Mặc Cẩn Uyên nói tiếp cận ta ngay từ đầu đều có mục đích.
Ta lập tức đặt nửa cái bánh hạt sen xuống.
Bánh vẫn còn thơm.
Nhưng người thì không còn thơm nữa.
Ta nhìn hắn.
Hắn cũng nhìn ta.
Trong xe ngựa yên tĩnh đến mức ta nghe rõ tiếng bánh trong bụng mình đang phản bội chủ nhân.
Ta hít sâu một hơi.
“Vậy ngươi đưa bánh cho ta cũng có mục đích?”
Mặc Cẩn Uyên hơi khựng lại.
“Bánh?”
“Đúng.”
Ta chỉ hộp bánh trước mặt.
“Ngươi muốn dùng bánh hạt sen mê hoặc ta, khiến ta mất cảnh giác, rồi thuận tiện moi lại ký ức năm tuổi?”
Hắn nhìn ta một lúc.
“Không phải.”
Ta cười lạnh.
“Vậy là thuận tiện mê hoặc ta trước, moi ký ức sau?”
Hắn im lặng.
Ta lập tức hiểu.
Hắn chột dạ.
Ít nhất trong mắt ta là vậy.
Ta đẩy hộp bánh về phía hắn.
“Trả ngươi.”
Hắn nhìn hộp bánh.
“Không ăn nữa?”
“Không.”
Bụng ta kêu một tiếng.
Rất vang.
Rất không có cốt khí.
Ta cúi đầu nhìn bụng mình.
“Ngươi cũng câm miệng.”
Mặc Cẩn Uyên khẽ thở dài.
“Cố Thanh Ninh, nghe ta nói hết.”
Ta ngẩng đầu.
“Không nghe.”
“Nàng đang gặp nguy hiểm.”
“Ta biết.”
“An Vương sẽ không buông tha nàng.”
“Ta cũng biết.”
“Vậy nàng còn muốn đi đâu?”
Ta vén rèm xe.
“Về nhà.”
Mặc Cẩn Uyên nhìn ta.
“Ta đưa nàng về.”
“Không cần.”
“Bên ngoài có sát thủ.”
Ta quay đầu nhìn hắn, rất nghiêm túc:
“Trong xe cũng có.”
Hắn im lặng.
Ta nhảy xuống xe.
Không đẹp.
Suýt nữa ngã.
Nhưng không sao.
Miễn là khí thế còn.
Mặc Cẩn Uyên không giữ ta.
Hắn chỉ ngồi trong xe, nhìn ta qua lớp rèm hơi lay động.
Ta bước đi rất nhanh.
Đi được mười bước thì chậm lại.
Đi được hai mươi bước thì ôm bụng.
Đi được ba mươi bước thì bắt đầu hối hận vì trả bánh.
Nhưng Cố Thanh Ninh ta là người có cốt khí.
Ít nhất có thể có cốt khí đến đầu ngõ.
Ra khỏi đầu ngõ, ta quay đầu nhìn.
Xe ngựa vẫn dừng tại chỗ.
Mặc Cẩn Uyên thật sự không đuổi theo.
Ta bỗng thấy hơi tức.
Không đúng.
Là rất tức.
Hắn lừa ta lâu như vậy.
Giả nữ nhân.
Giả đáng thương.
Giả bị bắt nạt.
Ngày nào cũng đưa thuốc, đưa bánh, làm ta tưởng mình thích nữ nhân đến mức nửa đêm trèo tường tìm trưởng tỷ hỏi bệnh.
Bây giờ hắn nói có mục đích.
Ta bỏ đi.
Hắn lại không giữ.
Rất tốt.
Cửu Thiên Tuế đúng là người bận rộn.
Lừa người xong còn không chịu dọn hậu quả.
Ta nhặt một hòn đá ven đường, ném mạnh vào gốc cây.
“Đồ lừa đảo.”
Một con mèo trong bụi cây bị dọa nhảy ra.
Nó nhìn ta.
Ta nhìn nó.
Ta nói:
“Không mắng ngươi.”
Nó “meo” một tiếng rồi chạy mất.
Ngay cả mèo cũng không muốn nghe ta nói.
Ta càng tức.
Khi ta về tới Cố phủ, mẫu thân đã đứng ở cửa.
Tay cầm roi.
Phía sau là phụ thân, Xuân Đào, quản gia, còn có hai hàng gia đinh vẻ mặt như đang tiễn ta vào pháp trường.
Mẫu thân nhìn ta từ trên xuống dưới.
Áo rách.
Tóc rối.
Mặt có vết thương.
Trên váy còn dính máu không biết của ai.
Bà hít một hơi.
Ta lập tức nói:
“Mẫu thân, người nghe con giải thích.”
Bà hỏi:
“Lần này là cứu mỹ nhân nữa?”
Ta nghẹn lại.
Một lúc sau, ta thành thật đáp:
“Mỹ nhân cứu con.”
Mẫu thân nhắm mắt.
Phụ thân nhỏ giọng:
“Còn sống là tốt rồi.”
Mẫu thân quay đầu nhìn ông.
Phụ thân lập tức sửa lời:
“Nhưng vẫn phải đánh.”
Ta nhìn phụ thân.
Rất tốt.
Tình phụ tử hôm nay lại mỏng thêm một lớp.
Mẫu thân cuối cùng không đánh ta.
Không phải vì bà không muốn.
Mà là ta vừa bước vào cửa đã ngất.
Trước khi ngất, ta nghe thấy Xuân Đào hét lên:
“Tiểu thư!”
Sau đó là tiếng mẫu thân run lên:
“Gọi đại phu!”
Ta rất muốn mở mắt nói: đừng gọi đại phu, gọi đầu bếp.
Ta đói.
Nhưng không kịp.
Khi tỉnh lại, trời đã tối.
Ta nằm trên giường, bên cạnh là trưởng tỷ Cố Thanh Dao.
Nàng ngồi đó gặm hạt dưa.
Thấy ta tỉnh, nàng lập tức cúi đầu hỏi:
“Muội tỉnh rồi?”
Ta nhìn nàng.
“Tỷ ăn hạt dưa bên giường bệnh của muội?”
Nàng đặt hạt dưa xuống.
“Ta căng thẳng.”
“Căng thẳng nên ăn?”
“Không ăn thì buồn miệng.”
Ta im lặng.
Quả nhiên là tỷ ruột.
Nàng đỡ ta ngồi dậy, đưa nước cho ta.
Ta uống một ngụm.
Cổ họng đau rát.
Trưởng tỷ hỏi:
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Ta nhìn nàng.
Nhìn một lát, nước mắt suýt rơi.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì nhớ lại chuyện mình từng nói với nàng: “Muội thích nữ nhân.”
Ta ôm mặt.
“Trưởng tỷ.”
“Ừm?”
“Tô Nguyệt Ly là nam.”
Trưởng tỷ khựng lại.
Hạt dưa trong tay rơi xuống chăn.
Ta nói tiếp:
“Không chỉ là nam.”
Nàng chậm rãi ngồi thẳng.
“Còn là ai?”
Ta nghiến răng:
“Mặc Cẩn Uyên.”
Trưởng tỷ đứng bật dậy.
Đầu đập vào giá màn.
“Cố Thanh Ninh!”
Ta rụt cổ.
“Muội cũng đâu muốn.”
Nàng ôm trán, nhìn ta bằng ánh mắt muốn cười lại không dám cười.
“Cho nên muội không phải thích nữ nhân.”
Ta gật đầu.
“Ừm.”
“Muội thích Cửu Thiên Tuế.”
Ta đau đớn gật đầu.
“Có vẻ vậy.”
“Cửu Thiên Tuế là hoạn quan.”
Ta úp mặt vào gối.
“Tỷ đừng nhắc nữa.”
Trưởng tỷ im lặng một lát.
Sau đó nói rất chân thành:
“Muội đúng là có tiền đồ hơn ta. Ta nuôi ba ngoại thất đã bị mẫu thân đánh. Muội vừa ra tay đã thích luôn người không có gốc.”
Ta cầm gối ném nàng.
Nàng né rất nhanh.
“Nói chính sự, hắn lừa muội?”
Ta cúi đầu.
“Hắn nói ngay từ đầu tiếp cận muội đều có mục đích.”
Trưởng tỷ thu lại ý cười.
“Mục đích gì?”
“Muội là nhân chứng vụ án năm xưa. An Vương muốn giết muội.”
Trưởng tỷ bóp nát một hạt dưa.
Lần này không buồn cười nữa.
Nàng thấp giọng:
“Chuyện trong cung?”
Ta gật đầu.
“Đức phi chết năm đó.”
Nàng đứng dậy đóng cửa lại, sắc mặt nghiêm túc hẳn.
“Thanh Ninh, chuyện này không nhỏ. Nếu An Vương thật sự nhúng tay, Cố gia cũng không thoát.”
Ta im lặng.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Xuân Đào đẩy cửa vào.
“Tiểu thư, phu nhân gọi người tới chính sảnh.”
Ta hỏi:
“Làm gì?”
Xuân Đào mím môi.
“An Vương phủ phái người tới.”
Ta và trưởng tỷ nhìn nhau.
Ta chậm rãi xuống giường.
Trưởng tỷ giữ tay ta.
“Muội có đi được không?”
Ta gật đầu.
“Đi được.”
“Không sợ?”
Ta nghĩ một lát.
“Sợ.”
Nàng vừa định an ủi, ta nói tiếp:
“Nhưng nằm đây cũng bị giết, đi ra ngoài ít nhất còn biết ai giết mình.”
Trưởng tỷ: “…”
Ta thay y phục đơn giản rồi tới chính sảnh.
Trong sảnh, mẫu thân ngồi trên chủ vị, phụ thân ngồi bên cạnh, sắc mặt đều không tốt.
Một quản sự mặc áo xanh đứng giữa sảnh, cười rất khách khí.
Khách khí đến mức khiến người ta muốn đập chén vào mặt hắn.
Hắn thấy ta vào, lập tức hành lễ.
“Cố nhị tiểu thư.”
Ta ngồi xuống cạnh mẫu thân.
“Có chuyện nói mau. Ta vừa bị ám sát, thân thể yếu ớt, không thích nghe vòng vo.”
Quản sự khựng lại.
Mẫu thân liếc ta.
Ta lập tức ngồi thẳng, giả vờ yếu ớt.
Quản sự cười nói:
“Vương gia nghe nói Cố nhị tiểu thư hôm nay gặp nạn, rất lo lắng, nên đặc biệt phái tiểu nhân tới thăm hỏi.”
Ta hỏi:
“Lo lắng ta chết chưa à?”
Cả sảnh yên tĩnh.
Phụ thân ho sặc sụa.
Mẫu thân đặt tay lên trán.
Quản sự cố giữ nụ cười.
“Nhị tiểu thư nói đùa.”
Ta nhìn hắn.
“Ta không nói đùa. Ta nói chuyện luôn rất nghiêm túc.”
Hắn cứng mặt.
Sau đó lấy ra một hộp gấm.
“Đây là chút tâm ý của Vương gia.”
Hộp mở ra.
Bên trong là một miếng ngọc bội xanh.
Ta nhìn miếng ngọc.
Đầu bỗng đau nhói.
Trong đầu lại hiện lên chiếc nhẫn ngọc xanh dính máu.
Một bàn tay bóp cổ cung nữ.
Một giọng nói thấp đến đáng sợ:
“Đứa trẻ kia đâu?”
Ta bóp chặt tay ghế.
Gỗ phát ra tiếng răng rắc.
Mẫu thân lập tức nhìn ta.
“Thanh Ninh?”
Ta ngẩng đầu, nhìn quản sự.
“An Vương đeo nhẫn ngọc xanh?”
Nụ cười của quản sự biến mất trong nháy mắt.
Chỉ một cái chớp mắt.
Nhưng đủ rồi.
Ta biết mình nói đúng.
Hắn nhanh chóng cúi đầu.
“Tiểu thư nói gì, tiểu nhân nghe không hiểu.”
Ta cười.
“Không hiểu thì về hỏi chủ tử ngươi. Hỏi ông ta xem năm đó trong cung, tay dính máu có khó rửa không.”
Mẫu thân biến sắc.
Phụ thân đứng bật dậy.
Quản sự lùi nửa bước, ánh mắt lạnh đi.
“Cố nhị tiểu thư, có những lời không thể nói bừa.”
Ta chậm rãi đứng lên.
“Vậy ngươi cứ coi ta nói bừa.”
Ta cầm miếng ngọc bội ném lại vào hộp.
“Nhưng nói với An Vương, nếu ông ta muốn giết ta, lần sau phái người giỏi hơn chút.”
Quản sự nhìn ta thật sâu.
“Tiểu nhân cáo lui.”
Hắn đi rồi, chính sảnh yên tĩnh hồi lâu.
Mẫu thân đi tới trước mặt ta.
Ta tưởng bà sẽ mắng.
Không ngờ bà nắm lấy vai ta.
“Thanh Ninh, nói thật với nương. Rốt cuộc là chuyện gì?”
Ta nhìn mẫu thân.
Lần đầu tiên không biết nên nói đùa thế nào.
Phụ thân đóng cửa sảnh lại.
Trưởng tỷ cũng từ ngoài bước vào.
Cả nhà nhìn ta.
Ta đành đem chuyện trong miếu hoang, chuyện Mặc Cẩn Uyên, chuyện Đức phi năm xưa, chuyện mật chỉ nói ra.
Nói xong, mẫu thân ngồi phịch xuống ghế.
Phụ thân im lặng hồi lâu.
Sau đó ông nói:
“Năm tuổi con sốt một trận rất nặng. Túi thơm năm đó… nương con giữ.”
Mẫu thân lập tức đứng dậy.
“Ta đi lấy.”
Một lát sau, bà mang tới một chiếc hộp gỗ cũ.
Bên trong có mấy món đồ trẻ con.
Một chiếc vòng bạc nhỏ.
Một con hổ vải rách tai.
Và một túi thơm màu đỏ đã phai.
Ta cầm túi thơm lên.
Tay hơi run.
Không phải vì sợ.
Mà vì đầu lại đau.
Ta tháo đường chỉ bên trong lớp lót.
Quả nhiên có một mảnh lụa mỏng được giấu kỹ.
Mẫu thân che miệng.
Phụ thân hít sâu.
Ta mở mảnh lụa ra.
Chữ bên trên đã nhạt, nhưng vẫn đọc được vài dòng.
Đức phi trước khi chết để lại lời tố cáo An Vương cấu kết ngoại thần, mưu hại hoàng tự, còn muốn vu tội cho Mặc gia.
Ta nhìn đến dòng cuối cùng.
Mặc gia.
Ta bỗng nhớ lại toàn bộ.
Năm đó, thiếu niên sau núi giả không chỉ bị thương.
Hắn còn bị người truy sát.
Ta kéo hắn trốn vào hốc đá.
Bên ngoài có người đi qua.
Một người nói:
“Đức phi đã chết. Đứa trẻ kia cũng phải chết. Không thể để Mặc gia còn người sống.”
Người còn lại hỏi:
“Còn tiểu cô nương vừa chạy qua?”
Giọng nói đeo nhẫn ngọc xanh kia lạnh lùng đáp:
“Tìm được thì giết.”
Sau đó ta bịt miệng thiếu niên.
Thiếu niên cũng bịt miệng ta.
Hai đứa trẻ trốn trong hốc đá, nghe tiếng bước chân đi qua.
Ta lúc đó sợ đến mức run rẩy, nhưng vẫn nhét bánh hoa quế vào tay hắn.
Ta nhỏ giọng nói:
“Ngươi đừng chết. Ngươi đẹp như vậy, chết thì tiếc lắm.”
Thiếu niên nhìn ta rất lâu.
Sau đó nói:
“Ta tên Mặc Cẩn Uyên.”
Ta đáp:
“Ta tên Cố Thanh Ninh. Nếu ngươi sống, sau này nhớ trả bánh cho ta.”
Ký ức quay về như nước lũ.
Ta ngồi xuống ghế.
Trong tay vẫn nắm mảnh lụa.
Thì ra hắn không phải bỗng dưng xuất hiện.
Thì ra ta cũng không phải vô cớ bị cuốn vào.
Thì ra nửa cái bánh hoa quế năm đó, hắn thật sự nhớ đến tận bây giờ.
Trưởng tỷ hỏi nhỏ:
“Muội định làm gì?”
Ta nhìn mảnh lụa.
“Đi tìm Mặc Cẩn Uyên.”
Mẫu thân lập tức nói:
“Không được. Quá nguy hiểm.”
Ta nhìn bà.
“Mẫu thân, nếu con không đi, An Vương vẫn sẽ không tha cho Cố gia.”
Phụ thân trầm giọng:
“Thanh Ninh nói đúng.”
Mẫu thân quay đầu nhìn ông.
Phụ thân lần này không né.
Ông đứng dậy, lấy áo choàng khoác lên vai ta.
“Đi đi. Nhưng phải sống mà về.”
Ta gật đầu.
“Con biết.”
Trưởng tỷ nhét một gói đồ vào tay ta.
Ta mở ra.
Bên trong là bánh.
Ta nhìn nàng.
Nàng nói:
“Đừng nhìn ta. Ta sợ muội nửa đường đói quá lại bị người ta dùng bánh lừa đi.”
Ta ôm gói bánh.
“Tỷ đúng là hiểu muội.”
Mẫu thân cầm roi đưa cho ta.
Ta sững sờ.
“Cho con?”
Bà lạnh mặt.
“Cầm theo. Gặp nguy hiểm thì đánh. Gặp Mặc Cẩn Uyên lừa ngươi nữa thì cũng đánh.”
Ta nhận roi.
Trong lòng bỗng thấy rất yên tâm.
Có mẫu thân chống lưng, dù là Cửu Thiên Tuế ta cũng dám quất một roi.
Đêm đó, ta tới biệt viện phía đông thành.
Ám vệ thấy ta thì sững người.
“Cố nhị tiểu thư?”
Ta giơ roi.
“Ta tìm Mặc Cẩn Uyên.”
Ám vệ lập tức mở đường.
Rất thức thời.
Ta bước vào thư phòng.
Mặc Cẩn Uyên đang đứng trước bản đồ kinh thành.
Hắn vẫn mặc áo đen, tóc buộc cao, sắc mặt lạnh lùng.
Thấy ta tới, hắn không hề ngạc nhiên.
“Ta tưởng nàng sẽ không tới.”
Ta đặt mảnh lụa lên bàn.
“Ta nhớ ra rồi.”
Ánh mắt hắn dừng trên mảnh lụa.
Ta nói:
“Năm đó ta cứu ngươi.”
Hắn nhìn ta.
“Ừm.”
“Ta cũng thấy An Vương giết người.”
“Ừm.”
“Ta còn nhớ ngươi nợ ta nửa cái bánh hoa quế.”
Mặc Cẩn Uyên khựng lại.
Ta nhìn hắn.
“Chuyện trước có mục đích, ta ghi sổ. Nhưng chuyện An Vương, ta đứng bên ngươi.”
Hắn nhìn ta rất lâu.
Ánh nến chiếu lên đôi mắt hắn, làm vẻ lạnh lùng kia nhạt đi đôi chút.
Ta ho khan.
“Ngươi đừng nhìn ta như vậy. Ta không phải vì thích ngươi.”
Hắn hỏi:
“Vậy vì sao?”
Ta rất nghiêm túc:
“Vì An Vương muốn giết ta.”
“…”
“Con người ta có một ưu điểm.”
“Ưu điểm gì?”
“Ai muốn giết ta, ta thường không giúp người đó.”
Mặc Cẩn Uyên bật cười.
Ta cũng không nhịn được cười.
Cười xong, ta kéo ghế ngồi xuống.
“Bây giờ chúng ta làm sao?”
Hắn chỉ vào bản đồ.
“Ngày mai An Vương vào cung dự yến. Ta đã sắp xếp người đưa mật chỉ đến trước mặt Hoàng thượng.”
Ta hỏi:
“Còn ta?”
“Nàng ở Cố phủ.”
Ta lập tức đập roi xuống bàn.
“Không được.”
Hắn nhìn cây roi.
Ta nói:
“Ta là nhân chứng. Ta phải đi.”
“Nguy hiểm.”
“Ta biết.”
“Nàng có thể chết.”
“Ta cũng biết.”
Hắn im lặng.
Ta cầm gói bánh trưởng tỷ đưa, lấy một cái cắn.
“Nhưng nếu ta trốn, Cố gia cũng không an toàn. Hơn nữa…”
“Hơn nữa gì?”
Ta nhìn hắn.
“Năm đó ta cứu ngươi một lần rồi. Làm việc phải có đầu có đuôi.”
Mặc Cẩn Uyên nhìn ta.
Lần này rất lâu.
Lâu đến mức ta bị nhìn hơi mất tự nhiên.
Ta nhét một cái bánh vào tay hắn.
“Ăn đi. Đừng nhìn nữa.”
Hắn cúi đầu nhìn bánh.
Khóe môi hơi cong.
“Được.”
Đêm trước đại yến, ta ở lại biệt viện bàn kế hoạch đến khuya.
Nói là bàn kế hoạch.
Thực ra phần lớn thời gian là Mặc Cẩn Uyên nói, ta ăn bánh.
Nhưng ta cũng có đóng góp.
Ví dụ khi hắn nói ám vệ sẽ chia ba đường vào cung, ta hỏi:
“Nếu lạc đường thì sao?”
Hắn đáp:
“Bọn họ không phải nàng.”
Ta im lặng.
Cửu Thiên Tuế đúng là rất biết làm tổn thương người khác.
Đến gần canh ba, hắn đưa ta ra ngoài.
Trăng treo trên mái ngói.
Gió đêm hơi lạnh.
Ta ôm áo choàng, đang định lên xe thì Mặc Cẩn Uyên bỗng gọi:
“Cố Thanh Ninh.”
Ta quay đầu.
“Gì?”
Hắn đứng dưới hiên, bóng đêm phủ lên vai áo đen.
Giọng hắn rất bình tĩnh.
Nhưng lần đầu tiên, ta thấy ánh mắt hắn không bình tĩnh như vậy.
Hắn hỏi:
“Nếu ngày mai ta chết?”
Ta ngẩn ra.
Một lúc lâu sau, ta siết chặt cây roi trong tay.
“Vậy ngươi nhớ chết xa ta một chút.”
Hắn khựng lại.
Ta nói tiếp:
“Nếu chết trước mặt ta, ta còn phải khóc. Khóc xong rất xấu.”
Mặc Cẩn Uyên nhìn ta.
Ta hít sâu một hơi, quay mặt đi.
“Nhưng tốt nhất là đừng chết.”
“Vì sao?”
Ta nghiến răng.
“Vì ngươi còn nợ ta bánh hoa quế.”
Hắn khẽ cười.
“Chỉ vì bánh?”
Ta không nhìn hắn.
“Còn vì…”
Gió đêm thổi qua.
Ta nhỏ giọng nói:
“Ta còn chưa tính xong rốt cuộc mình thích Tô Nguyệt Ly hay Mặc Cẩn Uyên.”
Hắn đứng yên rất lâu.
Sau đó đáp:
“Được.”
“Ngày mai ta sống về cho nàng tính tiếp.”