Ta xách roi xông vào đại điện đúng lúc An Vương bị thị vệ đè xuống đất.
“Tránh ra!”
Hoàng đế đang ngồi trên long ỷ giật mình.
Quần thần đồng loạt quay đầu.
Mặc Cẩn Uyên đứng giữa điện, áo đen như mực, trong tay cầm mật chỉ năm xưa.
An Vương quỳ dưới đất, mặt xám như tro.
Còn ta.
Ta cầm roi.
Khí thế ngút trời.
Hoàng đế nhìn ta.
Ta nhìn Hoàng đế.
Ông ấy nhìn roi.
Ta cũng nhìn roi.
Một lúc sau, ta ho khan.
“Thần nữ chỉ tới làm nhân chứng.”
Hoàng đế gật đầu.
“Trẫm nhìn ra được.”
Ta cảm thấy ánh mắt ông ấy không tin lắm.
...
Có mật chỉ.
Có nhân chứng.
Có lời khai.
Còn có vô số chứng cứ Mặc Cẩn Uyên âm thầm thu thập suốt mười ba năm.
An Vương cuối cùng cũng không cãi nổi nữa.
Lúc bị kéo đi, ông ta nhìn Mặc Cẩn Uyên.
“Bản vương thua không phải vì ngươi.”
Mặc Cẩn Uyên thản nhiên đáp:
“Ừ.”
“Là vì con bé kia.”
“Ừ.”
An Vương nghẹn đến mặt tím lại.
Ta đứng bên cạnh rất muốn góp ý.
Nhưng nghĩ tới đây là đại điện.
Đành nhịn.
...
Ba ngày sau.
Án cũ năm xưa được lật lại.
Đức phi được minh oan.
Mặc gia được phục hồi danh dự.
Toàn bộ người liên quan bị xử lý sạch sẽ.
Kinh thành chấn động.
Dân chúng bàn tán suốt mấy ngày.
Điều duy nhất khiến ta khó hiểu là...
Mặc Cẩn Uyên càng lúc càng bận.
Mà càng bận lại càng thích xuất hiện trước mặt ta.
Sáng đưa điểm tâm.
Trưa đưa trái cây.
Tối đưa bánh.
Có hôm còn đưa cả đầu bếp.
Ta nhìn đầu bếp.
Lại nhìn hắn.
“Ngươi định làm gì?”
Mặc Cẩn Uyên đáp:
“Nghe nói nàng thích ăn bánh hạt sen.”
“Ừ.”
“Đầu bếp này làm ngon.”
“Vậy?”
“Ta đưa luôn.”
Ta: “...”
Người này theo đuổi người khác bằng cách tặng đầu bếp sao?
...
Rồi tới ngày ban thưởng.
Hoàng đế mở tiệc lớn trong cung.
Ta ngồi dưới.
Mặc Cẩn Uyên đứng phía trên.
Hoàng đế cười rất vui vẻ.
“Cẩn Uyên lập đại công, muốn thưởng gì?”
Toàn điện yên lặng.
Mặc Cẩn Uyên bước ra.
“Thần muốn cầu một người.”
Ta đang gặm hạt dưa.
Nghe vậy liền gật đầu.
Ừm.
Có người trong lòng rồi.
Bình thường thôi.
Hoàng đế cười lớn.
“Ai?”
Mặc Cẩn Uyên quay đầu.
Nhìn thẳng về phía ta.
Hạt dưa mắc trong cổ họng.
Ta ho tới đỏ mặt.
Toàn điện quay đầu nhìn ta.
Ta run tay chỉ vào chính mình.
“Ta?”
Hoàng đế cười đến mức đập bàn.
“Chuẩn tấu!”
Ta: “???”
Khoan đã.
Có ai hỏi ý kiến ta chưa?
...
Ba ngày sau.
Thánh chỉ tứ hôn tới Cố phủ.
Mẫu thân vui đến phát khóc.
Phụ thân vui đến mức uống nhầm nước rửa bút.
Trưởng tỷ cười suốt hai canh giờ.
Tỷ phu cười lén sau lưng nàng.
Còn ta...
Ta cầm chổi đuổi Mặc Cẩn Uyên từ đầu phố Đông sang tận phố Tây.
“Đồ lừa đảo!”
“Ngươi còn giả nữ nhân!”
“Còn lừa ta thích ngươi!”
“Còn hại ta tưởng mình thích nữ nhân!”
Mặc Cẩn Uyên chạy phía trước.
Toàn kinh thành chạy theo phía sau xem náo nhiệt.
Tiêu Ninh còn ngồi trên tửu lâu reo hò:
“Đánh mạnh vào!”
Ta lập tức đổi hướng.
Tiêu Ninh đóng cửa sổ ngay lập tức.
...
Cuối cùng hôn sự vẫn diễn ra.
Ngày đại hôn.
Ta mặc giá y đỏ.
Ngồi trong phòng tân hôn.
Càng nghĩ càng thấy không đúng.
Từ đầu tới cuối.
Người thiệt hình như luôn là ta.
Cửa mở.
Mặc Cẩn Uyên bước vào.
Ta chống nạnh.
“Đứng lại.”
Hắn rất nghe lời.
“Ừ.”
“Trước khi thành thân ta hỏi một câu.”
“Được.”
“Ngài còn giấu ta chuyện gì không?”
Mặc Cẩn Uyên im lặng.
Ta lập tức cầm gối lên.
“Có đúng không?”
Hắn nhìn ta.
“Có.”
Ta bật dậy.
“Ta biết ngay mà!”
“Ngài còn giấu gì?”
Hắn khẽ cười.
Ánh nến lay động.
Giọng nói rất nhẹ.
“Ta thích nàng.”
Ta trợn mắt.
“Cái đó ta biết rồi.”
Hắn lắc đầu.
“Không phải từ lúc làm Tô Nguyệt Ly.”
Ta khựng lại.
Hắn nhìn ta.
“Từ lần nàng kéo tụt quần ta năm tuổi.”
Ta: “...”
Không khí yên lặng.
Một lúc sau.
Ta cầm gối đập thẳng vào mặt hắn.
“Biến thái!”
Mặc Cẩn Uyên đỡ lấy gối.
Lần đầu tiên Cửu Thiên Tuế quyền khuynh triều dã bị mắng biến thái mà không dám cãi.
...
Đêm ấy.
Ta ngồi trên giường.
Hắn ngồi bên cạnh.
Hai người nhìn nhau.
Ta bỗng hỏi:
“Lúc đó ngài nhớ ta thật sao?”
“Ừ.”
“Chỉ vì nửa cái bánh hoa quế?”
“Không.”
“Vậy vì sao?”
Hắn đưa tay nắm lấy tay ta.
Động tác rất nhẹ.
“Vì lúc tất cả mọi người đều muốn ta chết.”
“Chỉ có nàng hỏi ta đã chết chưa.”
Ta suy nghĩ một lát.
“Nghe cũng không giống lời hay.”
Khóe môi hắn cong lên.
“Ừ.”
“Nhưng ta nhớ rất lâu.”
Ngoài cửa sổ, ánh trăng vừa đẹp.
Trong phòng, nến đỏ cháy tới tận khuya.
Tiếng cười và tiếng cãi nhau thỉnh thoảng lại vọng ra.
Xuân Đào đứng ngoài viện nghe một lúc rồi kéo mọi người đi.
“Yên tâm.”
“Nếu tiểu thư nhà chúng ta còn sức cãi nhau thì chắc chắn không chịu thiệt.”
...
Nửa năm sau.
Ta đang nằm phơi nắng trong viện.
Trưởng tỷ bỗng chạy tới.
“Thanh Ninh!”
“Gì?”
“Muội có rồi!”
Ta giật mình ngồi bật dậy.
“Có gì?”
“Có thai!”
Ta cúi đầu nhìn bụng.
Lại ngẩng đầu nhìn nàng.
Sau đó quay đầu hét lớn:
“Mặc Cẩn Uyên!”
Mặc Cẩn Uyên từ thư phòng chạy ra.
“Làm sao?”
Ta chỉ bụng mình.
“Ngươi giải thích đi!”
Mặc Cẩn Uyên: “...”
Trưởng tỷ ôm bụng cười đến không đứng nổi.
Toàn bộ Mặc phủ lại náo loạn một trận.
Mà lần này.
Không còn ai muốn giết ta nữa.
Chỉ còn một vị Thiên Tuế gia ngày nào cũng bị ta đuổi đánh khắp phủ.
Nghe nói người trong kinh thành rất hâm mộ hắn.
Nhưng chỉ có hắn biết.
Quyền khuynh triều dã không đáng sợ.
Đáng sợ nhất là phu nhân nhà mình nổi nóng.