Người trong kinh thành đều nói ta thích đào hố.
Ta cảm thấy rất oan.
Ví dụ như lần trước, ta chỉ thuận miệng bảo một vị công tử lấy ngọc tóc ngoáy mũi, kết quả hắn thân bại danh liệt, còn ta thì bị mẫu thân cầm roi đuổi đánh suốt ba vòng Tạ phủ.
Câu chuyện ấy về sau trở thành trò cười được nhắc suốt nửa năm.
Nhưng nếu các ngươi hỏi ta có hối hận không, ta sẽ trả lời là không, bởi vì lúc đó ta thật lòng muốn giúp hắn.
Ta Tạ Thanh Ninh làm người từ trước đến nay luôn nhiệt tình.
Chỉ là kết quả thường hơi khác mong đợi một chút.
Một chút rất lớn.
...
Hôm ấy ta vừa trèo tường ra khỏi phủ.
Đúng vậy, là trèo tường.
Dù sao mẫu thân cũng không thích ta ra ngoài, mà ta lại không thích nghe lời, cho nên nhiều năm nay người cố nhốt ta, ta cố chạy, hai bên đều rất nỗ lực.
Tình cảm mẫu tử vô cùng tốt đẹp.
Xuân Đào đứng dưới tường đỡ ta, vừa thấy ta đáp xuống đất đã thở phào.
"Nô tỳ còn tưởng tiểu thư lại mắc áo trên tường."
Ta liếc nàng.
"Lần trước là ngoài ý muốn."
Xuân Đào im lặng nhìn ta, ánh mắt viết rõ ba chữ: không tin đâu.
Ta còn định giáo huấn nàng vài câu cho ra dáng tiểu thư, ai ngờ phía trước bỗng truyền tới tiếng huyên náo, tiếng người chen chúc lẫn với tiếng khóc lóc và mắng chửi, nghe vô cùng náo nhiệt.
Ta lập tức mua một túi hạt dưa rồi chen vào.
Con người sống ở đời, không thể bỏ lỡ ba thứ.
Ăn cơm.
Ngủ.
Và xem náo nhiệt.
...
À.
Thì ra là ép cưới.
Một vị công tử áo gấm dẫn theo gia đinh chặn trước cửa nhà người ta, đối diện hắn là một cô nương bán đậu phụ mắt đỏ hoe, bộ dạng đáng thương vô cùng.
Công tử áo gấm chống nạnh, khí thế hùng hổ.
"Ngươi gả cũng phải gả."
"Không gả cũng phải gả."
Cô nương bán đậu phụ tức đến phát run.
"Ta chết cũng không gả."
Đám đông xung quanh lập tức hít hà, còn ta vừa cắn hạt dưa vừa lắc đầu, cảm thấy lời thoại này thật sự quá cũ, ngay cả hí khúc đầu phố cũng không diễn kiểu này nữa.
Đúng lúc ấy, công tử áo gấm bỗng khựng lại.
Khí thế đang hừng hực như lửa đốt, bỗng yếu đi một nửa.
Ta nheo mắt nhìn kỹ, càng nhìn càng thấy không đúng, bởi vì trán hắn rịn mồ hôi, môi mím chặt, hai chân đứng sát vào nhau, thỉnh thoảng còn đổi trọng tâm từ chân trái sang chân phải.
Bộ dạng ấy giống như đang dùng toàn bộ nghị lực của cuộc đời để giữ lại thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
Ta lập tức hiểu.
Hắn đau bụng.
Rất đau.
Đau đến mức nhân sinh cũng sắp mất ý nghĩa.
...
Nhưng cô nương bán đậu phụ hiển nhiên không hiểu.
Nàng thấy đối phương lùi lại, còn tưởng hắn mềm lòng, ánh mắt cũng bắt đầu dao động.
Ta nhìn công tử, lại nhìn cô nương, bỗng có cảm giác mình là người duy nhất biết chân tướng.
Loại cảm giác này rất khó chịu.
Giống như nhìn thấy người khác đi sai đường, mà không nói thì ngứa miệng.
...
Ta suy nghĩ một lát, sau đó cắn hạt dưa, nhỏ giọng cảm thán nhưng vừa đủ để công tử kia nghe thấy.
"Ây da."
"Cô nương nhà người ta có vẻ sắp đồng ý rồi."
"Nếu ngươi bỏ đi lúc này."
"Chẳng phải công sức uổng phí sao?"
Công tử lập tức quay đầu, hai mắt sáng lên.
"Thật sao?"
Ta thành thật gật đầu.
"Ta đoán vậy."
Xuân Đào đứng bên cạnh lặng lẽ che mặt, bởi vì nàng quá hiểu ta, mỗi lần ta nói "ta đoán vậy" thì thường sẽ có người gặp chuyện.
...
Công tử nghiến răng, lại bước lên hai bước, nhưng sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.
Ta nhìn cũng thấy thương.
Dù sao ép cưới là chuyện không đúng, nhưng đau bụng cũng rất đáng thương, mà ta lại là người mềm lòng, thật sự không nhìn nổi cảnh người khác khổ sở trước mặt mình.
Thế là ta tốt bụng góp ý.
"Ta nghe nói."
"Có người dùng ngọc tóc ngoáy mũi."
"Hắt hơi vài cái."
"Khí trong bụng sẽ thông."
"Không còn đau nữa."
Công tử nhìn ta.
Ta nhìn lại hắn, ánh mắt chân thành vô cùng.
Xuân Đào cũng nhìn ta, ánh mắt tuyệt vọng vô cùng.
...
Một lát sau, hắn thật sự làm theo.
Ta rất vui.
Người chịu tiếp thu ý kiến luôn đáng quý.
...
Công bằng mà nói, phương thuốc dân gian này cực kỳ hiệu quả.
Hắn vừa ngoáy được hai cái đã hắt hơi liên tiếp.
Hắt cái thứ nhất, sắc mặt giãn ra.
Hắt cái thứ hai, mắt sáng lên.
Hắt cái thứ ba, hắn vui mừng như sống lại lần nữa.
Ta còn chưa kịp cảm thán, đám người xung quanh đã đột nhiên kinh hô, sau đó đồng loạt chạy tán loạn.
Người bịt mũi.
Người kéo tay áo.
Người chạy nhanh đến mức làm rơi cả giày.
...
Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn công tử áo gấm, nhìn mặt đất phía sau hắn, lại nhìn đám người đang bỏ chạy, cuối cùng cũng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Ta trầm mặc.
Xuân Đào cũng trầm mặc.
Ngay cả cô nương bán đậu phụ cũng trầm mặc.
Một cơn gió thổi qua, khung cảnh vô cùng yên tĩnh, yên tĩnh đến mức ta cảm thấy tiếng hạt dưa trong tay mình rơi xuống đất cũng rất vang.
...
Quả nhiên.
Trong bụng đã không còn gì, thì còn đau thế nào được nữa.
Về mặt y lý, ta cảm thấy không có vấn đề.
...
Ba ngày sau, cả kinh thành đều biết chuyện.
Năm ngày sau, có người còn vẽ tranh bán ngoài phố.
Bảy ngày sau, tiểu hài tử nhìn thấy công tử kia đều bắt đầu hắt hơi.
Mười ngày sau, ngay cả người bán bánh nướng đầu phố cũng gọi hắn là Hắt Hơi Công Tử, danh hiệu vang dội, truyền khắp kinh thành.
Ta nghe xong còn cảm thấy khá có khí thế.
Đáng tiếc.
Công tử kia không nghĩ vậy.
...
Mười ngày sau, mẫu thân biết chuyện.
Người cầm roi đuổi ta khắp phủ.
"Ta bảo ngươi ra ngoài làm việc tốt!"
"Chứ không phải bảo ngươi làm người ta mất sạch mặt mũi!"
Ta chạy phía trước, mẫu thân đuổi phía sau, còn gia đinh hai bên đường vừa thấy cảnh này đã lập tức tránh sang một bên.
Không ai dám can.
Bởi vì cảnh tượng này quá quen rồi.
Xuân Đào vừa chạy vừa khuyên.
"Phu nhân bớt giận!"
"Tiểu thư thật sự không cố ý!"
Mẫu thân tức đến bật cười, là kiểu cười khiến người ta nghe xong chỉ muốn chạy nhanh hơn.
Người chỉ thẳng vào ta.
"Ngươi nghe xem."
"Nó còn cảm thấy mình oan."
"Ta sinh nó ra."
"Ta còn không hiểu nó sao?"
Người quay đầu nhìn Xuân Đào.
"Ngươi nói."
Xuân Đào lập tức cúi đầu.
"Nô tỳ không dám."
"Ngươi nói!"
Xuân Đào run lên, sau đó nhắm mắt như thể đang chuẩn bị bán đứng chủ tử vì đại nghĩa.
"Ba tháng trước tiểu thư bảo Vương công tử nuôi ong trong thư phòng để dưỡng tâm."
"Vương công tử bị ong đốt sưng mặt ba ngày."
Mẫu thân hít sâu một hơi.
"Lần trước nữa."
Xuân Đào càng nói càng nhỏ.
"Tiểu thư bảo Lý cô nương chôn bạc dưới giường để tụ tài."
"Kết quả bị chuột đào mất."
"Lần trước nữa..."
"Được rồi!"
Mẫu thân đau khổ ôm trán.
"Đừng nhắc nữa."
"Ta nhớ."
Người nhìn ta, ánh mắt giống như nhìn một món nợ tổ tiên để lại.
"Thanh Ninh."
"Ngươi càng muốn giúp người."
"Thì người khác càng dễ gặp chuyện."
Ta cảm thấy lời này rất vô lý.
Rõ ràng ta đang giúp, sao mọi người luôn hiểu sai thiện ý của ta?
Thấy ta không phục, mẫu thân càng tức.
"Ngươi còn không phục?"
"Con thật sự muốn giúp hắn!"
Ta vừa chạy vừa kêu oan.
"Con còn chữa khỏi đau bụng cho hắn nữa mà!"
"Người xem!"
"Về sau hắn đâu còn đau nữa!"
Mẫu thân giơ roi cao hơn.
"Đúng."
"Về sau hắn cũng không còn mặt mũi nữa!"
Ta cảm thấy chuyện này không thể trách ta hoàn toàn, dù sao người ngoáy ngọc vào mũi cũng là hắn, còn ta cùng lắm chỉ góp ý một cách nhiệt tình.
Xuân Đào nghe vậy lập tức che mặt.
Mẫu thân thì trực tiếp tăng tốc.
Ta cũng tăng tốc theo.
Lúc ấy ta còn chưa biết, người xui xẻo nhất hôm nay không phải vị công tử kia, mà là ta.
...
Sau cùng, ta bị cấm túc nửa tháng.
Ngay cả tường cũng bị tăng thêm hai gia đinh canh giữ.
Mẫu thân còn tuyên bố.
"Nếu ngươi còn dám trèo."
"Ta sẽ xây tường cao thêm."
Ta cảm thấy chuyện này rất vô lý.
Người với người, sao có thể mất lòng tin đến thế.
...
Nửa tháng sau, ta lại gặp vị công tử kia.
Hắn vừa nhìn thấy ta, mặt đã xanh đến mức ta tưởng hắn sắp ngất.
Ta lập tức sinh lòng áy náy.
Dù sao lần trước cũng gây phiền phức cho người ta, mặc dù ta thật sự không cố ý, nhưng người tử tế phải biết bù đắp.
Thế là ta quyết định giúp hắn thêm một lần nữa.
...
Ta tiến lên.
Hắn lùi lại.
Ta tiến thêm một bước, hắn lại lùi thêm hai bước, nhìn rất không lễ phép.
Ta đành chủ động mở lời.
"Đừng sợ."
"Ta lần này tới giúp ngươi."
Hắn suýt nữa quay đầu bỏ chạy.
...
Ta nhìn quanh, xác nhận không có ai nghe lén, sau đó nhỏ giọng nói với hắn một bí mật.
Một bí mật liên quan tới sân nhà hắn.
Nghe nói rất nhiều năm trước, nơi đó từng chôn vàng.
Tin tức tuyệt mật.
Ta còn đặc biệt dặn hắn.
"Ngươi đừng nói với ai."
Hắn kích động gật đầu.
Ta rất hài lòng, cảm thấy mình cuối cùng cũng làm được một việc tốt.
...
Về sau nghĩ lại, ta cảm thấy có lẽ lúc ấy mình không nên nói.
Bởi vì ba ngày sau.