Ta vừa nói xong chuyện cái sân.
Ba ngày sau, Triệu công tử đào nát cả cái sân thật.
...
Ban đầu ta còn tưởng hắn chỉ đào chơi, dù sao người bình thường nghe xong cũng sẽ không tin ngay một câu “nghe nói” vu vơ như vậy.
Ai ngờ ta đánh giá thấp quyết tâm của hắn.
Ngày đầu tiên, hắn tự cầm cuốc đào.
Ngày thứ hai, gia đinh cùng đào.
Ngày thứ ba, cha hắn bắt đầu đào.
Ngày thứ tư, mẹ hắn cũng đào.
Đến ngày thứ năm, hàng xóm bên trái không nhịn được nữa, ghé đầu qua tường hỏi:
"Đào cái gì vậy?"
Triệu công tử lập tức nhìn trái nhìn phải, rồi hạ thấp giọng:
"Chuyện này... không tiện nói."
Nói xong còn vội vàng che miệng, bộ dạng như vừa lỡ tiết lộ bí mật động trời.
Hàng xóm bên trái lập tức nheo mắt.
"Không tiện nói?"
Triệu công tử càng chột dạ hơn:
"Ngươi đừng hỏi."
"Ta thật sự không thể nói."
"Nhỡ truyền ra ngoài thì hỏng hết."
Hắn càng nói, vẻ mặt càng khả nghi.
Đến tối hôm đó, cả con phố đều nghe nói Triệu gia đang lén đào thứ gì đó cực kỳ đáng giá.
Sáng hôm sau, lời đồn biến thành Triệu gia đào được bảo vật.
Đến chiều, bảo vật biến thành kho vàng.
Mà Triệu công tử còn chưa kịp giải thích, đã có người âm thầm mang cuốc ra sân nhà mình đào thử.
Ngày thứ sáu, hàng xóm bên trái cũng bắt đầu đào.
Ngày thứ bảy, nửa con phố đều đang đào.
Ta đứng ngoài nhìn mà thấy rất khó hiểu, bởi vì ta chỉ nói “nghe nói dưới sân từng chôn thứ gì đó đáng giá”, chứ đâu có nói là vàng, càng đâu có bảo hắn đào.
Người kinh thành thật kỳ lạ.
Rõ ràng miệng là của ta.
Nhưng tai lại là của bọn họ.
...
Buổi chiều ngày thứ bảy, một tiếng hét bỗng vang lên từ trong sân Triệu gia.
"Đào được rồi!"
Ta đang ăn bánh nướng, suýt nữa nghẹn chết.
...
Chờ ta chen được vào trong, Triệu công tử đã ngồi bệt dưới đất, cả người phủ đầy bùn đất, còn trước mặt hắn là một cái hũ vừa được đào lên.
Bên trong đầy vàng.
Vàng thật.
Lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Ta nhìn vàng.
Vàng không nhìn ta, nhưng không hiểu sao ta cảm thấy nó đang cười nhạo ta.
Một lúc lâu sau, ta mới quay sang hỏi:
"Thật sự có à?"
Triệu công tử đỏ mắt nhìn ta.
"Ngươi còn dám hỏi?"
Ta thấy hơi oan.
Ta cũng đâu biết thật sự có.
Nếu ta biết, người đào sân đầu tiên chắc chắn không phải hắn.
...
Tin tức truyền đi rất nhanh.
Chưa tới nửa ngày, quan phủ tới.
Một ngày sau, tri phủ tới.
Ba ngày sau, cả kinh thành đều biết chuyện Triệu gia đào được một hũ vàng trong sân.
Nghe nói kho vàng kia còn liên quan tới tiền triều.
Nghe nói có thể dính tới án cũ.
Nghe nói hoàng thượng cũng biết rồi.
Mà trong tất cả những chuyện “nghe nói” ấy, người bị gọi tới đầu tiên lại là ta.
Ta cảm thấy rất không hợp lý.
Vàng không phải ta chôn.
Sân cũng không phải ta đào.
Sao cuối cùng lại thành ta phải đi nha môn?
...
Tri phủ nhìn ta.
Ta nhìn tri phủ.
Ông ta đập bàn.
"Tạ Thanh Ninh."
Ta lập tức đáp rất ngoan ngoãn:
"Có mặt."
"Kho vàng kia ngươi biết từ đâu?"
"Nghe nói."
"Ai nói?"
"Không nhớ."
"Nghe lúc nào?"
"Không nhớ."
Tri phủ hít sâu một hơi, rõ ràng đang cố gắng giữ phong thái quan phụ mẫu.
"Ngươi bảo Triệu công tử đào?"
"Không có."
"Ngươi nói dưới sân có vàng?"
"Không có."
"Vậy tại sao hắn đào?"
Ta suy nghĩ rất nghiêm túc, bởi vì câu hỏi này thật sự khó hơn mấy câu trước.
Cuối cùng ta đáp:
"Chắc hắn thích vận động."
...
Tri phủ suýt bóp gãy cán bút.
Ta thấy ông ấy tính tình không tốt lắm.
Làm quan mà dễ tức giận như vậy, về lâu dài rất hại gan.
...
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng truyền tới tiếng người.
"Công tử nhà họ Trương tới."
"Tiểu thư phủ Lưu tới."
"Liễu tiểu thư tới."
Phòng xử án vốn đang ồn ào bỗng yên tĩnh hẳn, ngay cả tri phủ cũng đứng dậy, bộ dạng nghiêm túc hơn hẳn lúc hỏi tội ta.
Ta tò mò quay đầu.
Rồi nhìn thấy một cô nương.
...
Nàng mặc áo trắng, dung mạo thanh lệ, bước đi như gió xuân lướt qua mặt hồ.
Mỗi bước đều vừa đẹp vừa đúng, vừa mềm mại vừa đoan trang, nhìn là biết không phải người bình thường có thể nuôi ra được khí chất ấy.
Nói ngắn gọn.
Rất có tiền.
Người bên cạnh nhỏ giọng nói:
"Đó là Liễu tiểu thư."
"Đệ nhất tài nữ kinh thành."
"Con gái Thừa tướng."
Ta lập tức hiểu.
Khó trách đẹp như vậy.
Người đẹp thường có tiền.
Nếu không có tiền, ít nhất cũng phải có rất nhiều người chịu bỏ tiền vì nàng.
...
Liễu Như Yên tiến lên hành lễ, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta nghe xong cũng ngại thở mạnh.
"Tiểu nữ nghe nói phủ nha đang vì chuyện kho vàng mà lo lắng."
"Cho nên mang ít cháo nóng tới cho dân chúng."
Ngoài cửa lập tức vang lên tiếng tán thưởng.
"Liễu tiểu thư thật thiện lương."
"Không hổ là đệ nhất tài nữ."
"Đúng là Bồ Tát sống."
Ta cũng thấy rất cảm động.
Vừa đẹp.
Vừa tốt bụng.
Nếu đổi lại là ta, mẫu thân chắc chắn sẽ hỏi trước một câu: “Ngươi lại định gây họa gì?”
...
Liễu Như Yên đích thân phát cháo.
Dân chúng xếp hàng dài, khắp nơi đều là lời khen, còn nàng thì vẫn mỉm cười dịu dàng, giống như sinh ra đã quen được người khác ngưỡng mộ.
Ta cũng cầm một bát.
Ngửi thử.
Sau đó hơi sửng sốt.
Liễu Như Yên nhìn thấy vẻ mặt của ta, liền mỉm cười hỏi:
"Tạ cô nương thấy thế nào?"
Ta thành thật đáp:
"Cháo này hình như dùng gạo cứu tế."
...
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức ta nghe thấy có người nuốt nước bọt.
Liễu Như Yên khựng lại, nhưng rất nhanh đã giữ được nụ cười.
"Ý cô nương là gì?"
Ta chỉ vào hạt gạo trong bát, cảm thấy chuyện này cũng không có gì khó hiểu.
"Cái này ta nhận ra."
"Năm ngoái lũ lụt."
"Phủ nha phát chính loại này."
Một lão bá bên cạnh lập tức cúi xuống nhìn kỹ, nhìn xong thì sắc mặt thay đổi.
"Đúng thật."
"Ta từng ăn."
Một người khác cũng nói:
"Ta cũng nhớ."
Không khí bỗng trở nên rất kỳ quái.
Ta hoàn toàn không hiểu.
Ta chỉ nói thật thôi mà.
Chẳng lẽ gạo cứu tế đổi sang nấu cháo, thì không còn là gạo cứu tế nữa?
...
Liễu Như Yên vẫn cười.
Nhưng không biết vì sao, nụ cười ấy bỗng trở nên hơi cứng, giống như lớp đường phủ ngoài bánh lạnh, nhìn thì đẹp nhưng chạm vào là nứt.
Cuối cùng nàng dịu dàng nói:
"Có lẽ là hiểu lầm."
Rồi xoay người rời đi.
Người trong kinh thành vẫn khen nàng.
Chỉ là ít hơn lúc đầu một chút.
Ta cũng không để trong lòng, dù sao người đẹp luôn dễ được tha thứ, còn người nói thật thì thường dễ bị ghét hơn một chút.
Điều này ta rất có kinh nghiệm.
...
Ra khỏi phủ nha, trời bắt đầu mưa.
Ta không mang ô.
Vừa bước được vài bước, một chiếc ô giấy dầu đã che xuống đầu ta, còn mùi thuốc nhàn nhạt theo gió mưa bay tới.
Ta quay lại.
Nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi.
Áo xanh, dung mạo ôn nhu, khí chất như ngọc.
Hắn cười.
"Tạ cô nương."
Ta ngẩn người.
"Ngươi biết ta?"
"Hiện tại người không biết cô nương mới là chuyện lạ."
Ta suy nghĩ một lát.
Thấy cũng có lý.
Dù sao mấy ngày nay, tên ta xuất hiện trong miệng dân chúng kinh thành còn nhiều hơn tên mấy món ăn sáng.
...
Hắn đưa cho ta một bình thuốc.
"Vết thương do bị roi đánh."
"Nên bôi thuốc."
Ta lập tức cảnh giác.
"Ngươi theo dõi ta?"
Hắn bật cười, giọng nói vẫn rất ôn hòa.
"Khắp kinh thành đều biết Tạ phu nhân vừa cầm roi đuổi cô nương ba vòng quanh phủ."
Ta trầm mặc.
Khó trách mẫu thân không cho ta ra ngoài.
Hóa ra không phải người sợ ta gây chuyện.
Là sợ chuyện của ta truyền chưa đủ xa.
...
Nam tử kia lại nói:
"Ta tên Tống Ngọc Chi."
Tên cũng rất hay.
Người cũng rất thuận mắt.
Quan trọng nhất là, hắn không giống những người khác vừa nhìn thấy ta đã lùi lại ba bước.
Hắn che ô cho ta suốt một đoạn đường, còn giúp ta giải thích với những người chỉ trỏ bên đường.
"Tạ cô nương không cố ý."
"Chuyện kho vàng vốn chỉ là trùng hợp."
Ta nhìn hắn.
Càng nhìn càng thấy người này rất tốt.
Người tốt như vậy, trong kinh thành thật sự không nhiều, nhất là người biết ta gây ra chuyện gì mà vẫn chịu đứng gần ta.
...
Tới ngã rẽ, ta chuẩn bị cáo từ.
Kết quả vừa xoay người, vai ta bỗng đụng phải một người, đau đến mức ta suýt làm rơi bình thuốc trong tay.
Ta ngẩng đầu.
Đối phương cũng đang nhìn xuống.
...
Áo đen.
Mặt lạnh.
Ánh mắt còn lạnh hơn.
Ta nói:
"Ngươi đụng phải ta."
Hắn đáp:
"Ừ."
Ta chờ một lúc.
Không có tiếp theo.
Ta đành hỏi:
"Ngươi không xin lỗi sao?"
Hắn nhìn ta, ánh mắt bình thản đến mức khiến người ta rất muốn ném hạt dưa vào mặt hắn.
"Không."
Ta: "..."
Người này thật đáng ghét.
Không chỉ đáng ghét, còn đáng ghét một cách rất có nguyên tắc.
...
Hắn đi thẳng, một câu thừa cũng không nói, bóng lưng lạnh lùng đến mức giống như cả đời này chưa từng bị ai mắng.
Ta quay sang hỏi Tống Ngọc Chi:
"Hắn là ai?"
Tống Ngọc Chi nhìn theo bóng lưng kia, khẽ đáp:
"Thẩm Hoài Cẩn."
"Đại Lý Tự Thiếu Khanh."
Ta suy nghĩ một lát.
Rồi kết luận.
"Khó trách."
Tống Ngọc Chi hỏi:
"Khó trách cái gì?"
Ta nhìn bóng lưng áo đen kia, càng nhìn càng cảm thấy mình kết luận rất đúng.
"Khó trách không có bằng hữu."
Tống Ngọc Chi bật cười.
...
Lúc ấy ta hoàn toàn không biết.
Người che ô cho ta.
Và người không thèm xin lỗi ta.
Sau này sẽ khiến cuộc đời ta long trời lở đất đến mức nào.
Nhưng nếu phải chọn một người để kết giao, ta chắc chắn sẽ chọn Tống Ngọc Chi.
Dù sao người tốt nhìn là biết ngay.
Còn loại người như Thẩm Hoài Cẩn.
Nhìn thế nào cũng chẳng giống người tốt.