nương cũng chịu trở về." Có người bật cười: "Ba trăm năm... đủ lâu rồi." Một ông lão chống gậy khẽ lắc đầu: "Nếu còn chậm thêm vài chục năm, lão phu thật sự sắp quên cả tên mình." Tiếng cười rất khẽ, lại khiến khóe mắt ta cay xè, bởi những con người ấy đã bị giữ lại quá lâu, lâu đến mức ngay cả oán hận cũng tan vào năm tháng.
Rồi từng người một ngẩng đầu nhìn cánh cửa sáng trên bầu trời, lặng lẽ hóa thành những luồng sáng bay lên. Không ai ngoảnh lại, cũng không ai lưu luyến. Chỉ trong chốc lát, mười một luồng sáng đã lần lượt biến mất sau cánh cửa, để lại duy nhất một người vẫn đứng yên giữa biển hoa.
Mạnh Dao ngẩng đầu nhìn chàng. Đôi môi khẽ run lên, rất lâu sau mới đủ sức gọi thành tiếng.
"...A Du."
Chàng mỉm cười bước tới, mỗi bước chân như lặng lẽ vượt qua ba trăm năm xa cách, vượt qua biết bao chờ đợi và chấp niệm chưa từng nguôi ngoai.
Mạnh Dao run run đưa tay ra, dường như vẫn sợ tất cả trước mắt chỉ là một giấc mộng quá đẹp để tin. Nhưng lần này, A Du chủ động nắm lấy tay nàng. Bàn tay ấy không còn xuyên qua nhau như những lần trong Huyễn Cảnh, mà vẫn ấm áp như ngày cũ.
Nước mắt Mạnh Dao cuối cùng cũng lặng lẽ rơi xuống.
Nàng cúi đầu nhìn mái tóc đã bạc trắng của mình, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười pha lẫn chua xót.
"Ta... thành ra thế này rồi."
"Chàng... vẫn nhận ra ta sao?"
A Du đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bạc của nàng, ánh mắt vẫn dịu dàng như thuở thiếu niên, dường như ba trăm năm dài đằng đẵng chưa từng để lại bất cứ dấu vết nào trong đôi mắt ấy.
"Dù nàng có thành bộ dạng nào..."
"Ta cũng sẽ nhận ra."
Mạnh Dao bật khóc.
Nàng ngẩng đầu nhìn chàng, giọng nói nghẹn lại vì nước mắt.
"Đáng lẽ... chàng nên để ta đi."
A Du chỉ khẽ lắc đầu.
"Nếu được chọn lại..."
"Ta vẫn sẽ đứng trước mặt nàng."
"Nếu phải chọn một người được sống..."
"Người đó nhất định phải là nàng."
Mạnh Dao không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau thật lâu, như muốn bù đắp khoảng thời gian đã lạc mất suốt ba trăm năm.
Rất lâu sau, Mạnh Dao mới khẽ gọi.
"A Du..."
"Kiếp sau... chàng còn tìm ta không?"
A Du bật cười. Chàng siết chặt bàn tay nàng, giọng nói vẫn dịu dàng như gió xuân, nhưng từng chữ lại kiên định đến không gì lay chuyển nổi.
"Không phải kiếp sau."
"Đời đời kiếp kiếp..."
"Ta đều nguyện đi cùng nàng."
Nước mắt nàng lặng lẽ tuôn rơi, nhưng lần này không còn là đau thương, mà là hạnh phúc sau ba trăm năm chờ đợi.
A Du nhìn nàng thật lâu, rồi khẽ mỉm cười.
"Đi thôi."
Ngay lúc ấy, một luồng ánh sáng rực rỡ từ Sinh Tử Môn chậm rãi bao phủ lấy hai người. Mái tóc bạc của Mạnh Dao dần trở lại đen nhánh, những nếp nhăn trên gương mặt cũng lặng lẽ tan biến theo từng tia sáng, cho đến khi nàng lại trở về dáng vẻ thiếu nữ năm đôi mươi, hệt như lần đầu A Du gặp nàng giữa cánh đồng hoa năm ấy.
Mạnh Dao mỉm cười nhìn chàng, bàn tay lặng lẽ siết chặt lấy tay chàng.
Thân hình của hai người dần hóa thành vô số điểm sáng, chậm rãi tan vào giữa đất trời.
Nhưng từ đầu đến cuối...
Bàn tay ấy... Chưa từng buông ra.
Ba trăm năm chờ đợi, ba trăm năm chấp niệm, cuối cùng cũng đã có câu trả lời. Ta khẽ ngẩng đầu nhìn những điểm sáng cuối cùng tan vào giữa đất trời, trong lòng chỉ còn lại một lời nguyện giản đơn: mong rằng từ nay về sau, dẫu trải qua bao nhiêu kiếp luân hồi, họ vẫn sẽ tìm thấy nhau, vẫn sẽ nắm lấy tay nhau, và sẽ không bao giờ phải buông tay người mình yêu thêm một lần nào nữa.
Ba tháng sau, Cảnh Hành trở về kinh thành, khôi phục thân phận Thái tử, rồi mang sính lễ dài kín con đường núi đến Tây Lăng. Phụ thân ta nhìn đoàn người trước cửa, im lặng hồi lâu mới hỏi:
“Sau này ai trồng hoa?”
Chàng lập tức đáp:
“Con.”
Thế là ta theo chàng về Đông cung, còn chàng mỗi độ xuân sang lại cùng ta trở về ruộng thuốc. Về sau, Đại Chu có một vị Hoàng đế rất giỏi trị quốc, nhưng việc thành thạo nhất vẫn là cầm chổi đuổi hạc khỏi ruộng hoa của nương tử.