CHƯƠNG 10: Long Khí Dồi Dào

1,387 words · 7 min read

Sau vụ hậu cung bốc mùi và vụ thanh mai giảm cân.

Ta tưởng mình cuối cùng cũng được sống những ngày bình yên.

Sau này nghĩ lại.

Ta vẫn thấy lúc ấy mình quá ngây thơ.

Bởi vì những tai họa trước đó cộng lại.

Còn không bằng một nửa chuyện sắp xảy ra.

Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi ngắm cúc trong Ngự Thư Phòng.

Hôm đó.

Hôm đó, Hoàng thượng tâm trạng không tệ.

Ngài vừa uống trà vừa than:

"Dạo này trẫm ăn uống không ngon."

Ta ngẩng đầu hỏi:

"Bệ hạ bị bệnh?"

Hoàng thượng lắc đầu.

"Không. Chỉ là bụng đầy chướng khí, ăn vào không tiêu, khó chịu vô cùng."

Lão thái y đứng bên cạnh lập tức bước ra định nói gì đó, nhưng Hoàng thượng đã khoát tay.

"Ngươi lui xuống đi. Trẫm uống thuốc của ngươi gần nửa tháng rồi."

Lão thái y chỉ đành cúi đầu.

Lúc ấy ta đang ăn mít tiến cống từ phương Nam. Mít rất ngọt, ăn xong một múi, ta tiện tay cầm hạt mít lên rồi thuận miệng nói:

"Cha ta từng nhắc tới một vị gọi là Sơn Liệt Tử, rất thích hợp cho người đầy bụng."

Hoàng thượng lập tức nhìn sang.

"Sơn Liệt Tử?"

Ta gật đầu.

"Hành khí, tiêu trệ, thông phủ, nghe rất lợi hại."

Hoàng thượng hứng thú hẳn lên.

"Đó là thứ gì?"

Ta thành thật đáp:

"Hạt mít."

Ngự Thư Phòng lập tức yên lặng.

Lão thái phó suýt sặc trà, Tam công chúa thì cười ngã lên bàn.

Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu mới hỏi:

"Hạt mít?"

"Vâng. Luộc lên ăn khá ngon."

Ngài nhìn ta, ta cũng nhìn lại. Từ đầu tới cuối, ta hoàn toàn chân thành, không hề có ý đùa giỡn.

Cuối cùng, Hoàng thượng quay sang nhìn Thẩm Hoài Cẩn.

"Thẩm khanh thấy sao?"

Ta cũng quay đầu nhìn hắn.

Thẩm Hoài Cẩn suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

"Thần từng thấy."

Hoàng thượng sáng mắt.

"Thật sự có hiệu quả?"

"Có."

"Lúc ấy hiệu quả rất nhanh."

Ta lập tức phụ họa:

"Đúng vậy, rất nhanh."

Chúng ta thật sự không nói dối.

Cha ta từng ăn, hiệu quả rất nhanh.

Thẩm Hoài Cẩn cũng từng thấy, hiệu quả cũng rất nhanh.

Cho nên cả hai đều cảm thấy không có vấn đề gì.

Nhưng vấn đề là người nghe lại không nghĩ vậy.

Thái giám tổng quản đứng phía sau nghe rất nghiêm túc, ghi nhớ vô cùng cẩn thận.

Ngay đêm đó, Ngự thiện phòng nhận được mật lệnh:

Sơn Liệt Tử, luộc, dâng lên.

Ngày đầu tiên, Hoàng thượng ăn xong thấy loại hạt này vừa thơm vừa bùi, tinh thần sảng khoái, bụng nhẹ hẳn đi nên vô cùng hài lòng.

Ngày thứ hai tiếp tục ăn.

Ngày thứ ba vẫn ăn.

Đến ngày thứ tư, Hoàng thượng không thượng triều.

Cả triều lập tức sửng sốt.

Ngày thứ năm vẫn không thượng triều, tin tức ngay lập tức bay khắp kinh thành.

Người nói Hoàng thượng trúng độc.

Người nói Hoàng thượng cảm hàn.

Người nói Hoàng thượng lao lực quá độ.

Thậm chí còn có người đồn Bắc Man sắp đánh tới nơi.

Ta nghe xong chỉ thấy vô lý.

Hôm trước Hoàng thượng còn khỏe mạnh như vậy, sao có thể bệnh nặng được?

Đến ngày thứ sáu, ta vừa bước vào trà lâu đã nghe thấy mọi người bàn tán.

"Nghe nói lần này bệ hạ rất nghiêm trọng."

"Ta còn nghe nói thái y viện quỳ đầy sân."

"Ngự thiện phòng cũng quỳ."

"Ngay cả thái giám tổng quản cũng quỳ."

Nghe tới đây, ta bỗng thấy có gì đó không đúng.

Đúng lúc ấy, Thẩm Hoài Cẩn từ ngoài cửa bước vào.

Ta lập tức kéo hắn lại.

"Ngươi biết chuyện gì không?"

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

"Biết."

Ta hạ thấp giọng.

"Bệ hạ thật sự bệnh nặng?"

Thẩm Hoài Cẩn trầm mặc một lát rồi đáp:

"Không. Hoàng thượng vô cùng khỏe mạnh, chỉ là long khí hơi dồi dào."

Ta lập tức thở phào.

"Vậy thì tốt."

Ta suy nghĩ rất lâu vẫn không hiểu long khí dồi dào là bệnh gì.

Cho tới chiều hôm đó, một đạo khẩu dụ truyền tới.

Bệ hạ triệu Tạ Thanh Ninh và Thẩm Hoài Cẩn lập tức vào cung.

Ta nhìn khẩu dụ, lại nhìn Thẩm Hoài Cẩn, trong lòng bỗng sinh ra một dự cảm cực kỳ không ổn.

"Ngươi nói xem, chuyện này có liên quan tới Sơn Liệt Tử không?"

Thẩm Hoài Cẩn không đáp.

Nhưng sự im lặng ấy đã cho ta câu trả lời.

Xong đời.

Lần này hình như thật sự xảy ra chuyện rồi.

Điều đáng sợ nhất là ta vẫn không biết mình đã làm sai ở đâu.

Khi xe ngựa dừng trước Ngự Thư Phòng, ta phát hiện không chỉ mình có cảm giác ấy.

Bởi vì sắc mặt Thẩm Hoài Cẩn cũng chẳng đẹp hơn ta là bao.

Mà bên trong điện, một vị hoàng đế đã nghỉ triều hai ngày đang chờ chúng ta.

Lên đầu trang