Chương 1: Ngoại thất của trưởng tỷ

5,127 words · 26 min read

Trưởng tỷ ta lén nuôi ba ngoại thất sau lưng tỷ phu.

Chuyện này vốn không nên để ta biết.

Càng không nên để tỷ phu biết.

Nhưng xui xẻo ở chỗ, hôm ấy tỷ phu vừa từ Đại lý tự trở về, còn chưa kịp thay quan phục đã bắt gặp một nam nhân trẻ tuổi trèo tường nhảy khỏi hậu viện Cố phủ.

Nam nhân kia thân thủ không tệ.

Nếu không phải lúc tiếp đất giẫm trúng cái bẫy chuột ta đặt cạnh gốc hải đường, có lẽ hắn đã chạy thoát rồi.

Tiếng hét của hắn vang khắp nửa cái Cố phủ.

“A!”

Ta đang ngồi xổm trong bếp trộm đùi gà, nghe thấy tiếng hét ấy thì giật mình, suýt nữa cắn nhầm vào tay mình.

Đầu bếp Trương thúc cũng giật mình.

Ông nhìn ta.

Ta nhìn ông.

Sau đó hai người chúng ta cùng quay đầu nhìn ra ngoài.

Ta nghiêm túc nói:

“Không phải ta.”

Trương thúc im lặng một lát rồi nói:

“Nhị tiểu thư, lão nô còn chưa hỏi.”

“Vậy thì càng tốt.”

Ta nhét nốt cái đùi gà vào tay áo, lau miệng rồi chạy ra ngoài xem náo nhiệt.

Náo nhiệt của nhà khác thì không nên xem nhiều.

Nhưng náo nhiệt của nhà mình thì nhất định phải xem cho đủ.

Lúc ta chạy tới hậu viện, tỷ phu Hàn Dịch Thần đã đứng dưới gốc hải đường, sắc mặt lạnh đến mức khiến con chó vàng nhà ta đi ngang qua cũng phải cụp đuôi.

Trưởng tỷ Cố Thanh Dao đứng bên cạnh, mặt không đổi sắc.

Dưới đất là một nam nhân trẻ tuổi mặc áo xanh.

Một chân hắn bị kẹp trong bẫy chuột.

Một tay còn ôm cái túi thơm thêu hoa mẫu đơn.

Tỷ phu cúi xuống, nhặt túi thơm lên.

“Dao Dao, nàng giải thích đi.”

Trưởng tỷ ta nhìn chiếc túi thơm ấy.

Lại nhìn nam nhân áo xanh.

Sau đó nhìn sang ta.

Ánh mắt ấy rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức ta lập tức hiểu ra.

Tỷ ấy muốn ta cứu tỷ ấy.

Ta là ai chứ?

Ta là Cố Thanh Ninh.

Từ nhỏ đến lớn, chuyện ta giỏi nhất chính là gây họa và nhận họa thay người khác.

Dù sao thanh danh của ta trong kinh thành đã thối đến mức chó đi ngang qua cũng không buồn ngửi thêm, thêm một tội nuôi ngoại thất cũng chẳng tính là gì.

Thế là ta bước ra.

“Không cần giấu nữa!”

Cả viện lập tức yên tĩnh.

Tỷ phu nhìn ta.

Trưởng tỷ nhìn ta.

Nam nhân áo xanh nằm dưới đất cũng nhìn ta, ánh mắt cảm động như gặp được mẹ ruột.

Ta hít sâu một hơi, vỗ ngực nói:

“Người là do ta nuôi, trạch viện là do ta tặng, túi thơm là do ta thêu, mọi chuyện đều là ta làm!”

Nói xong, ta còn cảm thấy mình rất nghĩa khí.

Trưởng tỷ nhắm mắt lại.

Không biết có phải xúc động quá hay không.

Tỷ phu nhìn ta hồi lâu, chậm rãi hỏi:

“Muội thêu túi thơm?”

Ta gật đầu.

“Đúng.”

Hắn giơ chiếc túi thơm lên.

“Muội biết thêu mẫu đơn?”

Ta nhìn kỹ.

Đường kim mũi chỉ tinh xảo, cánh hoa mềm mại, màu sắc thanh nhã.

Quả thật không giống tay nghề của ta.

Lần trước ta thêu uyên ương cho mẫu thân, mẫu thân nhìn xong còn tưởng hai con vịt bị sét đánh chết.

Nhưng lời đã nói ra, không thể rút lại.

Ta nghiêm mặt đáp:

“Gần đây tay nghề tiến bộ.”

Tỷ phu lại hỏi:

“Muội biết viết thư tình?”

Ta sửng sốt.

“Còn có thư tình?”

Hắn lấy từ trong ngực nam nhân áo xanh ra một xấp thư.

Từng lá từng lá.

Buộc bằng dây đỏ.

Mỗi lá đều thơm nức mùi phấn son.

Ta cứng họng.

Nam nhân áo xanh lập tức cúi đầu, run như cái sàng.

Trưởng tỷ vẫn đứng yên, nhưng tay áo nàng khẽ động một cái.

Ta lại hiểu.

Tỷ ấy bảo ta tiếp tục chống đỡ.

Ta ho khan:

“Đúng, là ta viết.”

Tỷ phu mở một lá thư ra, đọc chậm rãi:

“Lang quân như ngọc, thiếp đêm đêm khó ngủ, chỉ mong được tựa vào ngực chàng, nghe chàng gọi một tiếng Dao Dao.”

Ta im lặng.

Tỷ phu nhìn ta.

Ta nhìn trời.

Một con chim bay ngang qua.

Ta rất muốn hỏi nó có thể thuận tiện mang ta bay đi luôn không.

Tỷ phu cười khẽ.

“Thanh Ninh, muội tên là Dao Dao từ bao giờ?”

Ta quay đầu nhìn trưởng tỷ.

Tỷ ấy lặng lẽ nhìn xuống đất.

Rất tốt.

Tình tỷ muội sâu như biển.

Biển này còn có thể dìm chết người.

Ta nghiến răng nói:

“Đó là nhũ danh của ta.”

Tỷ phu gật đầu.

“Vậy sao?”

“Đúng.”

“Vậy từ hôm nay ta gọi muội là Dao Dao được không?”

Ta vừa định gật đầu, trưởng tỷ bỗng giẫm mạnh lên chân ta.

Ta đau đến suýt nữa nhảy dựng lên.

Tỷ phu khép thư lại.

“Được rồi. Người đâu.”

Mấy hộ vệ lập tức bước vào.

“Mang tất cả chân dung nam tử trẻ tuổi trong kinh thành tới đây.”

Ta sững sờ.

“Tỷ phu, huynh làm gì vậy?”

Hắn nhìn ta, giọng rất ôn hòa:

“Không phải ngoại thất là của muội sao? Vậy muội chỉ ra xem, người muội nuôi rốt cuộc là ai.”

Ta nghẹn họng.

Nam nhân áo xanh dưới đất càng run dữ hơn.

Trưởng tỷ cũng hơi biến sắc.

Nửa canh giờ sau, trong chính sảnh Cố phủ bày đầy chân dung.

Từ công tử thế gia, thư sinh nghèo, thị vệ trẻ tuổi, đến mấy vị quan mới vào triều, không thiếu một ai.

Ta nhìn mà hoa cả mắt.

Tỷ phu ngồi trên ghế, ung dung uống trà.

Trưởng tỷ ngồi bên cạnh, mặt trắng bệch.

Mẫu thân nghe tin chạy tới, vừa vào cửa đã đập bàn.

“Cố Thanh Ninh! Ngươi lại gây chuyện gì nữa?!”

Ta lập tức đứng thẳng lưng.

“Con không gây chuyện.”

Mẫu thân cười lạnh.

“Vậy đống chân dung này là để chọn thần tiên cho ngươi à?”

Ta nhỏ giọng:

“Cũng không phải không được.”

Mẫu thân túm lấy chén trà.

Phụ thân vội vàng đè tay bà lại.

“Phu nhân, bình tĩnh. Chén này là đồ ngự ban.”

Mẫu thân đặt chén xuống.

Sau đó cầm luôn cây phất trần bên cạnh.

Phụ thân im bặt.

Tỷ phu chỉ vào đống chân dung.

“Thanh Ninh, muội nói người là do muội nuôi. Vậy muội chỉ đi.”

Ta nhìn trưởng tỷ.

Trưởng tỷ cũng nhìn ta.

Nàng khẽ giơ tay lên.

Ba ngón.

Ta lập tức hiểu.

Bức thứ ba.

Quả nhiên là bức thứ ba.

Ta không chút do dự, bước tới trước hàng chân dung, chỉ vào bức thứ ba.

“Chính là hắn!”

Cả căn phòng lập tức rơi vào một sự yên tĩnh quỷ dị.

Yên tĩnh đến mức ta nghe thấy tiếng phụ thân hít một hơi lạnh.

Mẫu thân không mắng nữa.

Tỷ phu không uống trà nữa.

Trưởng tỷ thì hai mắt tối sầm, ngã thẳng ra sau.

“Nàng!”

Tỷ phu vội vàng đỡ lấy nàng.

Mẫu thân hét lên:

“Gọi đại phu! Mau gọi đại phu!”

Ta đứng tại chỗ, không hiểu lắm.

Ta chỉ một người thôi mà.

Có cần xúc động đến vậy không?

Ta cúi đầu nhìn kỹ bức họa.

Người trong tranh mặc áo đen viền bạc, tóc vấn cao, mày dài như vẽ, mắt phượng hẹp mà lạnh, sống mũi cao thẳng, môi mỏng như cười mà không cười.

Đẹp thật.

Đẹp đến mức làm người ta thấy nếu hắn mở miệng mắng mình hai câu, mình cũng có thể tha thứ cho hắn.

Ta quay sang hỏi:

“Người này là ai vậy?”

Phụ thân che mặt.

Mẫu thân nhìn ta bằng ánh mắt như muốn nhét ta trở lại bụng bà rồi sinh lại.

Tỷ phu chậm rãi nói:

“Mặc Cẩn Uyên.”

Ta gật đầu.

Tên cũng hay.

Sau đó ta hỏi:

“Mặc Cẩn Uyên là ai?”

Lần này phụ thân thật sự đứng không vững.

Ông vịn lấy cột nhà, run giọng nói:

“Cửu Thiên Tuế.”

Ta chớp mắt.

Cửu Thiên Tuế.

Cái tên này ta từng nghe.

Nghe rất nhiều lần.

Người trong kinh thành nhắc đến hắn đều hạ giọng, như thể chỉ cần nói lớn một chút, đầu mình sẽ tự rơi xuống đất.

Nghe nói hắn quyền khuynh triều dã.

Nghe nói hắn giết người không chớp mắt.

Nghe nói hắn tính tình thất thường, hôm nay cười với ngươi, ngày mai có thể sai người đào mộ tổ tiên nhà ngươi lên phơi nắng.

Còn nghe nói...

Hắn là hoạn quan.

Ta cúi đầu nhìn bức họa.

Lại ngẩng đầu nhìn tỷ phu.

Rồi quay sang nhìn trưởng tỷ đang được nha hoàn đỡ dậy.

Ta thành thật nói:

“Trưởng tỷ, khẩu vị của tỷ cũng hơi khó hiểu.”

Trưởng tỷ vừa tỉnh lại, nghe câu này xong lại trợn trắng mắt.

Đại phu còn chưa tới.

Nàng lại ngất tiếp.

Mẫu thân rốt cuộc nhịn không nổi nữa.

“Gia pháp đâu!”

Ta xoay người định chạy.

Nhưng hộ vệ trong phủ đã quá quen với lộ tuyến bỏ trốn của ta, hai người một trái một phải giữ chặt cánh tay ta, thuần thục đến mức khiến ta nghi ngờ bọn họ đã luyện tập riêng.

Ta bị ấn xuống ghế dài.

Mẫu thân cầm roi đứng trước mặt ta.

“Ngươi hay lắm! Nuôi ngoại thất thì thôi đi, lại còn dám nhận Cửu Thiên Tuế làm ngoại thất!”

Ta không phục.

“Con đâu biết hắn là Cửu Thiên Tuế.”

“Không biết thì ngươi dám chỉ bừa?”

“Trưởng tỷ giơ ba ngón tay.”

Trưởng tỷ đang nằm trên giường nhỏ, yếu ớt mở mắt.

“Ta giơ ba ngón tay là nói có ba người.”

Ta chết lặng.

Thì ra là ba người.

Không phải bức thứ ba.

Ta quay đầu nhìn mẫu thân.

“Mẫu thân, chuyện này chứng minh một điều.”

Mẫu thân nheo mắt.

“Nói.”

“Sau này truyền tin nên dùng lời nói, đừng dùng tay.”

Roi quất xuống.

Ta kêu thảm một tiếng.

“Mẫu thân! Nhẹ tay! Con là nữ nhi ruột của người!”

Mẫu thân tức đến bật cười.

“Ta biết ngươi là nữ nhi ruột nên mới đánh. Nếu là nhặt ngoài đường về, ta đã ném ngươi lại ngoài đường rồi.”

Phụ thân đứng bên cạnh không đành lòng.

“Phu nhân, đánh nhẹ chút. Thanh Ninh da mỏng thịt mềm.”

Mẫu thân quay đầu quất luôn một roi lên người ông.

“Ông còn dám nói? Nàng thành ra thế này không phải do ông chiều sao?”

Phụ thân ôm tay, lập tức lùi lại ba bước.

Ta nằm trên ghế dài, đau đến nước mắt lưng tròng.

Nhưng vẫn không quên biện giải:

“Con cũng đâu làm gì sai lớn. Nhiều lắm chỉ là nhận nhầm một người.”

Mẫu thân nghiến răng.

“Người ngươi nhận nhầm là Mặc Cẩn Uyên!”

Ta nghiêm túc nói:

“Vậy là sai hơi lớn.”

Mẫu thân lại giơ roi.

Ta lập tức ngậm miệng.

Buổi tối, ta nằm sấp trên giường, đau đến mức chỉ cần thở mạnh một chút cũng thấy mông mình như bị nướng trên than.

Trưởng tỷ lén tới bôi thuốc cho ta.

Nàng vừa bôi vừa cười.

Ta nghiêng đầu nhìn nàng.

“Cố Thanh Dao, tỷ còn cười được?”

Nàng che miệng.

“Xin lỗi, ta nhịn không nổi.”

Ta tức đến nắm chặt gối.

“Tỷ nuôi ba ngoại thất, cuối cùng người bị đánh là ta. Tỷ thấy hợp lý không?”

Trưởng tỷ nghĩ một lúc.

“Không hợp lý.”

Ta vừa định gật đầu.

Nàng lại nói:

“Lẽ ra muội phải bị đánh sớm hơn. Ai bảo muội chỉ Mặc Cẩn Uyên?”

Ta nghẹn họng.

“Vậy ba người kia rốt cuộc là ai?”

Trưởng tỷ thở dài.

“Người mặc áo xanh hôm nay là một.”

“Còn hai người nữa?”

“Một người biết đánh đàn, một người biết nấu canh.”

Ta kinh ngạc.

“Tỷ chọn ngoại thất còn phân công rõ ràng vậy à?”

Trưởng tỷ rất bình tĩnh.

“Không phân công thì nuôi ba người làm gì? Chẳng lẽ để bọn họ ngồi chung một bàn ăn cơm, cùng nhau hỏi ta hôm nay thích ai hơn?”

Ta cảm thấy rất có đạo lý.

Nhưng vẫn không hiểu.

“Tỷ phu đối với tỷ không tốt sao?”

Trưởng tỷ im lặng một lát.

“Tốt.”

“Vậy sao tỷ còn nuôi ngoại thất?”

Nàng cúi xuống vặn nắp hộp thuốc.

“Hắn quanh năm bận rộn ở Đại lý tự, người trong kinh ai cũng khen hắn thanh liêm chính trực, không gần nữ sắc. Nhưng ta là thê tử hắn, ta không muốn cả đời chỉ ngồi trong phòng chờ hắn về dùng bữa.”

Ta chớp mắt.

Trưởng tỷ bôi thuốc lên vết thương của ta, lực tay hơi mạnh.

Ta đau đến hít một hơi.

Nàng nói tiếp:

“Nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, hôm nay nạp một người biết đàn, ngày mai nạp một người biết múa, còn được khen phong lưu. Ta chỉ nuôi ba người nói chuyện giải buồn, đã thành tội lớn tày trời.”

Ta suy nghĩ một lát.

“Nhưng tỷ nuôi sau lưng tỷ phu.”

Nàng gật đầu.

“Cho nên ta bị phát hiện rồi.”

Ta càng nghĩ càng thấy đầu óc quay cuồng.

Cuối cùng đành hỏi:

“Vậy tỷ yêu tỷ phu không?”

Trưởng tỷ không do dự.

“Yêu.”

“Vậy tỷ yêu ba ngoại thất kia không?”

“Không yêu.”

Ta thở phào.

“Vậy tỷ nuôi họ làm gì?”

“Đẹp.”

Ta ngồi bật dậy.

Động tác quá mạnh, vết thương đau đến mức ta lại úp mặt xuống gối.

Nhưng ta vẫn không nhịn được nói:

“Có lý.”

Trưởng tỷ vỗ vai ta.

“Muội còn nhỏ, sau này sẽ hiểu.”

Ta nghiêm túc tiếp thu.

“Vậy sau này muội cũng nuôi.”

Trưởng tỷ khựng lại.

Ta bổ sung:

“Nhưng muội sẽ không nuôi ba người.”

Nàng thở phào.

Ta nói tiếp:

“Ba người ít quá. Phải sáu người.”

Trưởng tỷ bóp mạnh hộp thuốc.

“Cố Thanh Ninh, câu này muội đừng để mẫu thân nghe thấy.”

Ta gật đầu.

“Yên tâm, muội chỉ nói với tỷ.”

Vừa dứt lời, cửa phòng bị đẩy ra.

Mẫu thân đứng ngoài cửa.

Phía sau là phụ thân vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.

Mẫu thân cười lạnh.

“Hay lắm. Còn muốn nuôi sáu người.”

Ta chậm rãi kéo chăn che đầu.

Cố Thanh Ninh ta đời này chưa từng sợ gì.

Ngoại trừ mẫu thân cầm roi.

Và mẫu thân không cầm roi nhưng đang cười.

Ngày hôm sau, ta bị cấm túc.

Trưởng tỷ thì bị tỷ phu đưa về Hàn phủ.

Nghe nói tỷ phu không đánh không mắng, chỉ đem ba ngoại thất kia lần lượt mời tới, ngồi cùng trưởng tỷ uống trà suốt một buổi chiều.

Sau đó cả ba người đều tự nguyện rời kinh.

Ta hỏi nha hoàn vì sao.

Nha hoàn nói:

“Đại cô gia chỉ hỏi họ một câu.”

“Câu gì?”

“Nếu phu nhân cùng lúc rơi xuống nước với bạc trong tay các ngươi, các ngươi cứu ai?”

Ta cười suýt lăn khỏi giường.

“Bọn họ đáp gì?”

“Một người nói cứu phu nhân. Đại cô gia hỏi nếu cứu phu nhân xong bạc trôi mất thì sao, người kia lập tức im.”

“Người thứ hai đâu?”

“Nói cứu bạc trước rồi thuê người cứu phu nhân.”

“Có chí khí.”

“Người thứ ba nói hắn không biết bơi.”

Ta vỗ bàn.

“Người thứ ba thành thật, đáng tiếc.”

Nha hoàn cũng cười.

Cười được một nửa thì mẫu thân bước vào.

Cả phòng lập tức yên tĩnh.

Mẫu thân ngồi xuống cạnh giường ta, nhìn ta từ trên xuống dưới.

Ta bị nhìn đến lạnh sống lưng.

“Mẫu thân, người muốn đánh thì đánh luôn đi, đừng nhìn như vậy. Con sợ.”

Mẫu thân hít sâu một hơi.

“Thanh Ninh, ta nghĩ kỹ rồi.”

Ta càng sợ.

Mỗi lần mẫu thân nói nghĩ kỹ rồi, người xui xẻo chắc chắn là ta.

Quả nhiên.

Bà nói:

“Ngươi không thể ở trong phủ tiếp tục gây họa nữa.”

Ta chớp mắt.

“Người muốn đuổi con khỏi nhà?”

Phụ thân vừa bước vào cửa nghe vậy, vội nói:

“Không đến mức ấy, không đến mức ấy.”

Mẫu thân lạnh lùng nhìn ông.

Phụ thân lập tức ngậm miệng.

Bà quay sang ta.

“Ta phải tìm phu quân cho ngươi.”

Ta ngây người.

Sau đó bật dậy, quên mất mình còn đau, kêu thảm một tiếng rồi lại nằm xuống.

“Mẫu thân, người bình tĩnh! Tội con chưa đến mức phải gả đi chứ?”

Mẫu thân nói:

“Chính vì còn chưa đến mức nên phải gả sớm. Đợi ngươi thật sự nuôi sáu ngoại thất, ta còn mặt mũi nào gặp tổ tiên Cố gia?”

Ta rất muốn nói tổ tiên Cố gia có lẽ cũng chưa chắc muốn gặp ta.

Nhưng nhìn sắc mặt mẫu thân, ta quyết định làm người hiếu thuận.

“Nhưng ai dám cưới con?”

Mẫu thân nghẹn lại.

Phụ thân nhỏ giọng:

“Phu nhân, chuyện này quả thật phải suy xét kỹ. Thanh danh của Ninh Ninh ở kinh thành... hơi sống động.”

Ta nhìn phụ thân.

“Sống động?”

Phụ thân ho khan.

“Không tiện nói là thối.”

Ta ôm ngực.

Tình thân trong phủ này thật lạnh lẽo.

Mẫu thân đập bàn.

“Ta không tin! Kinh thành rộng như vậy, chẳng lẽ không tìm được một người mắt mù... không, một người biết thưởng thức con gái ta?”

Ta nhỏ giọng:

“Mắt mù có lẽ dễ tìm hơn.”

Mẫu thân trừng ta.

Ta lập tức ngậm miệng.

Ngay chiều hôm ấy, Cố phủ truyền tin ra ngoài.

Cố nhị tiểu thư đến tuổi nghị thân.

Mong tìm được một lang quân nhân phẩm đoan chính, gia thế trong sạch, không sợ chết.

Ba chữ cuối cùng là ta tự thêm.

Bị mẫu thân phát hiện, lại ăn thêm một roi.

Đêm xuống, kinh thành lên đèn.

Trong một tòa biệt viện yên tĩnh phía đông thành, một bức chân dung được đặt trên bàn.

Người trong tranh mặc áo đen viền bạc, dung nhan lạnh lùng.

Chính là bức họa ban ngày ta chỉ nhầm.

Mặc Cẩn Uyên ngồi sau án thư, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn.

Ánh nến hắt lên gương mặt hắn, càng làm đôi mắt kia sâu đến khó dò.

Ám vệ quỳ bên dưới, cúi đầu bẩm báo:

“Thiên Tuế gia, hôm nay Cố nhị tiểu thư trước mặt toàn phủ chỉ nhận ngài là ngoại thất của nàng.”

Trong phòng lặng ngắt.

Ám vệ cúi đầu càng thấp.

Một lúc lâu sau, Mặc Cẩn Uyên mới khẽ cười.

Tiếng cười rất nhẹ.

Nhưng ám vệ nghe xong, sau lưng lập tức lạnh toát.

Hắn nhấc bức chân dung lên.

Ánh mắt dừng lại thật lâu.

“Cố Thanh Ninh.”

Hắn đọc cái tên ấy rất chậm.

Như đọc một món nợ cũ nhiều năm chưa đòi.

Ngoài cửa sổ, bóng cây lay động.

Mặc Cẩn Uyên đặt bức họa xuống, thản nhiên nói:

“Đi tra xem Cố phu nhân chuẩn bị chọn những ai làm phu quân cho nàng.”

Ám vệ lập tức nhận lệnh.

“Tuân.”

Lên đầu trang