Mẫu thân tìm phu quân cho ta còn nhanh hơn quan phủ truy bắt đào phạm.
Sáng sớm hôm ấy, trời vừa hửng sáng, ta còn đang nằm sấp trên giường dưỡng cái mông vừa bị gia pháp hỏi thăm, nha hoàn Xuân Đào đã bưng một chậu nước bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng như sắp đưa ta đi chịu chém.
“Tiểu thư, phu nhân bảo người dậy trang điểm.”
Ta hé một mắt.
“Trang điểm làm gì?”
“Xem mắt.”
Ta lập tức nhắm mắt lại.
“Ta chết rồi.”
Xuân Đào đặt chậu nước xuống.
“Phu nhân nói, tiểu thư có chết cũng phải chải đầu xong mới được chết.”
Ta kéo chăn trùm kín đầu.
“Mẫu thân ta đúng là người làm việc rất có đầu có đuôi.”
Xuân Đào đứng bên giường, nhỏ giọng nói:
“Nghe nói hôm nay là công tử thứ hai nhà Lễ bộ Thị lang, phẩm hạnh đoan chính, học vấn không tệ, chưa từng nạp thiếp, cũng chưa từng đánh nhau ngoài phố.”
Ta thò đầu ra.
“Vậy hắn có bệnh gì không?”
Xuân Đào sửng sốt.
“Hình như không có.”
“Không có bệnh mà dám tới xem mắt ta?”
Ta ngồi dậy, thành khẩn nói:
“Hoặc là hắn bị lừa, hoặc là hắn có bệnh nhưng giấu kỹ.”
Xuân Đào nghẹn lời.
Ta vừa định nằm xuống tiếp, cửa phòng đã bị đẩy ra.
Mẫu thân đứng ngoài cửa, tay cầm thước gỗ.
Ta lập tức ngồi thẳng.
“Mẫu thân, người hôm nay trông thật hiền từ.”
Mẫu thân cười.
“Ta còn chưa đánh ngươi.”
Ta rất biết điều, lập tức xuống giường rửa mặt.
Nhưng Cố Thanh Ninh ta là ai?
Ta có thể bị đánh.
Có thể bị mắng.
Nhưng tuyệt đối không thể ngoan ngoãn đi xem mắt.
Nhất là đối phương còn là người “chưa từng đánh nhau ngoài phố”.
Đời người sạch sẽ đến mức ấy, cưới ta về chẳng khác nào thả một con chó hoang vào thư phòng, hắn chịu được sao?
Nửa canh giờ sau, ta mặc một thân váy hồng phấn, đầu cắm đầy trâm ngọc, ngồi trước gương nhìn mình.
Xuân Đào tấm tắc:
“Tiểu thư hôm nay thật đẹp.”
Ta nhìn nàng qua gương.
“Giống cô nương đứng đắn không?”
Xuân Đào im lặng một lát.
“Nếu tiểu thư không mở miệng thì rất giống.”
Ta gật đầu.
“Vậy vẫn còn cứu được.”
Sau đó ta đợi mẫu thân vừa quay người đi căn dặn phòng bếp chuẩn bị điểm tâm, lập tức túm váy nhảy qua cửa sổ.
Xuân Đào sợ đến mức suýt đánh rơi hộp phấn.
“Tiểu thư!”
Ta quay đầu, giơ một ngón tay lên miệng.
“Suỵt. Nói với mẫu thân, ta đi tìm người có bệnh.”
Xuân Đào: “…”
Ta men theo tường sau Cố phủ trèo ra ngoài.
Động tác hơi không đẹp.
Chủ yếu là vì mông còn đau.
Lúc rơi xuống đất, ta suýt nữa quỳ xuống cảm tạ tổ tiên đã cho mình còn sống.
Ta phủi bụi trên váy, vừa ngẩng đầu đã thấy một bà bán bánh nướng nhìn ta chằm chằm.
Ta nghiêm túc nói:
“Ta ra ngoài mua bánh.”
Bà ấy nhìn bức tường cao phía sau ta.
“Cô nương nhà ai mua bánh mà đi đường này?”
Ta lấy bạc ra.
“Nhà có quy củ đặc biệt.”
Bà ấy nhận bạc, lập tức gật đầu.
“Quy củ tốt.”
Ta cầm hai cái bánh nướng, vừa ăn vừa đi về phía phố Đông.
Xem mắt là không thể xem.
Nhưng náo nhiệt thì có thể xem.
Kinh thành này chuyện gì cũng thiếu, duy chỉ có náo nhiệt là không thiếu. Nhất là gần trà lâu Vân Hương, nơi công tử nhà giàu thích gây sự, cô nương nhà nghèo hay rơi lệ, thư sinh nghèo thích ngâm thơ, còn ta thích đứng giữa đám đông xem ai xui xẻo.
Vừa đến đầu phố, ta đã nghe thấy tiếng ồn ào.
“Tiểu công gia lại gây chuyện rồi!”
“Lần này là cô nương nào xui xẻo thế?”
“Nghe nói chỉ làm đổ một chén trà lên áo hắn.”
“Chỉ một chén trà mà bắt người ta quỳ trước cửa trà lâu à?”
“Ngươi nhỏ tiếng thôi, đó là Tống Diệc Phong đấy!”
Ta cắn một miếng bánh.
Tống Diệc Phong.
Tên này ta quen.
Năm hắn mười tuổi, hắn cướp diều của ta.
Ta đánh hắn khóc ba ngày.
Năm hắn mười ba tuổi, hắn thả chó đuổi ta.
Ta nhốt hắn với chó vào cùng một chuồng.
Năm hắn mười sáu tuổi, hắn tuyên bố từ nay gặp ta sẽ đi đường vòng.
Sau đó hắn thật sự đi đường vòng.
Đi suốt hai năm.
Không ngờ hôm nay hắn lại dám ra ngoài bắt nạt người khác.
Đúng là người không bị đánh vài ngày liền dễ quên mình họ gì.
Ta chen vào đám đông.
“Tránh đường.”
Không ai nhúc nhích.
Ta lại nói:
“Cố Thanh Ninh tới.”
Đám đông lập tức tách ra hai bên.
Hiệu quả còn tốt hơn quan binh mở đường.
Ta rất hài lòng.
Thanh danh thối cũng có chỗ dùng.
Giữa đám người, Tống Diệc Phong mặc áo tím, một chân giẫm lên ghế, tay phe phẩy quạt, dáng vẻ chẳng khác gì con công vừa nhặt được tiền.
Trước mặt hắn có một cô nương đang quỳ.
Váy trắng, tóc đen, cổ tay nhỏ đến mức tưởng như bẻ nhẹ một cái là gãy.
Nàng cúi đầu, hàng mi run run, trong tay còn cầm chiếc khăn ướt đẫm nước trà.
Ta nhìn nàng.
Miếng bánh trong miệng bỗng không còn thơm nữa.
Tống Diệc Phong vỗ quạt xuống bàn.
“Gia cho ngươi hai lựa chọn.”
Mỹ nhân run giọng:
“Xin công tử nói.”
Giọng này vừa cất lên, đám người xung quanh lập tức yên tĩnh.
Ta cũng yên tĩnh.
Không phải vì sợ.
Mà vì giọng nàng quá mềm.
Mềm đến mức khiến người ta cảm thấy nếu nàng bảo ta tự tát mình một cái, ta có thể thương lượng xem tát bên trái hay bên phải.
Tống Diệc Phong hiển nhiên cũng hơi ngẩn ra.
Nhưng hắn vẫn cố bày ra vẻ ác bá.
“Một là quỳ ở đây đến khi gia hết giận.”
“Hai là theo gia về phủ, làm nha hoàn hầu trà riêng cho gia.”
Mỹ nhân cắn môi.
“Ta không muốn.”
Tống Diệc Phong nheo mắt.
“Ngươi không muốn?”
Mỹ nhân nhỏ giọng:
“Ta chỉ làm đổ một chén trà, ta có thể giặt áo cho công tử, cũng có thể đền bạc, nhưng ta không bán thân.”
Ta gật đầu.
Có cốt khí.
Đẹp mà có cốt khí.
Càng đẹp.
Tống Diệc Phong gõ quạt vào lòng bàn tay.
“Gia thiếu bạc của ngươi à?”
Ta bước lên, tiện tay cầm nửa cái bánh nướng còn lại ném thẳng vào đầu hắn.
“Không thiếu bạc thì thiếu đánh à?”
Bánh nướng đập trúng trán Tống Diệc Phong.
Vừng rơi đầy mặt hắn.
Cả đám đông im phăng phắc.
Tống Diệc Phong chậm rãi quay đầu.
Nhìn thấy ta, mặt hắn trắng bệch.
“Cố… Cố Thanh Ninh?”
Ta mỉm cười.
“Lâu rồi không gặp, Tống tiểu công gia.”
Hắn lùi nửa bước.
Sau đó có lẽ nhớ ra mình đang đứng giữa phố, bên cạnh còn có một đám gia đinh, lập tức ưỡn ngực.
“Ngươi… ngươi tới đây làm gì?”
Ta chỉ mỹ nhân dưới đất.
“Cứu người.”
Tống Diệc Phong nuốt nước bọt.
“Ngươi biết nàng?”
“Không biết.”
“Không biết mà ngươi cứu?”
Ta nhìn hắn như nhìn kẻ ngốc.
“Thấy mỹ nhân gặp nạn mà không cứu, ta còn là người sao?”
Mỹ nhân ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt ấy trong veo, hơi kinh ngạc, lại có chút khó tin.
Ta bị nàng nhìn đến mức sống lưng thẳng lên.
Cảm giác mình cao lớn hơn hẳn.
Mặc dù thực tế ta chỉ cao hơn lúc nãy một chút vì đang đứng trên bậc cửa.
Tống Diệc Phong tức đến đỏ mặt.
“Cố Thanh Ninh, ngươi đừng quá đáng! Gia hôm nay không chấp nữ nhân!”
Ta gật đầu.
“Vậy ngươi quỳ xuống xin lỗi nàng đi.”
Hắn trợn mắt.
“Ngươi nói gì?”
Ta rất kiên nhẫn lặp lại:
“Quỳ xuống. Xin lỗi. Nàng.”
Tống Diệc Phong chỉ vào mũi mình.
“Ngươi bảo gia quỳ?”
Ta nhìn quanh.
“Ở đây còn ai tự xưng gia ngu như ngươi sao?”
Đám đông có người bật cười.
Tống Diệc Phong tức đến giậm chân.
“Ngươi đừng tưởng ta sợ ngươi!”
Ta gật đầu.
“Ta chưa từng tưởng.”
Hắn vừa thở phào.
Ta nói tiếp:
“Vì ngươi sợ thật.”
Tống Diệc Phong: “…”
Đám gia đinh phía sau hắn lập tức xông lên.
“Dám vô lễ với tiểu công gia!”
Ta nhấc chiếc ghế bên cạnh lên.
Đám gia đinh đồng loạt dừng bước.
Không khí bỗng rất hòa thuận.
Ta nhìn Tống Diệc Phong.
“Ngươi tự quỳ, hay ta giúp ngươi?”
Tống Diệc Phong nghiến răng, nhìn trái nhìn phải.
Cuối cùng hắn hạ giọng:
“Cố Thanh Ninh, hôm nay nhiều người như vậy, ngươi cho ta chút mặt mũi.”
Ta nghĩ một lát.
Cũng đúng.
Dù sao hắn cũng là tiểu công gia.
Thế là ta nói:
“Được. Ta đếm ba tiếng, ngươi tự chọn tư thế quỳ cho đẹp.”
Tống Diệc Phong suýt nữa ngất.
Mỹ nhân dưới đất khẽ cúi đầu.
Vai nàng run run.
Ta đoán nàng bị dọa sợ.
Thật đáng thương.
Cuối cùng, Tống Diệc Phong không quỳ.
Nhưng hắn cúi đầu xin lỗi.
Giọng nhỏ như muỗi.
“Xin lỗi.”
Ta hỏi mỹ nhân:
“Cô nghe thấy không?”
Mỹ nhân nhẹ nhàng lắc đầu.
Ta quay sang Tống Diệc Phong.
“Lớn tiếng chút. Người ta là mỹ nhân, không phải thần tiên, không nghe tiếng trong bụng ngươi.”
Tống Diệc Phong hít sâu một hơi.
“Xin lỗi!”
Mỹ nhân khẽ nói:
“Không sao.”
Ta không hài lòng.
“Sao lại không sao? Có sao chứ. Đầu gối nàng đỏ hết rồi.”
Tống Diệc Phong lập tức nói:
“Ta bồi bạc!”
Hắn ném một túi bạc lên bàn, sau đó kéo đám gia đinh chạy nhanh như sau lưng có chó đuổi.
Chạy đến cửa còn vấp một cái.
Đám đông lại cười ầm lên.
Ta thở dài.
Hai năm không gặp, hắn vẫn không tiến bộ.
Ngày xưa bị ta đánh còn biết khóc to.
Bây giờ chạy cũng chạy không vững.
Đám người xem náo nhiệt dần tản đi.
Ta bước tới đỡ mỹ nhân dậy.
Vừa chạm vào tay nàng, ta ngẩn người.
Tay nàng thật lạnh.
Nhưng rất mềm.
Mềm đến mức ta không dám dùng sức.
“Nàng không sao chứ?”
Nàng đứng dậy, thân thể hơi lảo đảo.
Ta vội đỡ lấy eo nàng.
Eo cũng nhỏ.
Ta bỗng hiểu trưởng tỷ vì sao thích nuôi người đẹp.
Có những chuyện không trải qua thì không nên mắng người khác.
Mỹ nhân khẽ cúi đầu hành lễ.
“Đa tạ cô nương cứu giúp.”
Ta ho khan.
“Không cần khách khí. Ta chỉ là không quen nhìn kẻ xấu bắt nạt mỹ nhân.”
Nàng ngẩng mắt nhìn ta.
“Cô nương thích mỹ nhân sao?”
Ta đáp rất nhanh:
“Thích.”
Nói xong, ta cảm thấy hình như hơi không đứng đắn, bèn bổ sung:
“Ý ta là người đẹp thì ai cũng thích. Như hoa đẹp, bánh ngon, bạc sáng, đều khiến người ta vui vẻ.”
Nàng nhìn ta một lúc, khóe môi hơi cong.
“Cô nương nói chuyện thật thú vị.”
Tim ta đập lệch một nhịp.
Ta lập tức quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Không ổn.
Rất không ổn.
Ta trước giờ nhìn nam nhân đẹp nhất cũng chỉ nghĩ: người này nếu bị đánh chắc sẽ khóc đẹp hơn người khác.
Nhưng nhìn nàng, ta lại nghĩ: nàng khóc cũng đáng thương, cười cũng đáng thương, đứng yên thôi cũng đáng thương.
Ta có thể thật sự bị bệnh.
Bệnh này tên là mê mỹ nhân.
Ta dẫn nàng vào trà lâu ngồi xuống, gọi một bình trà nóng và mấy đĩa điểm tâm.
Nàng ngồi đối diện ta, cúi đầu dùng khăn lau vết trà trên tay áo.
Ta nhìn ngón tay nàng.
Dài, trắng, đẹp.
Ta lại nhìn điểm tâm trên bàn.
Bánh hoa quế cũng trắng.
Nhưng kém xa tay nàng.
Ta lập tức cảm thấy mình có lỗi với bánh hoa quế.
Mỹ nhân khẽ hỏi:
“Cô nương tên gì?”
Ta vỗ ngực.
“Cố Thanh Ninh.”
Nàng hơi khựng lại.
Ta lập tức cảnh giác.
“Nghe qua thanh danh của ta rồi?”
Nàng nhẹ giọng:
“Có nghe một chút.”
“Nghe gì?”
Nàng do dự.
Ta phất tay.
“Nói đi, ta chịu được.”
Nàng nhỏ giọng:
“Nghe nói Cố nhị tiểu thư từng đánh tiểu công gia rơi xuống hồ, đốt râu phu tử, trèo tường vào cung hái đào, còn trước mặt toàn phủ nhận Cửu Thiên Tuế làm ngoại thất.”
Ta im lặng.
Tin tức kinh thành truyền nhanh thật.
Chỉ một đêm mà chuyện cuối cùng đã xếp vào danh sách công tích của ta.
Ta nghiêm túc sửa lại:
“Đốt râu phu tử là ngoài ý muốn.”
Nàng chớp mắt.
“Vậy những chuyện khác?”
“Đều là thật.”
Nàng cúi đầu cười.
Nụ cười ấy rất nhẹ.
Nhưng ta thấy cả trà lâu như sáng hơn một chút.
Ta cầm chén trà uống một ngụm để trấn định.
Kết quả bị bỏng lưỡi.
“Á!”
Nàng lập tức đứng dậy.
“Cô nương không sao chứ?”
Ta che miệng, cố tỏ ra bình tĩnh.
“Không sao. Ta chỉ thử xem trà có nóng không.”
Nàng nhìn chén trà bốc khói nghi ngút.
“Vậy… nóng không?”
Ta gật đầu.
“Nóng.”
Nàng lại cười.
Ta cảm thấy mình mất mặt cũng đáng.
Nói chuyện một hồi, ta mới biết nàng tên Tô Nguyệt Ly.
Nàng nói mình từ Giang Nam lên kinh nương nhờ thân thích, nhưng thân thích chê nàng không có của hồi môn, lại sợ nàng gây phiền phức, liền đuổi nàng ra ngoài.
Nàng không còn cách nào, chỉ đành tới trà lâu làm việc tạm.
Ta nghe mà đập bàn.
“Quá đáng!”
Chưởng quầy đứng cách đó không xa giật mình, suýt làm rơi bàn tính.
Tô Nguyệt Ly rũ mắt.
“Cô nương đừng tức giận vì ta. Ta vốn không có chỗ dựa, bị người ta xem nhẹ cũng là chuyện thường.”
Ta nghe xong càng tức.
Không có chỗ dựa?
Vậy dễ thôi.
Ta vỗ ngực.
“Sau này ta làm chỗ dựa cho nàng.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta.
“Cố cô nương?”
Ta rất nghiêm túc.
“Thật. Ở kinh thành, tuy ta không có bản lĩnh lớn, nhưng người bình thường cũng không dám chọc ta.”
Nàng hỏi:
“Vì cô nương là con gái phủ Thừa tướng?”
Ta lắc đầu.
“Vì ta đánh người rất đau.”
Tô Nguyệt Ly: “…”
Ta lấy túi bạc trong tay áo ra đưa cho nàng.
“Hôm nay nàng cầm trước. Đầu gối bị thương thì đi mua thuốc. Nếu chỗ ở không ổn, có thể tới Cố phủ tìm ta.”
Nàng không nhận.
“Ta không thể lấy bạc của cô nương.”
Ta nhét thẳng vào tay nàng.
“Không phải cho không.”
Nàng hơi ngạc nhiên.
“Vậy là…”
“Sau này nếu ta bị mẫu thân đánh, nàng nhớ tới thăm ta.”
Tô Nguyệt Ly nhìn ta thật lâu.
Sau đó nàng nói:
“Được.”
Không biết vì sao, rõ ràng chỉ là một chữ rất nhẹ, ta lại nghe thấy trong lòng mình “cạch” một tiếng.
Giống như cái bẫy chuột hôm qua kẹp trúng ngoại thất của trưởng tỷ.
Ta giật mình.
Chẳng lẽ tim ta cũng bị kẹp rồi?
Ta càng nghĩ càng thấy không ổn.
Trên đường đưa Tô Nguyệt Ly ra khỏi trà lâu, nàng bỗng đưa tay chỉnh lại chiếc trâm hơi lệch trên đầu ta.
Động tác rất tự nhiên.
Hơi thở nàng thoảng qua bên tai ta.
Ta cứng đờ.
Nàng nhẹ giọng nói:
“Cố cô nương, tóc nàng rối rồi.”
Ta lập tức lùi lại nửa bước.
“Tóc ta thường xuyên rối. Nó có chí hướng riêng.”
Nàng bật cười.
Ta quay mặt đi.
Không được.
Không thể nhìn nữa.
Nhìn nữa ta sợ mình sẽ nói ra câu: “Hay là nàng về phủ ta ở đi, ta nhường nửa giường cho nàng.”
Câu này quá nguy hiểm.
Mẫu thân nghe được chắc sẽ không dùng roi nữa.
Bà sẽ dùng gậy.
Ta đưa nàng tới đầu phố, vừa định cáo biệt, phía sau bỗng vang lên tiếng Xuân Đào thở hổn hển.
“Tiểu thư! Cuối cùng cũng tìm thấy người rồi!”
Ta quay đầu.
Xuân Đào nhìn ta.
Lại nhìn Tô Nguyệt Ly.
Sau đó ánh mắt nàng dừng ở tay áo ta.
Ta cúi đầu nhìn.
Không biết từ lúc nào, tay áo của Tô Nguyệt Ly vẫn còn bị ta nắm trong tay.
Ta lập tức buông ra.
Xuân Đào há miệng.
Ta nghiêm túc giải thích:
“Nàng suýt ngã, ta đỡ nàng.”
Xuân Đào nhìn mặt đường bằng phẳng đến mức kiến đi qua cũng không vấp.
“Vâng. Tiểu thư thật tốt bụng.”
Giọng nàng nghe rất qua loa.
Ta trừng nàng.
“Ngươi tìm ta làm gì?”
Xuân Đào lập tức nhớ ra chính sự.
“Phu nhân đang nổi giận. Công tử nhà Lễ bộ Thị lang đã tới, ngồi chờ người nửa canh giờ rồi.”
Ta kinh ngạc.
“Hắn vẫn chưa chạy?”
“Chưa.”
“Xem ra đúng là có bệnh.”
Tô Nguyệt Ly khẽ nghiêng đầu.
“Cố cô nương phải đi xem mắt sao?”
Ta lập tức nói:
“Không phải ta muốn đi.”
Nói xong lại thấy mình giải thích hơi nhanh.
Ta ho khan.
“Ý ta là, mẫu thân muốn ta đi. Ta không muốn.”
Nàng rũ mắt.
“Vậy cô nương thích kiểu phu quân thế nào?”
Ta sửng sốt.
Trước giờ chưa ai hỏi ta câu này.
Ta nghĩ một lúc.
“Đẹp.”
Xuân Đào che mặt.
Tô Nguyệt Ly hỏi tiếp:
“Chỉ cần đẹp?”
Ta nghiêm túc bổ sung:
“Còn phải chịu đánh.”
Xuân Đào: “…”
Tô Nguyệt Ly mỉm cười.
“Nếu không chịu đánh thì sao?”
“Vậy chạy nhanh một chút cũng được.”
Nàng cười đến mắt cong lên.
Ta nhìn nàng, bỗng thấy công tử nhà Lễ bộ Thị lang kia càng đáng thương.
Hắn chưa gặp ta đã phải chờ nửa canh giờ.
Gặp rồi có lẽ còn phải chịu đả kích.
Ta quay sang Xuân Đào.
“Đi thôi.”
Xuân Đào thở phào.
Ta vừa đi được hai bước, lại quay đầu nhìn Tô Nguyệt Ly.
“Nàng nhớ mua thuốc.”
Nàng gật đầu.
“Ta nhớ.”
“Nếu ai bắt nạt nàng nữa, cứ báo tên ta.”
“Được.”
“Nếu báo tên ta không được thì chạy.”
Nàng hỏi:
“Chạy đi đâu?”
Ta chỉ mình.
“Chạy tới tìm ta.”
Tô Nguyệt Ly nhìn ta, ý cười trong mắt sâu hơn một chút.
“Được. Ta nhất định sẽ tới.”
Ta yên tâm.
Đi được một đoạn, ta không nhịn được quay đầu.
Nàng vẫn đứng ở đầu phố, váy trắng lay nhẹ trong gió, nhìn ta không chớp mắt.
Ta lập tức quay phắt lại.
Xuân Đào nhìn ta bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Tiểu thư, mặt người đỏ rồi.”
Ta sờ mặt.
“Nắng.”
Xuân Đào ngẩng đầu nhìn trời âm u.
“Vâng. Nắng thật lớn.”
Ta đá nhẹ nàng một cái.
“Câm miệng.”
Khi ta bị Xuân Đào lôi về phủ, công tử nhà Lễ bộ Thị lang đã uống hết ba bình trà.
Mẫu thân ngồi trong chính sảnh, mặt cười mà mắt không cười.
Ta vừa bước vào, bà hỏi:
“Ngươi đi đâu?”
Ta đáp rất thành thật:
“Cứu mỹ nhân.”
Công tử nhà Lễ bộ Thị lang đang uống trà lập tức sặc.
Mẫu thân nhắm mắt.
Phụ thân ngồi bên cạnh lặng lẽ quay đầu nhìn hoa ngoài cửa.
Mẫu thân nghiến răng:
“Cố Thanh Ninh.”
Ta lập tức sửa lời:
“Cứu người.”
Công tử kia ho đến mặt đỏ bừng, nhìn ta như nhìn một con thú lạ vừa được thả ra từ núi sâu.
Ta cũng nhìn hắn.
Mặt mũi đoan chính.
Ánh mắt trong trẻo.
Tay cầm sách.
Nhìn qua đúng là người chưa từng đánh nhau ngoài phố.
Ta hỏi:
“Ngươi biết bơi không?”
Hắn sửng sốt.
“Biết… một chút.”
“Chạy nhanh không?”
“Hả?”
“Chịu đau được không?”
Hắn nhìn mẫu thân.
Mẫu thân nhìn ta.
Ta nghiêm túc nói:
“Ta đang hỏi điều kiện thành thân rất quan trọng.”
Công tử kia đặt chén trà xuống, đứng dậy hành lễ.
“Cố phu nhân, vãn bối chợt nhớ trong nhà còn có việc gấp, xin cáo từ trước.”
Mẫu thân cười đến méo cả miệng.
“Không tiễn.”
Hắn chạy còn nhanh hơn Tống Diệc Phong.
Ta nhìn bóng lưng hắn, hài lòng gật đầu.
“Chạy cũng được đấy.”
Mẫu thân cầm chén trà lên.
Ta lập tức ôm đầu.
May mà phụ thân kịp thời giữ tay bà.
Đêm đó, trong tòa biệt viện phía đông thành.
Mặc Cẩn Uyên ngồi trước gương đồng.
Áo trắng như tuyết phủ lên vai hắn, mái tóc đen được vấn thành kiểu nữ tử, một chiếc trâm bạc cài nghiêng bên tóc mai.
Trong gương, người kia môi đỏ da trắng, mi mắt hơi rũ, đẹp đến mức khó phân nam nữ.
Ám vệ đứng phía sau, đầu cúi thấp đến mức gần chạm đất.
“Thiên Tuế gia, hôm nay Cố nhị tiểu thư gặp Tống Diệc Phong ở trà lâu.”
Mặc Cẩn Uyên nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Ám vệ nói tiếp:
“Nàng ra tay cứu… thân phận Tô Nguyệt Ly của ngài.”
Ngón tay Mặc Cẩn Uyên dừng lại trên cây trâm.
“Còn gì nữa?”
Ám vệ im lặng một lát.
“Nàng nói nàng thích mỹ nhân.”
Mặc Cẩn Uyên ngước mắt nhìn vào gương.
Ám vệ nuốt nước bọt.
“Nàng còn nói, phu quân tương lai phải đẹp, phải chịu đánh, nếu không chịu đánh thì phải chạy nhanh.”
Căn phòng yên tĩnh hồi lâu.
Sau đó Mặc Cẩn Uyên khẽ cười.
Nhưng nụ cười ấy khiến ám vệ muốn lập tức đào hố chôn mình.
Một ám vệ khác bước vào, dâng lên một quyển danh sách.
“Thiên Tuế gia, đây là danh sách Cố phu nhân chọn cho Cố nhị tiểu thư.”
Mặc Cẩn Uyên nhận lấy.
Ánh mắt hắn lướt qua từng cái tên.
Công tử nhà Lễ bộ Thị lang.
Thứ tử phủ Trung Dũng bá.
Cháu ngoại Hộ bộ Thượng thư.
Thiếu tướng quân phủ Uy Viễn.
Hắn khép danh sách lại.
Đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Cuối cùng, hắn nghiêng đầu nhìn bóng mình trong gương.
Khóe môi cong lên rất nhạt.
“Nàng muốn chọn phu quân?”
Ám vệ cúi đầu, không dám thở mạnh.
Mặc Cẩn Uyên chậm rãi cài chiếc khuyên tai cuối cùng, giọng thấp đến mức gần như nghiến qua kẽ răng:
“Xem ra danh sách ấy cần được rà soát kỹ hơn.”