Chương 11: Trẫm Đang Thông Báo

1,989 words · 10 min read

Ta bước vào Ngự Thư Phòng với tâm trạng vô cùng phức tạp.

Bên cạnh, Thẩm Hoài Cẩn cũng không nói gì.

Dọc đường, chúng ta lần lượt gặp thái giám tổng quản, ngự thiện phòng tổng quản và viện phán thái y viện đang quỳ ngoài điện.

Nhìn hàng người quỳ dài từ trong điện ra tận sân, lòng ta càng lúc càng lạnh.

Ta nhỏ giọng hỏi:

"Ngươi thấy chưa?"

"Thấy rồi."

"Ta cảm thấy chúng ta sắp chết."

"..."

"Lần này ta đồng ý."

Vừa bước vào điện, một chiếc chén trà đã bay tới.

Bốp!

Nó đập xuống khoảng đất trước mặt rồi vỡ tan.

Ta lập tức quỳ xuống.

Thẩm Hoài Cẩn cũng quỳ xuống.

Trên long án, Hoàng thượng mặt đen như đáy nồi, nhưng da dẻ hồng hào khỏe mạnh, nhìn chúng ta như nhìn hai tên phản thần.

"Bái kiến bệ hạ."

"Miễn."

Giọng nói đầy sát khí.

Ta nuốt nước bọt.

Xong rồi.

Lần này thật sự xong rồi.

Hoàng thượng chỉ thẳng vào ta.

"Tạ Thanh Ninh, ngươi nói Sơn Liệt Tử hành khí?"

"Dạ."

Ngài lại chỉ sang Thẩm Hoài Cẩn.

"Ngươi nói hiệu quả rất nhanh?"

"Dạ."

Ầm!

Hoàng thượng đập bàn.

"Quả thật rất nhanh."

"Nhanh tới mức trẫm hai ngày không dám rời khỏi tịnh phòng."

Cả điện yên lặng.

Ta cố gắng nhịn.

Thẩm Hoài Cẩn cũng cố gắng nhịn.

Chỉ có Tam công chúa đứng phía sau không nhịn được, phụt một tiếng cười thành tiếng.

Hoàng thượng quay đầu nhìn sang.

Tam công chúa lập tức quỳ xuống.

"Nhi thần có tội."

Ngài hít sâu hai hơi mới miễn cưỡng đè được cơn giận.

Ta len lén ngẩng đầu.

Phát hiện từ lão thái phó, mấy vị thượng thư cho tới phụ thân ta đều cúi gằm mặt, bả vai run run, rõ ràng đang nhịn cười.

Hoàng thượng nhìn ta rồi lại nhìn Thẩm Hoài Cẩn.

"Hai đứa các ngươi có phải cố ý không?"

Ta lập tức kêu oan.

"Thần nữ oan uổng. Thần nữ chỉ nghe cha nói vậy."

Thẩm Hoài Cẩn cũng bình tĩnh đáp:

"Thần chỉ nói từng thấy."

Khó chịu nhất là cả hai chúng ta thật sự không nói dối.

Cho nên Hoàng thượng muốn trị tội cũng không biết trị thế nào.

Một lát sau, ngài bỗng cười.

Nụ cười ấy vừa xuất hiện, da đầu ta đã tê dại.

Kinh nghiệm nhiều năm nói cho ta biết, loại cười này còn đáng sợ hơn nổi giận.

Quả nhiên.

Giây tiếp theo, Hoàng thượng chậm rãi nói:

"Trẫm nghĩ kỹ rồi."

"Để hai đứa các ngươi tiếp tục ở ngoài, ngày nào cũng nhàn rỗi đi hại người khác."

Ta cảm thấy rất vô lý.

Rõ ràng Hoàng thượng khỏe mạnh lên nhờ Sơn Liệt Tử, khí huyết sung túc, tinh thần cũng tốt hơn trước. Chẳng lẽ vì khỏe quá nên ăn nhiều hơn, khí huyết quá thịnh, nhất thời đại nộ mới phát ra cơn giận dữ như vậy?

Ta nghĩ mãi vẫn không thông.

Nhưng không dám nói.

"Cho nên..."

Hoàng thượng dừng lại một chút rồi chậm rãi tuyên bố:

"Trẫm quyết định ban hôn."

Cả điện chết lặng.

Ta ngẩn người.

Thẩm Hoài Cẩn cũng ngẩn người.

Ngay cả lão thái phó cũng quên mất mình đang nhịn cười.

"Hả?"

Ta theo bản năng bật ra.

Hoàng thượng lạnh lùng lặp lại:

"Ban hôn."

Ta lập tức quỳ thẳng lưng.

"Thần nữ không muốn."

Gần như cùng lúc, Thẩm Hoài Cẩn cũng lên tiếng:

"Thần không muốn."

Ta quay đầu.

Hắn cũng quay đầu.

Hai chúng ta nhìn nhau, đều thấy rõ sự khiếp sợ trong mắt đối phương.

Hoàng thượng cười lạnh.

"Ồ, quả là một cặp trời sinh, các ngươi đồng lòng ghê."

Ta vội vàng nói:

"Bệ hạ, người này quá nguy hiểm."

Thẩm Hoài Cẩn bình tĩnh tiếp lời:

"Nàng cũng vậy."

Ta:

"..."

Hắn nhìn ta.

Ta nhìn hắn.

Trong đầu cả hai đồng thời hiện lên cùng một ý nghĩ.

Nếu thành thân, người này sớm muộn cũng đào hố chôn mình.

Hoàng thượng nhìn hai đứa chúng ta, càng nhìn càng đau đầu.

Cuối cùng ngài đập bàn.

"Trẫm không hỏi."

Lại đập thêm một cái.

"Trẫm đang thông báo."

Toàn điện lập tức yên lặng.

Ngài chỉ vào ta.

"Từ nhỏ tới lớn, ngươi gây họa không biết bao nhiêu lần."

Rồi chỉ sang Thẩm Hoài Cẩn.

"Còn ngươi, biết nàng gây họa mà không ngăn, còn giúp."

Hoàng thượng hít sâu một hơi, dường như lại nhớ tới hai ngày kinh hoàng vừa qua.

"Trẫm thấy các ngươi rất hợp."

Phía sau, Tam công chúa gật đầu.

Lão thái phó gật đầu.

Mấy vị đại thần đồng loạt gật đầu.

Ngay cả phụ thân ta cũng gật đầu.

Ta nhìn vẻ mặt cứng đờ hiếm thấy của Thẩm Hoài Cẩn, rồi lại nhìn những người xung quanh đang đồng loạt gật đầu như thể đã sớm đạt thành nhận thức chung từ trước, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác chẳng lành, mà cảm giác ấy càng lúc càng rõ ràng đến mức khiến ta không thể tiếp tục tự lừa mình được nữa, bởi ngay trong khoảnh khắc ấy ta bỗng hiểu ra rằng chuyện ban hôn này hoàn toàn không phải vì bệ hạ cảm thấy chúng ta xứng đôi vừa lứa, cũng không phải vì ngài thật lòng muốn tác thành cho một đoạn nhân duyên tốt đẹp nào đó, mà đơn giản chỉ là sau khi bị hai chúng ta liên thủ làm cho đau đầu suốt một thời gian dài, ngài đã quyết định dùng cách trực tiếp nhất để giải quyết vấn đề, nói trắng ra thì đây chính là một màn trả thù được chuẩn bị kỹ lưỡng, hơn nữa còn là kiểu trả thù đường đường chính chính khiến người ta muốn phản đối cũng không biết phải phản đối từ đâu.

Ba tháng sau, ta gả vào phủ Thẩm.

Kinh thành vẫn không yên ổn như cũ.

Một hôm, có vị quan viên hỏi Hoàng thượng:

"Bệ hạ có hối hận vì ban hôn không?"

Ngài không trả lời, chỉ ném xuống một bản tấu chương.

"Tạ Thanh Ninh và Thẩm Hoài Cẩn liên thủ phá án tham ô ở Giang Nam."

Tiếp đó là bản thứ hai.

"Mười ba quan viên tự thú."

Rồi bản thứ ba.

"Một ổ phản tặc bị lừa giao nộp toàn bộ sổ sách."

Vị quan viên xem xong liền im lặng.

Hoàng thượng cũng im lặng.

Rất lâu sau, ngài mới thở dài:

"Ít nhất lần này..."

"Bọn chúng hại người khác."

Nghe nói hôm ấy cả điện cười rất lâu.

Còn ta thì đang ngồi trên mái nhà phủ Thẩm ăn dưa.

Bên cạnh, Thẩm Hoài Cẩn vẫn chăm chú xem công văn.

Ta chống cằm hỏi:

"Ngươi có hối hận không?"

Hắn không ngẩng đầu.

"Không."

Ta cắn một miếng dưa rồi bật cười.

"Ta cũng vậy."

Dưới ánh chiều tà, hai chúng ta nhìn nhau rồi cùng cười.

Từ đó về sau, ta và Thẩm Hoài Cẩn vẫn luôn cố gắng sống yên ổn.

Nhưng kinh thành dường như không nghĩ như vậy.

Bởi vì hai tai họa lớn nhất thiên hạ...

Đã thành thân rồi.

Lên đầu trang