Chương 3: Ma đói

4,168 words · 21 min read

Không khí trong sân yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Ta đứng chôn chân ngay trước cửa, hai tay ôm chặt cán chổi, mặt trắng bệch, trong đầu từ đầu đến cuối chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

Ta gặp ma rồi.

Nam nhân xa lạ đứng đúng nơi con hạc vừa biến mất, mái tóc dài buông rối sau lưng, vạt áo sẫm màu còn vương mấy cánh anh túc đỏ, hai cánh tay quấn những đoạn dây gai đã đứt, dưới ánh trăng nom chẳng khác nào một kẻ vừa bò lên từ lòng đất, đẹp thì có đẹp, nhưng vẻ đẹp ấy xuất hiện giữa sân nhà người ta vào lúc nửa đêm quả thực chẳng khiến ai yên lòng nổi.

Hắn nhìn ta.

Ta cũng nhìn hắn.

Không ai nói một lời.

Gió đêm từ ruộng hoa thổi tới, lay nhẹ cành táo bên sân, bóng lá đổ xuống nền đất chập chờn như những bàn tay đen đang lặng lẽ bò qua mũi giày ta, khiến sống lưng ta lạnh toát, bàn chân muốn lùi mà lại cứng đờ, còn cổ họng thì nghẹn lại, đến một tiếng gọi phụ thân cũng không sao bật ra được.

Nam nhân kia bỗng bước về phía ta.

Ta lập tức giơ chổi lên.

Hắn dừng lại.

Ánh trăng bàng bạc phủ lên vai hắn, kéo chiếc bóng dài xuống tận chân ta, mà đến lúc ấy ta mới nhìn rõ người trước mặt tuy sắc mặt có phần nhợt nhạt, nhưng ngũ quan lại vô cùng đoan chính, mắt phượng dài và sâu, mày thanh như nét mực, sống mũi cao, đôi môi vì mất máu mà gần như chẳng còn chút sắc, cả người tuy nhếch nhác nhưng vẫn mang một vẻ quý khí rất khó gọi thành tên.

Ta nhìn cái bóng của hắn trên đất, trong lòng đang co rúm bỗng chậm rãi nới lỏng ra một chút.

Ma quỷ hình như không có bóng.

Nếu không phải ma, vậy nhiều lắm cũng chỉ là yêu quái.

Mà nếu thật sự là yêu quái…

Ta lại nhìn gương mặt kia thêm một lần, rồi âm thầm nuốt nước bọt.

Gặp một con yêu quái đẹp đến mức này, hình như cũng không đến nỗi quá thiệt.

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, ta lập tức tự mắng mình một câu không có tiền đồ, hai tay càng ôm chặt cán chổi hơn, cố gắng giữ vẻ hung dữ mà hỏi:

“Ngươi là người hay là thứ gì?”

Nam nhân kia không đáp ngay, chỉ khẽ nhíu mày, như thể chính hắn cũng đang suy nghĩ vấn đề ấy.

Một lát sau, hắn mới chậm rãi mở miệng:

“Ta…”

Hắn dừng lại.

Ta nín thở chờ.

Hắn đưa tay day nhẹ giữa trán, sắc mặt càng trắng hơn trước, rồi thấp giọng nói:

“Không nhớ.”

Ta sững người.

“Không nhớ?”

Hắn nhìn ta, trong đôi mắt đen kia không có vẻ giả vờ, cũng không có chút hoảng loạn, chỉ có một tầng mỏi mệt rất sâu, giống như người vừa đi qua một đoạn đường quá dài mà ngay cả bản thân cũng không biết mình đã đi từ đâu tới.

“Ngươi không nhớ mình là ai?”

Hắn im lặng hồi lâu rồi mới nói:

“Chỉ nhớ một chữ.”

“Chữ gì?”

“Tiêu.”

Ta đợi thêm một lúc, nhưng hắn không nói nữa.

“Tiêu gì?”

“Không nhớ.”

Ta siết cán chổi, trong lòng bỗng cảm thấy chuyện này còn đáng sợ hơn ban nãy.

Một người nửa đêm xuất hiện trong sân nhà ta, không biết từ đâu đến, không nhớ mình là ai, chỉ nhớ mỗi một chữ Tiêu, cho dù không phải ma thì cũng chẳng giống người bình thường.

Ta định hỏi thêm thì giữa khoảng sân đang im phăng phắc bỗng vang lên một tiếng rất dài.

“Ọc…”

Hai người cùng sững lại.

Ta chậm rãi cúi mắt nhìn xuống bụng hắn.

Hắn cũng im lặng nhìn ta.

Một lát sau, âm thanh ấy lại vang lên, lần này còn rõ ràng hơn, đến cả cành táo ngoài sân dường như cũng khẽ rung theo.

“Ọc…”

Vẻ mặt nam nhân vẫn bình tĩnh, nhưng vành tai dưới ánh trăng dường như hơi đỏ lên.

Ta nhìn hắn hồi lâu, nỗi sợ vừa rồi bỗng tan mất quá nửa.

“Ngươi đói?”

Hắn khẽ gật đầu.

Ta không tin nổi.

“Ma cũng biết đói sao?”

Hắn nhìn ta.

“Ta không phải ma.”

“Vậy ngươi là gì?”

Hắn lại im lặng.

Ta hiểu rồi.

Hắn cũng không biết.

Cơn gió đêm thổi qua, cuốn một cánh hoa đỏ từ vạt áo hắn rơi xuống đất, còn người nọ thì đứng thẳng trước mặt ta, dù sắc mặt đã tái đến mức chẳng còn chút huyết sắc, vẫn cố giữ dáng vẻ bình tĩnh như thể tiếng bụng vừa rồi không hề phát ra từ chính mình.

Một lát sau, hắn mới thấp giọng hỏi:

“Trong nhà… còn đồ ăn không?”

Ta nhìn hắn.

Hắn nhìn lại ta.

Không hiểu vì sao, ánh mắt ấy khiến ta nhớ đến con hạc lúc ban chiều, bị trói đến mức nằm bẹp dưới đất mà trong mỏ vẫn còn ngậm chặt nửa bông anh túc, dù đã bị bắt quả tang cũng chẳng chịu nhả ra.

Nỗi nghi ngờ trong lòng ta lại dâng lên.

“Ngươi có quan hệ gì với con hạc ngoài sân?”

Hắn khựng lại rất khẽ.

Chỉ một thoáng ấy thôi, ta đã biết mình đoán đúng.

“Con hạc đâu?”

Hắn không đáp.

“Ngươi ăn nó rồi?”

Lần này, hắn nhìn ta bằng một ánh mắt rất khó diễn tả.

Ta cũng thấy câu hỏi ấy có phần vô lý, bởi trên người hắn chẳng có chút máu nào, huống hồ một con hạc lớn như thế, dù có ăn cũng không thể ăn sạch trong chớp mắt, nhưng ngoài cách giải thích ấy ra, ta thật sự không nghĩ được giữa hắn và con hạc kia còn có thể xảy ra chuyện gì.

Hắn khẽ thở ra, dường như đã mệt đến mức không muốn tranh luận, chỉ lặp lại:

“Còn đồ ăn không?”

Ta im lặng một lát, cuối cùng vẫn quay người đi vào bếp.

Không phải vì ta tốt bụng.

Cũng không phải vì hắn đẹp.

Chỉ là người này đã đứng trong sân nhà ta, nếu thật sự đói chết ở đây, sáng mai ta vẫn phải đào hố, mà đất Tây Lăng nhiều đá, đào một cái hố đủ chôn người chắc chắn còn mệt hơn chôn hạc.

Ta đặt cây chổi tựa bên cửa bếp, lấy đá lửa nhóm lại ngọn đèn dầu rồi mở nắp nồi, bên trong còn nửa nồi cháo kê ta cố ý để dành cho bữa sáng mai của hai cha con, ngoài ra còn có bốn chiếc bánh ngô, một bát rau luộc và nửa đĩa củ muối.

Ta nhìn số thức ăn ấy, trong lòng đau như bị ai cắt mất một miếng thịt.

Nhưng khi quay đầu, thấy hắn vẫn đứng ngoài cửa, một tay vịn vào khung gỗ, gương mặt dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt đến đáng sợ, ta lại không nói được câu nào, chỉ đành múc cháo ra bát rồi đặt lên bàn.

“Chỉ có từng này.”

Hắn bước vào.

Đến gần mới thấy hắn cao hơn ta tưởng rất nhiều, nhưng bước chân lại không hề vững vàng, mỗi bước đều chậm chạp như phải dốc hết sức lực mới có thể nhấc chân lên, còn trên vai trái vẫn vắt một đoạn dây gai đã đứt, sợi dây xơ xác, vương đầy cỏ khô và đất vụn, nhìn qua liền khiến tim ta khẽ hẫng một nhịp, bởi nó giống hệt loại dây ta đã dùng để trói con hạc trắng ban chiều. Ý nghĩ hoang đường ấy vừa lóe lên, ta đã lập tức tự gạt đi, một bên là nam nhân sống sờ sờ đứng trước mắt, một bên chỉ là một con hạc biết bay, làm sao có thể là cùng một kẻ được. Thế nhưng khi ánh mắt vô tình rơi xuống hai cổ tay hắn, nơi còn hằn rõ những vết siết đỏ như vừa bị dây gai trói rất lâu, lòng ta bỗng dâng lên một cảm giác chột dạ khó hiểu; ban chiều ta còn lo mình buộc chưa đủ chặt, vậy mà lúc này nhìn những vết hằn ấy, không hiểu sao lại thấy trong lòng nhói lên một chút áy náy, như thể chính mình vừa làm điều gì quá đáng.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ thấp, nhận bát cháo từ tay ta, trước khi ăn còn khẽ gật đầu.

“Đa tạ.”

Một con ma đói có lễ phép.

Ta đứng bên cạnh, càng nhìn càng thấy chuyện đêm nay không giống thật.

Hắn ăn rất nhanh, nhưng không hề phát ra tiếng, động tác vẫn giữ được vẻ nhã nhặn, chỉ có tốc độ nuốt cháo khiến ta không sao bỏ qua được, bởi ta vừa quay người lấy đĩa củ muối, lúc trở lại chiếc bát đã sạch đến mức có thể soi thấy đáy.

Ta ngây người.

Hắn đặt bát xuống.

“Còn không?”

Ta lặng lẽ múc thêm.

Đến lần thứ sáu, hắn lại đặt chiếc bát đã sạch bóng xuống bàn.

Ta nhìn sang nồi cháo, bên trong đã sạch đến mức chẳng còn nổi một hạt gạo; hai đĩa củ muối đầy ắp, rổ bốn chiếc bánh ngô cỡ lớn đặt trên bàn, ngay cả bát rau luộc ta mang ra sau cùng cũng bị hắn ăn sạch không còn lấy một mẩu.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

"Còn không?"

Khóe mắt ta khẽ giật giật.

Rốt cuộc con ma đói này từ đâu chui ra đòi nợ nhà ta vậy?

Không, ngay cả ma đói cũng chưa chắc ăn khỏe bằng hắn.

Ta lặng lẽ nhìn người trước mặt. Ánh mắt lúc cúi xuống nhìn thức ăn, dáng vẻ cầm bát, thậm chí cả cái cách vừa ăn xong vẫn còn vô thức nhìn về phía chiếc nồi, tất cả đều khiến ta nhớ đến con hạc ngoài sân.

Một ý nghĩ hoang đường bỗng hiện lên.

Lẽ nào... hắn chính là con hạc ấy?

Ta lập tức lắc đầu.

Điên rồi.

Người sao có thể biến thành hạc, hạc sao có thể biến thành người. Huống hồ ban chiều con hạc ấy vừa ăn trụi một khoảng hoa nhà ta, cái bụng tròn căng như sắp nứt, no đến mức chỉ nằm vật ra đất, ngay cả nhúc nhích cũng chẳng buồn nhúc nhích, làm sao chỉ mới nửa ngày đã có thể ăn khỏe hơn cả hai cha con ta cộng lại. Chắc chắn vì cả ngày chạy ngoài ruộng, tối lại bị dọa một trận nên đầu óc ta bắt đầu sinh ra ảo giác. Biết đâu... từ lúc nghe thấy tiếng dây đứt, tất cả chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Phụ thân ở gian bên vẫn ngáy đều, hoàn toàn không biết bữa sáng của mình đã bị một nam nhân không rõ lai lịch ăn sạch, còn ta thì ngồi đối diện hắn, trong lòng vừa tiếc cháo vừa sợ trời sáng không biết phải giải thích thế nào.

“Ngươi thật sự không nhớ mình là ai?”

Hắn khẽ lắc đầu.

“Nhà ở đâu?”

“Không nhớ.”

“Vì sao xuất hiện trong sân nhà ta?”

Hắn im lặng rất lâu.

Ánh đèn dầu hắt bóng hàng mi xuống gương mặt tái nhợt, khiến người nọ càng giống một nhân vật bước ra từ giấc mơ kỳ quái nào đó, đẹp đến mức không thật; chỉ có sợi dây gai vẫn còn quấn quanh hai cánh tay theo đúng kiểu đan bó cánh ta đã dùng chiều nay để trói con hạc trắng, nhắc ta rằng tất cả đều đang xảy ra ngay trong gian bếp nhỏ nhà họ Tạ.

Cuối cùng, hắn chỉ nói:

“Ta tỉnh lại ở đây.”

“Trong hình dạng này?”

Hắn nhìn ta.

Ta cũng nhìn hắn.

Sự im lặng ấy kéo dài đến mức ta gần như nghe thấy tiếng tim mình đập.

Rồi hắn thấp giọng hỏi:

“Trước đó ta là gì?”

Ta suýt làm rơi bát.

“Ngươi không biết?”

Hắn khẽ nhíu mày.

“Ta chỉ nhớ có mùi hoa.”

Ta bất giác nhìn mấy cánh anh túc còn dính trên vạt áo hắn.

“Mùi vừa ngọt vừa đắng?”

Hắn gật đầu.

“Còn nhớ gì nữa?”

“Có người kéo ta.”

Ta lập tức ngồi thẳng lưng.

Hắn nhìn hai đoạn dây gai trên cổ tay, rồi lại nhìn ta.

Ta ho khan một tiếng, lặng lẽ kéo hai tay vào trong tay áo.

“Ta chỉ kéo một con hạc.”

Hắn không nói gì.

“Con hạc ấy ăn vụng hoa nhà ta.”

Hắn vẫn im lặng.

“Còn ăn rất nhiều.”

Ánh mắt hắn thoáng dao động.

Ta lập tức chỉ vào hắn.

“Ngươi biết nó ở đâu.”

Hắn đưa tay day trán, dường như mỗi lần cố nhớ đều khiến đầu đau dữ dội, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn, một lát sau mới khàn giọng nói:

“Không biết.”

Ta nhìn sắc mặt hắn, những câu còn lại bỗng không hỏi nổi nữa.

Không hiểu vì sao, dù người trước mặt rất kỳ lạ, ta lại không cảm thấy hắn có ác ý, ngược lại còn thấy hắn giống một kẻ đã kiệt sức, bị gió đêm vô tình thổi tới sân nhà ta, không biết đường về, cũng chẳng nhớ mình từng là ai.

Ta chống cằm suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

“Ngươi có biết ngày mai mình định đi đâu không?”

Hắn lắc đầu.

“Có biết mình có bạc không?”

Hắn im lặng.

Ta hiểu rồi, nghĩa là hắn chẳng nhớ nhà ở đâu, trên người cũng không có lấy một đồng bạc, còn sức ăn thì đủ nuôi ba người làm ruộng khỏe mạnh, nghĩ đến chiếc nồi trống không đến hạt cháo cuối cùng, tim ta lại âm ỉ đau một trận, bởi một người như thế, dù có đẹp đến mức khiến người ta tưởng mình đang nằm mơ, trong mắt ta lúc này vẫn chỉ là một tai họa biết đi.

“Ngươi không thể ở đây lâu.”

Hắn ngẩng lên.

“Nhà ta nghèo.”

Hắn nhìn quanh căn bếp nhỏ, ánh mắt dừng lại trên mái lá thấp, chiếc bàn gỗ đã mòn và ngọn đèn dầu chỉ còn một chút tim.

“Ta biết.”

“Ngươi không biết.”

Ta chỉ vào nồi cháo.

“Đó là bữa sáng ngày mai của hai cha con ta.”

Hắn im lặng rất lâu.

“Xin lỗi.”

Giọng nói ấy rất nhẹ, nhưng nghe lại thật lòng đến mức ta không thể mắng tiếp.

Một lát sau, hắn tháo từ thắt lưng ra một vật gì đó rồi đặt lên bàn.

Đó là một miếng ngọc trắng, hình dáng tinh xảo, trên mặt khắc những đường vân ta nhìn không hiểu, dưới ánh đèn dầu vẫn ánh lên một tầng sáng dịu.

Ta cầm lên xem.

“Cái này bán được bao nhiêu?”

Hắn lắc đầu.

“Không biết.”

“Là của ngươi?”

Hắn nhìn miếng ngọc hồi lâu, cuối cùng nói:

“Có lẽ.”

Ta lập tức đặt trở lại.

Đồ vật của một người mất trí, không rõ từ đâu đến, ta không dám nhận.

Huống hồ miếng ngọc ấy nhìn thế nào cũng không giống thứ dân thường có thể mang theo, nếu ngày mai đem bán mà bị quan phủ bắt lại vì tội trộm cắp thì một nồi cháo này thật sự quá đắt.

“Ngươi giữ lấy.”

Hắn không cầm.

“Ta đã ăn đồ của cô.”

“Ta không đổi bữa sáng lấy mạng mình.”

Hắn nhìn ta.

Ta nghiêm túc nói:

“Đồ quý thế này, ai biết có gây họa không.”

Một thoáng rất khẽ, trong mắt hắn dường như hiện lên chút ý cười, nhưng nhanh đến mức ta còn chưa kịp nhìn rõ đã biến mất.

“Cô rất cẩn thận.”

“Người nghèo đều phải cẩn thận.”

Ta đứng dậy thu bát đũa, lại nhìn trời ngoài cửa sổ, trăng đã lệch về phía tây, nếu tiếp tục ngồi đến sáng, ngày mai chắc chắn không còn sức ra ruộng.

“Đêm nay ngươi ngủ ngoài sân.”

Hắn khẽ nhíu mày.

“Không được vào nhà.”

“Ta không định vào.”

“Cũng không được ăn thêm.”

Hắn nhìn chiếc nồi trống.

“Không còn gì để ăn.”

Ta thấy câu ấy nghe thế nào cũng giống chê trách, lập tức ôm nồi vào lòng.

“Ngươi ăn hết rồi còn gì.”

Hắn không đáp.

Ta trải cho hắn một chiếc chiếu cũ dưới mái hiên, lại ném ra một chiếc chăn mỏng, sau đó ôm chổi đứng trước cửa cảnh cáo:

“Ngươi không được đi lung tung, không được vào bếp, càng không được đánh thức phụ thân ta.”

Hắn khẽ gật đầu.

“Nếu ngươi dám làm chuyện xấu…”

Ta giơ chổi lên.

Hắn nhìn cây chổi đã mòn gần hết lông, rồi nhìn ta.

“Cô sẽ đánh ta?”

“Ta sẽ gọi phụ thân.”

“Ông ấy ngủ rất say.”

Ta nghẹn lời.

Quả thật, từ đầu đến cuối tiếng ngáy sau vách chưa từng ngừng lại.

Ta cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Phụ thân ta rất khỏe.”

Hắn nhìn đôi đầu gối đau đến mức mỗi ngày đi lại đều phải chống tay của phụ thân, không biết đã nhìn thấy từ lúc nào, nhưng cuối cùng vẫn chỉ khẽ gật đầu.

“Ta tin.”

Không hiểu vì sao, ta cảm thấy hắn không tin chút nào.

Ta quay vào nhà, đóng cửa, cài then cẩn thận rồi còn kéo chiếc ghế gỗ chặn phía sau, lúc ấy mới ôm chổi trở lại giường.

Bên ngoài không có tiếng động.

Ta nằm xuống, kéo chăn đến cằm, nhưng dù nhắm mắt thế nào cũng không sao ngủ được.

Trong đầu lúc thì hiện lên con hạc trắng nằm bẹp ngoài sân, lúc lại là nam nhân áo sẫm đứng dưới ánh trăng, hai hình ảnh chồng lên nhau, khiến ta càng nghĩ càng thấy vô lý.

Nếu hắn thật sự là con hạc ấy, chẳng phải ban chiều chính tay ta đã kéo lê một nam nhân xuyên qua gần nửa cánh đồng, còn cẩn thận dùng dây gai đan thành một lớp bó chặt hai cánh tay hắn, thậm chí lúc thấy hắn cứ há miệng mổ hoa còn từng thoáng nghĩ hay là buộc luôn cả cái miệng ấy lại cho yên chuyện sao? Nghĩ đến đó, ta lập tức vùi mặt vào chăn, liều mạng lắc đầu, tự nhủ mình đúng là phát điên rồi, bởi con hạc thì vẫn là con hạc, người thì vẫn là người, Tây Lăng dẫu có lắm chuyện kỳ lạ đến đâu cũng không thể vô duyên vô cớ xảy ra chuyện người hóa hạc, hạc hóa người được.

Bên ngoài bỗng vang lên một tiếng động rất khẽ. Ta lập tức mở mắt.

“Ngươi làm gì đấy?”

Một lát sau, giọng hắn vọng vào:

“Không làm gì.”

“Không được vào bếp.”

“Ta biết.”

“Cũng không được ăn hoa.”

Bên ngoài im lặng rất lâu.

Ta càng thấy khả nghi.

“Ngươi nghe thấy không?”

“Nghe thấy.”

“Vậy sao không trả lời?”

“Ta không ăn.”

Ta vẫn không yên tâm, nhưng mệt mỏi cả ngày cuối cùng cũng kéo mí mắt nặng trĩu, chẳng biết từ lúc nào, tiếng gió ngoài sân dần xa, tiếng côn trùng cũng nhỏ lại, còn ta ôm chiếc chổi ngủ thiếp đi giữa mùi hoa vừa ngọt vừa đắng đang lặng lẽ tràn qua khe cửa.

Sáng hôm sau, ta bị tiếng phụ thân gọi giật dậy.

“Thanh Ninh!”

Ta bật ngồi lên, chiếc chổi trong tay rơi xuống đất đánh “cạch” một tiếng.

Ngoài sân, giọng phụ thân lại vang lên:

“Con ra đây xem.”

Ta lập tức nhớ đến nam nhân đêm qua, cuống quýt lao xuống giường, kéo chiếc ghế chắn cửa sang một bên rồi mở cửa chạy ra.

Dưới mái hiên không có ai.

Chiếc chiếu cũ vẫn nằm đó.

Chăn mỏng bị đẩy sang một bên.

Còn giữa sân, ngay nơi cọc gỗ đã bị bỏ trống, con hạc trắng hôm qua đang đứng bằng một chân, bình thản cúi đầu rỉa lông, bộ dạng nhàn nhã như thể nó mới chính là chủ nhân của căn nhà này.

Ta đứng sững.

Phụ thân chống tay vào hông, nhìn con hạc rồi nhìn ta.

“Chẳng phải tối qua còn trói sao?”

Ta không trả lời.

“Dây đâu?”

Ta cúi xuống.

Hai đoạn dây gai đứt đôi vẫn nằm trên đất.

Chiếc bát nước vẫn nghiêng dưới gốc táo.

Ta gần như lao vào bếp.

Chiếc nồi vẫn trống không, bốn chiếc bánh ngô đã biến mất, bát rau luộc cùng đĩa củ muối cũng chỉ còn trơ đáy, mọi thứ đều giống hệt đêm qua, không sai lấy một chút.

Ta đứng ngẩn người hồi lâu.

Trên mặt bàn, ngay bên cạnh chiếc bát chưa kịp rửa, vẫn còn đặt một miếng ngọc trắng.

Ta chậm rãi bước tới, cầm nó lên.

Ngọc lạnh trong lòng bàn tay, những đường vân tinh xảo trên mặt vẫn y hệt như lúc người nọ tháo xuống đặt trước mặt ta, ngay cả sợi dây màu sẫm xuyên qua lỗ ngọc cũng không khác.

Đúng là miếng ngọc đêm qua.

Vậy nên, ta không nằm mơ.

Nam nhân ấy thật sự đã từng ngồi trong gian bếp nhà ta, ăn sạch phần thức ăn dành cho sáng hôm sau, rồi để lại miếng ngọc này trên bàn.

Ta siết miếng ngọc trong tay, chậm rãi quay đầu nhìn ra sân.

Con hạc trắng hôm qua đang đứng dưới gốc táo, bình thản cúi đầu rỉa lông, bộ dạng nhàn nhã đến mức dường như mọi chuyện xảy ra trong đêm đều chẳng liên quan gì đến nó.

Ta nhìn nó rất lâu. Một ý nghĩ lại lặng lẽ hiện lên. Lẽ nào... đêm qua nam nhân kia đã lén tháo dây giúp con hạc? Ta nhìn xuống lớp dây gai đã biến mất trên đôi cánh trắng, rồi lại nhìn con hạc vẫn đứng ung dung ngoài sân, chiếc mỏ đen chải qua từng lớp lông trắng, mắt nhắm hờ, vẻ vô tội đến mức khiến người ta chỉ muốn cầm cả chiếc nồi ném vào đầu nó. Không phải mơ. Nam nhân đêm qua thật sự đã xuất hiện, cũng thật sự tháo dây cho con hạc này, còn tiện thể ăn sạch bữa sáng của hai cha con ta.

Ta cầm chổi đi thẳng ra sân.

“Đi.”

Con hạc không để ý.

Ta giơ chổi lên.

“Ta bảo ngươi đi.”

Nó đổi sang chân kia, tiếp tục rỉa lông.

Ta bước tới xua một cái.

Nó ung dung tránh sang bên.

Ta lại xua.

Nó lại tránh.

Ta đuổi đến tận cổng, nó mới miễn cưỡng vỗ cánh bay lên, lượn một vòng rất thấp qua mái nhà rồi đáp xuống ngay bên kia sân, tiếp tục đứng bằng một chân như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Phụ thân nhìn cảnh ấy hồi lâu, cuối cùng chậm rãi nói:

“Xem ra nó rất thích nhà ta.”

Ta siết chặt cán chổi.

“Nó thích đồ ăn nhà ta thì có.”

Con hạc ngẩng đầu nhìn ta.

Đôi mắt đen trong vắt, tỉnh táo đến lạ.

Ta nhìn nó.

Nó cũng nhìn ta.

Một lát sau, nó cúi đầu nhặt từ dưới cánh ra một vật nhỏ, bước từng bước đến trước cửa rồi đặt xuống đất.

Một quả dại màu đỏ.

Quả đã hơi dập, còn dính chút bùn, nhìn không giống thứ gì quý giá, nhưng con hạc đặt nó xuống rất cẩn thận, sau đó quay đầu đi chỗ khác, tiếp tục rỉa lông như thể chuyện ấy hoàn toàn không liên quan đến mình.

Ta cúi xuống nhặt quả dại lên.

Phụ thân nhìn một cái.

“Nó trả tiền cháo à?”

Ta nhìn con hạc.

Con hạc vẫn quay lưng về phía ta, bộ lông trắng khẽ lay trong gió sớm, khiến lòng ta bất giác mềm đi đôi chút, nhưng vừa nhớ đến chiếc nồi cháo sạch đến hạt cuối cùng trong bếp, chút mềm lòng ấy lập tức tan biến không còn dấu vết.

Ta khoanh tay trước ngực, hừ một tiếng rồi nói:

"Không đủ, ít nhất phải thêm hai quả."

Nghe vậy, con hạc khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn ta, ánh mắt ấy chẳng hiểu sao lại giống hệt ánh mắt của nam nhân đêm qua khi nghe ta bảo trong nhà đã hết thức ăn, khiến trong lòng ta bỗng dâng lên một linh cảm mãnh liệt rằng tên này tuyệt đối sẽ không chịu rời đi, mà những ngày bình yên của nhà họ Tạ e rằng cũng sẽ chấm dứt kể từ hôm nay.

Lên đầu trang