Khi chúng ta ra khỏi trận pháp, trăng đã nghiêng về phía tây, ánh sáng lạnh lẽo phủ lên khu rừng một màu trắng nhạt, ngay cả tiếng côn trùng cũng thưa thớt như vừa trải qua một giấc mộng quá dài.
Ba người trở về căn phòng gỗ.
Trên bàn chỉ có một ấm trà nóng, hơi nước mỏng manh bay lên rồi tan vào bóng tối. Không ai mở lời. Ta vẫn chưa thoát khỏi những ký ức vừa nhìn thấy, Cảnh Hành cúi mắt suy nghĩ, còn Mạnh Dao ngồi bên ngọn đèn, thần sắc tĩnh lặng đến mức khiến người ta không biết nàng đang nhớ về quá khứ hay cố quên nó đi.
Ta vừa nâng chén trà, Cảnh Hành bỗng đưa tay về phía ta.
Đầu ngón tay hắn lướt qua tay áo, gỡ xuống một cánh anh túc đỏ đã héo từ lúc nào.
Hắn nhìn cánh hoa trong tay, chợt nói:
“Mỗi lần trận pháp dao động, mười hai con bạch hạc đều trở về cánh đồng. Ta cũng hóa lại thành người ở nơi ấy.”
Ta ngẩng đầu.
“Ý ngươi là…”
“Cánh đồng hoa không chỉ liên quan đến lời nguyền.” Cảnh Hành đặt cánh hoa xuống bàn. “Chỉ cần tìm được mối liên hệ giữa cánh đồng hoa và trận pháp, chúng ta sẽ mở được Cổng Sinh Tử.”
Ánh lửa lay động trong mắt Mạnh Dao.
Nàng im lặng rất lâu mới nói:
“Ta không biết cách mở Cổng Sinh Tử. Nhưng mọi đầu mối quả thực đều bắt đầu từ nơi ấy.”
Bàn tay đang đặt trên chén trà của nàng khẽ siết lại.
“Ta không muốn quay về.”
Giọng nói rất nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, căn phòng dường như lạnh hơn.
Một lúc sau, Mạnh Dao mỉm cười, nụ cười mỏng đến mức gần như không tồn tại.
“Nhưng xem ra… lần này ta thật sự phải trở về.”
Chúng ta lên đường ngay trong đêm.
Lần trước, ta và Cảnh Hành mò mẫm giữa núi rừng hơn nửa ngày mới tìm được cánh cổng đá. Lần này Mạnh Dao đi trước, không cần xem dấu cây, cũng không dừng lại phân biệt phương hướng. Nàng rẽ qua từng lối nhỏ bị cỏ dại che kín, vượt qua khe suối và những triền đá phủ rêu, quen thuộc như thể mới rời khỏi nơi này hôm qua.
Chỉ hơn ba canh giờ, bóng núi đã lùi lại phía sau.
Khi đường chân trời vừa nhuộm một vệt sáng nhạt, mái nhà họ Tạ hiện ra giữa làn sương sớm.
Ta đẩy cổng bước vào sân.
Cảnh vật trước mắt vẫn như ngày ta rời đi, chỉ có sương đọng trên mái ngói và những cánh anh túc ngoài đồng đang khẽ cúi đầu trong gió sớm. Mạnh Dao đi được vài bước thì dừng lại dưới gốc táo già.
Đó chính là nơi Cảnh Hành từng xuất hiện lần đầu tiên trong hình dáng con hạc trắng bị ta trói chặt.
Mạnh Dao không nhìn chúng ta.
Nàng chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn cánh đồng hoa đang trải dài phía trước.
Từ sau núi bỗng vang lên tiếng vỗ cánh.
Một con.
Rồi hai con.
Từng bóng trắng xuyên qua màn sương, lần lượt đáp xuống chung quanh biển anh túc. Mười hai con bạch hạc đứng rải rác giữa những đóa hoa đỏ, im lìm đến lạ thường, không tranh nhau mổ hoa, cũng không cất tiếng gọi.
Chúng chỉ hướng về phía Mạnh Dao.
Nàng vẫn không nói.
Không khóc.
Chỉ có bàn tay buông bên người từ từ siết chặt, còn ánh mắt như đã vượt qua cánh đồng trước mặt, trở về một buổi sáng xa xôi nào đó đã bị chôn vùi suốt ba trăm năm.
Đúng lúc ấy, cửa nhà mở ra.
Phụ thân ta bước xuống bậc thềm, vừa nhìn thấy ta đã thở phào:
“Thanh Ninh, con đã về.”
“Phụ thân.”
Cảnh Hành chắp tay:
“Bá phụ, chúng con đã về.”
Phụ thân gật đầu, ánh mắt đang định chuyển sang đàn hạc ngoài đồng thì Mạnh Dao quay người lại, khẽ cúi mình hành lễ.
“Tiểu nữ quấy rầy gia chủ.”
Phụ thân ta bỗng đứng sững.
Ông nhìn nàng không chớp mắt, sắc mặt thoáng chốc thay đổi, giống như vừa nhìn thấy một người vốn chỉ nên tồn tại trên giấy mực bước ra giữa ánh sáng ban mai.
Ta gọi khẽ:
“Phụ thân?”
Ông dường như không nghe thấy.
Ánh mắt ông dừng trên hàng mày, khóe mắt rồi gương mặt Mạnh Dao, càng nhìn càng hiện rõ vẻ khó tin. Mãi một lúc lâu sau, phụ thân mới chậm rãi hoàn hồn.
Ông không hỏi Mạnh Dao là ai.
Cũng không giải thích vì sao mình thất thần.
Chỉ nhìn nàng thật lâu rồi nghiêng người:
“Cô nương… xin theo ta.”
Phụ thân quay vào nhà.
Ta và Cảnh Hành nhìn nhau, sau đó cùng đi theo. Mạnh Dao đứng dưới gốc táo thêm một lát rồi mới bước qua bậc cửa.
Phụ thân không dẫn chúng ta vào chính đường mà đi thẳng về phía sau viện.
Cuối con đường lát đá là từ đường nhà họ Tạ.
Từ nhỏ đến lớn, ta chỉ được vào đó trong những ngày tế tổ. Phụ thân vẫn thường nói, nhà họ Tạ không phải danh môn vọng tộc, tổ tiên cũng chẳng để lại công danh hiển hách, nhưng người sống phải nhớ mình từ đâu mà có, bằng không đi xa đến mấy cũng chỉ là kẻ không có đường về.
Ông lấy chìa khóa, mở ổ đồng đã ngả màu.
Cánh cửa gỗ nặng nề chậm rãi mở ra, mùi trầm hương đã thấm vào từng thớ gỗ lập tức tràn ra ngoài.
Ánh sáng ban mai len qua khe cửa, soi lên những bài vị xếp ngay ngắn trên án thờ.
Chính giữa từ đường treo một bức chân dung đã cũ.
Người trong tranh mặc trường bào màu xám, tuổi chừng ngoài ba mươi, dáng người cao gầy, ánh mắt ôn hòa nhưng ẩn chứa một nỗi mệt mỏi khó gọi thành tên. Ta đã nhìn bức họa ấy vô số lần, nhưng đến hôm nay mới nhận ra đường nét trên gương mặt thủy tổ nhà họ Tạ có vài phần giống Mạnh Dao đến kinh người.
Không chỉ là hàng mày hay đôi mắt.
Mà là loại thần sắc tưởng chừng dịu dàng, nhưng dưới vẻ dịu dàng ấy lại cất giấu sự kiên định không ai có thể lay chuyển.
Mạnh Dao vừa bước qua cửa liền khựng lại.
Nàng nhìn người trong tranh.
Sắc mặt trắng bệch.
Môi nàng run lên, nhưng rất lâu không phát ra được tiếng nào.
Phụ thân đứng bên cạnh, ánh mắt chuyển qua lại giữa nàng và bức họa, cuối cùng dường như cũng hiểu vì sao mình vừa nhìn thấy nàng đã thất thần.
Mạnh Dao bước về phía trước.
Mỗi bước chân đều rất chậm, như đang đi qua ba trăm năm dài đằng đẵng.
Đến trước án thờ, đầu gối nàng bỗng khuỵu xuống.
Nàng quỳ trên nền đá lạnh, hai tay chống xuống đất, cúi người thật sâu trước bức chân dung. Vai nàng khẽ run, giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống nền từ đường, vỡ thành một vệt nhỏ dưới ánh sáng mờ nhạt.
"Cữu cữu..."
Hai tiếng ấy khẽ đến mức gần như tan vào làn khói hương.
Nhưng cả từ đường đều nghe thấy.
Không một ai lên tiếng.
Phụ thân ta lặng lẽ bước tới trước án thờ, châm thêm một nén hương rồi cắm vào lư đồng. Khói trắng chậm rãi bay lên, quấn quanh bức chân dung cũ kỹ. Ông đứng lặng rất lâu, ánh mắt dừng trên khung gỗ đã sẫm màu vì năm tháng, như chợt nhớ ra điều gì, liền đưa tay tháo bức họa xuống.
Phía sau bức họa là một hộc gỗ nhỏ.
Bên trong chỉ có một phong thư đã ngả vàng.
Trên phong bì, nét mực tuy cũ nhưng vẫn còn rõ ràng.
Gửi Dao Nhi.
Mạnh Dao nhìn ba chữ ấy, cả người như đông cứng.
Phụ thân ta khẽ thở dài, hai tay nâng phong thư đưa tới trước mặt nàng.
"Có lẽ... thủy tổ vẫn luôn chờ người."
Đầu ngón tay Mạnh Dao run lên dữ dội. Nàng mất rất lâu mới tháo được sợi dây buộc đã mục theo năm tháng.
Tờ giấy bên trong rất mỏng.
Nàng vừa nhìn thấy dòng đầu tiên, nước mắt đã lặng lẽ rơi xuống.
Dao Nhi.
Khi con đọc được lá thư này, có lẽ cữu cữu đã không còn trên đời nữa.
Đừng buồn.
Người già rồi ai cũng phải đi trước.
Điều cữu cữu tiếc nhất, chỉ là không thể đợi đến ngày được chính mắt nhìn con tỉnh lại.
Đêm ấy, khi cữu cữu tìm đến cánh đồng, con đã chìm trong trận pháp.
Ta đứng ngoài trận.
Không thể bước vào.
Cũng không thể đưa con trở về.
Ta đã nghĩ đến chuyện rời đi.
Tây Lăng mất rồi.
Người sống vẫn phải tiếp tục sống.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó con mở mắt, giữa trời đất này không còn lấy một người thân chờ con nữa...
Cữu cữu không đành.
Vì thế, ta ở lại.
Họ Mạnh không còn có thể dùng nữa.
Ta đổi sang họ Tạ.
Dựng một căn nhà bên cạnh cánh đồng.
Lập gia thất.
Sinh con.
Đời này truyền sang đời khác.
Thay ta tiếp tục chờ con.
Nếu có một ngày con trở về, dù cữu cữu không còn nữa, cũng sẽ vẫn còn người mở cửa đón con về nhà.
...
Dao Nhi.
Đừng tự trách mình.
Có những chuyện, không phải sức người có thể cưỡng cầu.
Con đường con chọn hôm ấy, chưa chắc đã là đường cùng.
Cánh đồng không phải mồ chôn con.
Nó là con đường con để lại cho chính mình.
Hoa nở trong ranh giới của trận pháp.
Hạc trở về nơi linh lực tụ lại.
Đừng tìm cánh cửa ở nơi mắt thường có thể thấy.
Nếu thật sự có một ngày con hiểu được ý nghĩa của sự sống và cái chết...
Con sẽ tìm thấy nó.
Cuối cùng, chỉ còn lại một dòng chữ rất ngắn.
Dao Nhi.
Cửa không nằm trước mặt con.
Nó nằm ở nơi người sống và kẻ đã khuất cùng quay về.
CỮU CỮU CỦA CON CƠ THANH HUYỀN TUYỆT BÚT
Tờ giấy trong tay Mạnh Dao đã sớm bị nước mắt làm ướt.
Nàng chậm rãi gấp lá thư lại, quỳ xuống trước bức chân dung lần nữa.
Lần này, nàng không dập đầu.
Chỉ cúi đầu ôm chặt lá thư vào lòng, bờ vai khẽ run lên, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không bật thành tiếng khóc.
Khói hương lững lờ bay lên giữa từ đường.
Cơ Thanh Huyền... đó là tục danh của cữu cữu ta. Người là quốc sư Tây Lăng, cũng là người thân gần gũi với ta nhất từ thuở nhỏ. Cữu cữu chỉ lớn hơn ta mười mấy tuổi, gần như đã cùng ta lớn lên; khi ta còn bé, người dẫn ta đi khắp hoàng thành, đến lúc ta biết đọc sách, luyện kiếm, người lại ở bên chỉ dạy từng chút một. Với người ngoài, cữu cữu luôn lạnh nhạt như mây khói, nhưng trước mặt ta, người chưa bao giờ là vị quốc sư cao cao tại thượng. Ta chưa từng ngờ rằng sau ngày ấy, người đã dùng cả đời mình nghiên cứu Sinh Tử Môn, đem hết sở học và tâm huyết lưu lại trong bức thư này. Hóa ra, cữu cữu chưa từng từ bỏ... Người chỉ lặng lẽ dùng cả cuộc đời mình, để lại cho ta một chốn đi về.
Ta bước tới, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Mạnh Dao không nhìn ta, cũng không nói gì. Chỉ lặng lẽ nghiêng người, tựa nhẹ vào vai ta.
Ta vẫn ngồi yên, để mặc nàng lặng lẽ dựa như thế.
Ngoài từ đường, gió sớm lướt qua cánh đồng.
Mười hai con hạc đồng loạt cất tiếng kêu.
Âm thanh dài, trong trẻo, vang qua mái ngói rồi dội ngược vào gian phòng đầy khói hương.
Cảnh Hành từ đầu đến cuối không nói gì.
Hắn đứng trước cửa, nhìn ra ngoài cánh đồng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng con bạch hạc đang đứng giữa hoa đỏ.
Một con ở mé đông.
Hai con gần gốc táo.
Ba con đậu sát bờ đá.
Những con còn lại tản ra thành một vòng cung không trọn vẹn.
Ta nhận ra hắn không chỉ nhìn chúng.
Hắn đang đếm.
Đang đối chiếu.
Cảnh Hành bước ra khỏi từ đường.
Ta theo ánh mắt hắn nhìn xuống cánh đồng, bỗng thấy những vị trí đàn hạc đứng không hề hỗn loạn. Chúng giống như những điểm sáng nằm đúng trên một đường tròn vô hình, bao quanh phạm vi hoa nở.
Mạnh Dao cũng ngẩng đầu.
Cảnh Hành quay lại hỏi:
“Trận pháp năm đó bắt đầu từ đâu?”
“Nơi ta thi triển cấm thuật.”
“Ở đâu?”
Mạnh Dao nhìn qua cửa từ đường, ánh mắt dừng dưới gốc táo già.
“Chính là nơi ấy.”
Cảnh Hành lập tức quay đầu.
Gốc táo.
Cánh đồng.
Mười hai con hạc.
Phạm vi hoa không đổi.
Lời trong thư.
‘’Hoa nở trong ranh giới của trận pháp.
Hạc trở về nơi linh lực tụ lại.
Cửa nằm ở nơi người sống và kẻ đã khuất cùng quay về.’’
Hắn bước xuống bậc đá, đi thẳng về phía gốc táo.
Ta và Mạnh Dao cùng đi theo.
Ánh nắng đầu ngày vừa nhô khỏi đỉnh núi, rơi thành một vệt sáng mỏng trên cánh đồng. Những cánh anh túc rung nhẹ, sắc đỏ nối nhau như một mặt nước đang âm thầm chuyển động.
Cảnh Hành dừng dưới gốc táo.
Hắn cúi xuống nhặt một cánh hoa, rồi nhìn lên mười hai con hạc đang đứng quanh cánh đồng.
Một lát sau, hắn khẽ hỏi:
“Ngày ta hóa thành người, chúng đứng ở đâu?”
Ta nhớ lại.
“Cũng quanh cánh đồng.”
“Không phải quanh.” Hắn nói. “Là trấn giữ mười hai vị trí của trận pháp.”
Mạnh Dao khựng lại.
Cảnh Hành nhìn xuống mặt đất dưới chân mình.
“Cánh đồng là phạm vi trận văn. Mười hai con hạc là mười hai điểm giữ trận. Còn con hạc thứ mười ba…”
Hắn không nói hết.
Nhưng ta đã hiểu ánh mắt hắn đang nhìn ai.
Chính hắn.
Người thứ mười ba không phải một phần của vòng ngoài.
Mà là mắt xích còn thiếu để làm trận pháp vận chuyển.
Cảnh Hành nhắm mắt trong chốc lát, như đang ghép những mảnh ký ức cuối cùng vào đúng vị trí.
Khi mở mắt ra, thần sắc hắn đã hoàn toàn thay đổi.
“Ta biết rồi.”
Ta và Mạnh Dao đồng thời nhìn hắn.
Cảnh Hành quay lại, ánh mắt sáng lên giữa biển hoa đỏ.
“Chúng ta không cần đi tìm Cổng Sinh Tử.”
Hắn dừng một nhịp.
“Bởi vì…”
“Ta đã tìm ra cách mở nó.”