CHƯƠNG 7 - MẢNH GHÉP CUỐI CÙNG

6,153 words · 31 min read

Lời Mạnh Dao vừa dứt, gió ngoài sân bỗng lặng xuống.

Những cánh hoa trắng vẫn sáng, từng đốm từng đốm nối nhau men theo con đường lát đá, kéo dài qua cây cầu cũ rồi chìm vào màn sương nơi cuối rừng, đẹp đến mức gần như không thật, nhưng ta nhìn con đường ấy hồi lâu, trong lòng lại chẳng thấy chút gì giống hy vọng.

Một cánh cửa nằm giữa sống và chết.

Người đầu tiên bước đến sẽ trở về, hay sẽ bị giữ lại ở đó mãi mãi?

Không ai biết.

Hắn nhìn Mạnh Dao.

“Nếu mở được thì sao?”

Mạnh Dao không trả lời ngay.

Ánh mắt nàng vẫn dừng trên người hắn, nhưng tia sáng vừa xuất hiện đã nhanh chóng lắng xuống, như một ngọn đèn được thắp giữa căn điện bỏ hoang, chưa kịp soi rõ gì đã bị gió đêm lay động.

“Ta chưa thể chắc chắn.”

Ta khẽ nhíu mày.

“Ngươi vừa nói hắn có thể mở lại cánh cửa sinh tử.”

“Phải.”

“Nhưng lại không biết phía sau cánh cửa có gì?”

Mạnh Dao nhìn ta.

“Ta chỉ biết những gì cấm thư để lại.”

“Cấm thư ở đâu?”

Nàng im lặng một lát, sau đó quay người đi về phía án thư đặt trong góc điện.

Chiếc án thấp đã bạc màu, mặt gỗ nứt thành những đường nhỏ như da tay của người già, bên trên chỉ đặt một ngọn đèn đồng không cháy và một chiếc hộp dài, bốn góc đều đã hoen đen. Mạnh Dao cúi xuống, dùng hai tay nâng chiếc hộp lên, động tác rất chậm, giống như bên trong không phải mấy tờ giấy cũ mà là thứ nàng đã giữ suốt ba trăm năm, chỉ cần mạnh tay một chút cũng có thể tan thành bụi.

Nàng mở nắp.

Trong hộp là hai mảnh da dê đã cháy xém, phần lớn chữ viết đều mờ hoặc mất nét, những đoạn còn lại rời rạc đến mức không thể đọc liền thành câu.

Mạnh Dao đặt chúng lên bàn.

“Đây là phần cuối cùng còn sót lại.”

Ta bước đến gần.

Trên mảnh thứ nhất là những nét chữ cổ ngoằn ngoèo, có chỗ bị lửa ăn mất quá nửa, chỉ còn vài hàng đen nhạt kéo dài đến mép da.

“Ngươi đọc được hết sao?”

“Không.”

“Vậy ngươi dựa vào đâu để tin?”

Mạnh Dao không tức giận.

Nàng đưa tay chỉ vào một hàng chữ gần giữa, chậm rãi đọc:

“Đủ hồn giữ trận…”

Ngón tay nàng dừng ở một chỗ bị cháy mất hai chữ.

“Sau đó là… người không bị lời nguyền nuốt trọn.”

Hắn đứng đối diện bàn, cúi xuống nhìn.

“Còn câu sau?”

“Cửa sinh tử có thể mở lại.”

Ta nhìn những đoạn chữ rời rạc kia.

“Chỉ có vậy?”

“Chỉ có vậy.”

“Không ghi bao nhiêu linh hồn mới gọi là đủ?”

“Không.”

“Không ghi mở cửa bằng cách nào?”

“Có.”

Mạnh Dao rút mảnh da thứ hai ra.

Phần này cháy nặng hơn, chỉ còn một góc tương đối nguyên vẹn. Nàng chỉ vào hai hàng chữ cuối.

“Người ở ngoài lời nguyền không thể mở cửa.”

“Còn người ở trong?”

“Phải tự nguyện hòa hoàn toàn vào trận.”

Ta quay sang nhìn hắn.

Hắn vẫn bình tĩnh, chỉ có ánh mắt hơi tối đi.

“Thế nào là hòa hoàn toàn?”

Ta hỏi.

Mạnh Dao khẽ siết ngón tay.

“Bỏ phần hình người còn lại.”

Trong điện im bặt.

Ngọn đèn đồng trên bàn không có lửa, nhưng bóng chúng ta vẫn đổ nghiêng trên nền đá, dài và mỏng dưới ánh sáng trắng từ ngoài sân hắt vào.

Ta nhìn Mạnh Dao.

“Ý ngươi là hắn phải biến thành hạc hoàn toàn?”

“Có thể.”

“Có thể?”

“Cấm thư đã khuyết.”

“Vậy còn có khả năng nào khác?”

“Linh hồn hắn có thể hòa vào lời nguyền mà không còn giữ được hình dạng cố định.”

“Nghe có gì khác với tan biến?”

Mạnh Dao không đáp.

Ta biết nàng nghe hiểu.

Chỉ là không muốn nói.

Hắn đưa tay kéo mảnh da dê lại gần, nhìn hàng chữ một lúc rồi hỏi:

“Nếu ta tự nguyện hòa vào lời nguyền, người nàng muốn cứu sẽ sống lại?”

Mạnh Dao nhìn hắn.

“Có thể.”

“Cũng chỉ là có thể?”

“Phải.”

“Còn mười một người kia?”

Nàng khựng lại.

“Cấm thư không nói.”

Hắn ngẩng lên.

“Vậy tất cả những gì nàng tin đều chỉ dựa trên vài câu không trọn vẹn.”

“Không chỉ thế.”

Mạnh Dao đưa tay chỉ vào mười hai ký hiệu nhỏ ở mép mảnh da.

“Lời nguyền đã giữ đúng mười hai linh hồn. Sau khi người thứ mười hai xuất hiện, suốt nhiều năm không có ai bị kéo vào nữa. Ta từng cho rằng cấm thuật đã đủ, chỉ còn thiếu một người có thể đứng giữa sống và chết.”

Ánh mắt nàng chuyển sang hắn.

“Ngươi là người đầu tiên bị kéo vào mà vẫn giữ được hình người.”

“Ban đêm.”

“Nhưng như vậy đã đủ khác biệt.”

“Khác biệt không có nghĩa là đúng.”

Giọng hắn vẫn rất bình thản.

Không lạnh lùng, cũng không cố ý phủ nhận nàng.

Chính vì bình thản nên từng lời càng rõ ràng.

“Mười hai người bị giữ lại suốt ba trăm năm. Người đầu tiên nàng muốn cứu vẫn chưa trở về. Cấm thuật tiếp tục kéo thêm người vô tội, làm ký ức họ tiêu tán, thân thể biến đổi, cuối cùng chỉ còn hình hạc. Một thứ như vậy, nàng dựa vào đâu để chắc chắn nó được tạo ra nhằm cứu người?”

Mạnh Dao nhìn hắn.

“Ta đã thấy linh hồn chàng được giữ lại.”

“Giữ lại không giống hồi sinh.”

“Chỉ còn một bước.”

“Ba trăm năm trước nàng cũng từng nghĩ chỉ còn một bước?”

Câu hỏi ấy rất nhẹ.

Gương mặt Mạnh Dao không đổi, nhưng bàn tay đặt trên mảnh da chậm rãi siết lại, làm phần da dê vốn đã giòn phát ra một tiếng động rất nhỏ.

Ta nhìn nàng.

“Nếu cấm thuật thật sự có thể cứu người, vì sao đến bây giờ vẫn chưa từng thành công?”

“Vì chưa đủ điều kiện.”

“Điều kiện là mười hai linh hồn?”

“Có lẽ.”

“Hay là mười hai vật hiến tế?”

Mạnh Dao ngẩng lên.

“Không phải.”

“Chính ngươi cũng không biết.”

“Ta biết cấm thuật không cần mạng sống của họ.”

Ta nhìn ra ngoài sân, nơi mười hai con hạc từng đứng trên mái điện.

“Nhưng nó đã lấy đi cuộc đời của họ.”

Mạnh Dao không nói thêm lời nào, chỉ đứng lặng trước án thư, để mặc khoảng tĩnh lặng trong điện kéo dài đến mức ta có thể nghe rõ cả tiếng gió chậm rãi quay trở lại trên những tán cây ngoài sân. Đúng lúc ấy, một cánh hoa trắng theo gió bay qua khung cửa, lặng lẽ đáp xuống bên cạnh mảnh cấm thư đã úa màu rồi gần như ngay lập tức mất đi ánh sáng dịu nhạt vốn có. Hắn cúi người nhặt cánh hoa lên, đầu ngón tay khẽ vuốt qua mép cánh mỏng manh, hồi lâu mới cất giọng, rất khẽ, như thể chỉ sợ âm thanh lớn hơn một chút cũng sẽ làm vỡ tan bầu không khí nặng nề đang bao trùm khắp căn điện.

“Có lẽ... ngay từ đầu, thứ này vốn không phải để cứu người.”

Sau câu nói ấy, cả căn điện lại rơi vào một khoảng lặng sâu hơn trước; Mạnh Dao vẫn đứng yên bên án thư, không hề lên tiếng, còn ta cũng lặng lẽ quay sang nhìn hắn, thấy ánh mắt ấy từ đầu đến cuối vẫn dừng trên cánh hoa trắng đang nằm trong lòng bàn tay, thật lâu vẫn chưa từng nhấc lên.

Hắn vẫn cúi nhìn cánh hoa trắng trong lòng bàn tay, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ, giọng nói nhẹ bẫng như đang kể về một chuyện chẳng liên quan đến mình, nhưng từng lời thốt ra lại khiến bầu không khí trong điện nặng thêm từng chút một.

“Cấm thuật hứa rằng người chết có thể trở về, nhưng không hề nói rõ phải chờ bao lâu, cũng không nói cái giá cuối cùng là gì, càng không nói sẽ có bao nhiêu người bị kéo vào lời nguyền; nó chỉ để lại vừa đủ một tia hy vọng, vừa đủ để người sử dụng mãi mãi không thể buông tay.”

Mạnh Dao vẫn đứng yên tại chỗ.

Ánh sáng nhàn nhạt ngoài sân phủ lên tà áo trắng của nàng, khiến bóng dáng ấy dưới màn đêm càng trở nên mỏng manh hơn, nhưng khi cất tiếng, giọng nói vẫn bình tĩnh đến mức gần như không để lộ một gợn sóng cảm xúc nào.

“Ngươi cho rằng... ta đã chờ ba trăm năm chỉ vì bị lừa bởi vài dòng chữ?”

Hắn khẽ lắc đầu.

“Ta không biết.”

Mạnh Dao nhìn thẳng vào hắn.

“Vậy ngươi dựa vào đâu mà nói?”

Lần này, hắn không né tránh ánh mắt ấy, chỉ bình thản đáp lại bằng giọng nói vẫn nhẹ như cũ.

“Bởi vì... cho đến tận bây giờ, điều duy nhất nàng biết làm vẫn chỉ là đưa thêm một người nữa vào lời nguyền.”

Ta nhìn hắn.

Hắn không hề cao giọng, cũng chẳng nói lấy một lời trách móc, từ đầu đến cuối chỉ bình thản cất tiếng như đang thuật lại một sự thật vốn đã tồn tại từ rất lâu, nhưng chính vì sự bình thản ấy mà câu nói kia lại giống hệt một mũi kim mảnh, chậm rãi xuyên thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng Mạnh Dao, nơi nàng đã dốc sức che giấu suốt ba trăm năm qua.

Mạnh Dao khẽ quay đầu nhìn về bức họa treo trên tường.

Trong tranh, gương mặt người con gái vẫn còn hiện rõ qua năm tháng, trong khi bóng dáng người đứng bên cạnh đã bị thời gian và bụi mực bào mòn, chỉ còn sót lại một vệt áo xanh nhòe nhạt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến khỏi tấm lụa cũ.

Một lúc rất lâu sau, nàng mới chậm rãi cất lời:

“Ta không ép ngươi.”

Hắn ngước mắt nhìn nàng.

“Cấm thuật cũng không thể ép.”

“Nhưng nàng muốn ta tự nguyện.”

“Phải.”

“Dù chính nàng cũng không biết... sau khi làm như vậy, ta còn có thể tiếp tục tồn tại hay không?”

“Phải.”

Ta đưa mắt nhìn Mạnh Dao, trong lòng cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng:

“Ngươi thật sự tin rằng, chỉ cần hắn hòa hoàn toàn vào lời nguyền, người kia sẽ sống lại sao?”

Mạnh Dao vẫn không quay đầu, ánh mắt chỉ lặng lẽ dừng trên bức họa cũ kỹ trước mặt, hồi lâu mới đáp bằng một giọng nói bình tĩnh đến cố chấp:

“Ta tin.”

Ta khẽ siết đầu ngón tay.

“Vậy còn mười một người vô tội thì sao?”

Bả vai Mạnh Dao khẽ cứng lại, rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không chăm chú quan sát gần như sẽ không thể nhận ra.

“Khi cánh cửa mở ra... có lẽ họ cũng sẽ được giải thoát.”

Ta nhìn nàng, khẽ lặp lại hai chữ cuối cùng bằng một giọng gần như thì thầm:

“Lại là... có lẽ.”

Nàng bỗng quay người lại.

Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy một cảm xúc rõ ràng hiện lên trên gương mặt gần như chưa từng để lộ vui buồn ấy; không phải giận dữ, cũng chẳng phải oán trách, mà là một nỗi tuyệt vọng đã bị ép phải gượng đứng suốt ba trăm năm, đến khi bị người khác vô tình chạm vào, ngay cả nỗi đau cũng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.

“Ta còn có thể tin điều gì?”

Giọng nàng không lớn, nhưng vừa cất lên, cả căn điện rộng lớn dường như cũng lặng xuống theo từng chữ.

“Ba trăm năm trước, ta đã tận mắt nhìn chàng chết trong vòng tay mình; ta dùng cấm thuật giữ lại linh hồn chàng, rồi chờ một năm, mười năm, một trăm năm, mỗi một lần cấm thuật xuất hiện biến đổi, ta đều cho rằng cơ hội cuối cùng đã đến, mỗi một lần có thêm một người bị kéo vào lời nguyền, ta đều tìm mọi cách ngăn cản, nhưng rốt cuộc vẫn không thể làm được; mãi đến khi đủ mười hai người, lời nguyền mới ngừng kéo thêm nạn nhân, còn bây giờ, hắn xuất hiện, là người đầu tiên vẫn có thể trở về hình người, cánh cửa sinh tử cũng lần đầu tiên lộ ra dấu hiệu mở lại.”

Nàng chậm rãi ngước mắt nhìn hắn, trong đôi mắt ấy không còn chút dao động nào ngoài sự cố chấp đã bám theo nàng suốt ba thế kỷ.

“Nếu đây không phải bước cuối cùng... vậy ba trăm năm qua của ta rốt cuộc là gì?”

Không một ai trả lời.

Ngoài sân, gió khẽ lướt dọc con đường phủ đầy hoa trắng, khiến từng đốm sáng lay động nhè nhẹ như mặt nước dưới ánh trăng.

Ta lặng lẽ nhìn Mạnh Dao, đến lúc ấy mới chợt hiểu rằng nàng chưa chắc đã thật sự tin cấm thuật, chỉ là sau ba trăm năm chờ đợi và đánh đổi, trên con đường ấy, nàng đã không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục tin vào nó.

Mạnh Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi mắt nhìn xuống trang cổ thư đã úa vàng trước mặt, nơi những hàng chữ cũ kỹ đã cùng năm tháng phai mờ đến mức gần như không còn nguyên vẹn; cấm thuật ấy vốn chỉ tồn tại trong những quyển cổ thư thất truyền, chưa từng nghe nói có ai luyện thành, càng chưa từng có người để lại kết cục sau khi thi triển, vì thế cũng không ai biết cái giá cuối cùng phải trả sẽ là gì.

Năm ấy, giữa đêm Tây Lăng sụp đổ, khi trong tay nàng đã không còn bất cứ hy vọng nào khác để níu lấy, quyển cổ thư ấy bỗng hiện lên trong ký ức như tia sáng cuối cùng giữa vực sâu tuyệt vọng, để rồi nàng không hề do dự mà lựa chọn đánh đổi tất cả. Có lẽ đối với nàng, sau khi đã đi đến bước ấy, quay đầu nhìn lại còn đáng sợ hơn rất nhiều so với việc tiếp tục bước về phía trước.

Hắn đặt cánh hoa xuống.

“Ta không nói nàng đã chờ vô ích.”

Mạnh Dao nhìn hắn.

“Nhưng nếu chỉ vì đã đi quá xa mà tiếp tục bước vào nơi mình không biết, những người bị kéo theo sau sẽ càng nhiều.”

Nàng mím môi.

Một lúc lâu sau mới hỏi:

“Ngươi không muốn biết điều gì sẽ xảy ra nếu mở cửa sao?”

“Muốn.”

“Vậy tại sao không thử?”

“Bởi vì người phải trả giá là ta, còn kết quả nàng cũng không chắc.”

Mạnh Dao im lặng.

Hắn lại nói:

“Ta sẽ không giao mạng mình cho một bản cấm thư bị khuyết chỉ vì nó hứa hẹn một kết cục tốt đẹp.”

Ánh mắt nàng tối đi.

“Ngươi sợ?”

“Phải.”

Hắn đáp rất thẳng.

“Ta không nhớ mình là ai, nhưng vẫn biết mình chưa muốn biến mất.”

Ta nhìn hắn.

Từ khi gặp nhau đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn nói rõ rằng mình sợ.

Không né tránh. Không dùng một câu cứng miệng để lấp đi.Chỉ thừa nhận rất bình thường, giống như người ta thừa nhận trời lạnh thì cần thêm áo.

Mạnh Dao cúi mắt.

"Nếu không mở cánh cửa, lời nguyền sẽ tiếp tục."

"Ta biết."

"Rồi sẽ có người khác bị kéo vào."

"Ta cũng biết."

Mạnh Dao nhìn hắn.

"Vậy ngươi định làm gì?"

Hắn cúi mắt nhìn những mảnh cấm thư nằm trên bàn.

"Trước hết phải biết thứ này rốt cuộc là gì."

Mạnh Dao khẽ lắc đầu.

"Ba trăm năm qua, ta đã thử đủ mọi cách."

Hắn ngẩng đầu nhìn nàng.

"Nhưng nàng chỉ tìm cách hoàn thành lời nguyền."

Mạnh Dao khẽ sững người.

"..."

Hắn chậm rãi nói tiếp:

"Chưa từng tìm cách hóa giải nó."

Câu nói ấy khiến cả căn điện chìm vào tĩnh lặng.

Ta không biết trong ba trăm năm, có ai từng đứng trước nàng nói điều đó hay chưa.

Có lẽ không.

"Ngươi cho rằng hóa giải lời nguyền còn dễ hơn hoàn thành cấm thuật sao?"

Hắn khẽ lắc đầu.

"Không."

Mạnh Dao ngước mắt nhìn hắn.

"Vậy ngươi dựa vào đâu mà nói như vậy?"

Hắn đáp rất bình thản:

"Không dựa vào đâu cả."

Hắn dừng một lát rồi mới chậm rãi nói tiếp:

"Nhưng ít nhất, tìm cách hóa giải lời nguyền là tìm một con đường để nó kết thúc, để không còn ai bị kéo vào nữa; còn hoàn thành cấm thuật của nàng, suy cho cùng, vẫn chỉ là tiếp tục đặt thêm một người vào trong lời nguyền, trong khi ngay cả nàng cũng không biết người ấy có thật sự được cứu hay không."

Mạnh Dao không đáp.

Nàng cất mảnh da cuối cùng vào hộp, đóng nắp lại.

"Đêm nay, cánh cửa sẽ xuất hiện."

Ta nhìn nàng.

"Nếu hắn không tự nguyện thì sao?"

Mạnh Dao đáp rất khẽ:

"Nó sẽ không mở hoàn toàn."

Ta lại hỏi:

"Và nàng không thể ép hắn?"

Mạnh Dao lắc đầu.

"Không thể."

Hắn trầm ngâm giây lát rồi mới cất giọng:

"Vậy đêm nay, chúng ta chỉ quan sát."

Mạnh Dao không đáp lời, cũng không nói đồng ý hay phản đối, chỉ lặng lẽ ôm chiếc hộp gỗ vào lòng rồi chậm rãi bước ra ngoài. Khi bóng dáng trắng ấy đi qua khung cửa, ánh trăng vừa khéo phủ xuống cánh đồng hoa, khiến thân ảnh của nàng dần hòa vào vô số cánh hoa trắng đang lay động trong màn sương mỏng, để rồi sau cùng chỉ còn lại tà áo khẽ phất phơ giữa ánh sáng mờ ảo, tựa như một cánh bạch hạc lặng lẽ khuất dần vào màn đêm.

Ta đứng nhìn theo rất lâu, mãi đến khi bóng lưng ấy hoàn toàn biến mất giữa biển hoa mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn hắn.

"Ngươi thật sự tin những gì Mạnh Dao nói sao?"

"Không hẳn."

"Vậy ngươi vẫn định đến cánh cửa?"

"Phải."

"Ngươi vừa nói không giao mạng mình cho cấm thư."

“Ta chỉ quan sát.”

“Lời này ngươi vừa nói với Mạnh Dao.”

“Phải.”

“Ta không tin lắm.”

Hắn nhìn ta.

“Vì sao?”

“Ngươi là người thấy vật gì lạ cũng muốn chạm.”

“Ta chỉ chạm bức họa một lần.”

“Một lần đã suýt biến thành hạc ngay trong điện.”

“Ta vốn đã là hạc.”

Ta nghẹn lời.

Hắn quay mặt đi, nhưng khóe môi hơi cong lên.

Ta nhìn thấy.

“Ngươi còn cười?”

“Không.”

“Ta nhìn thấy rồi.”

“Có thể do ánh sáng.”

“Ánh sáng chỉ chiếu được lên mặt, không kéo được khóe miệng ngươi.”

Hắn im lặng.

Ta cũng không truy hỏi nữa. Dù cả hai đều chưa thật sự tin Mạnh Dao, cũng chưa dám tin con đường trước mắt là đúng, nhưng ngoài cánh cửa sắp mở ra đêm nay, chúng ta đã không còn bất kỳ manh mối nào khác để lần theo.

Trong lòng ta vẫn nặng trĩu bởi cảm giác như đang bước vào một ván cờ mà không ai biết người bày cục là bạn hay thù.

Bên ngoài, trời đã tối hẳn.

Mạnh Dao đứng dưới đầu cầu, chiếc hộp cấm thư đặt trên bàn đá cạnh đó. Mười hai con bạch hạc lần lượt xuất hiện giữa rừng, con đậu trên mái điện, con đứng bên bờ suối, con lặng lẽ bước qua những cánh hoa đang phát sáng.

Khi hắn ra khỏi điện, tất cả cùng quay đầu nhìn lại.

Ta đi bên cạnh hắn.

Con đường hoa trắng dẫn đến chân cầu đã sáng rõ, nhưng dưới cây cầu vốn chỉ có dòng suối cạn giờ lại vang lên tiếng nước chảy. Lớp sương ở hai bên cuộn thành những dải mỏng, lơ lửng phía trên mặt đất như những tấm lụa trắng.

Mạnh Dao nhìn trời.

“Trăng lên đến đỉnh, cánh cửa sẽ hiện ra.”

Ta hỏi:

“Còn bao lâu?”

“Không lâu.”

Chúng ta đứng dưới cây cầu.

Không ai nói gì.

Mười hai con bạch hạc lần lượt từ bầu trời hạ xuống, lặng lẽ đáp quanh khoảng đất trống trước cây cầu đá, xếp thành một vòng tròn gần như hoàn hảo; con bạch hạc có vệt lông bạc vẫn đứng ở vị trí đầu tiên, chỉ cách Mạnh Dao vài bước chân, nhưng từ đầu đến cuối đều không hề ngoảnh đầu nhìn nàng lấy một lần.

Mặt trăng chậm rãi vượt lên đỉnh trời, đến khi ánh trăng lạnh lẽo rơi thẳng xuống khoảng đất nằm giữa vòng tròn, vô số cánh hoa trắng đang phủ kín mặt đất bỗng đồng loạt bay lên như được một sức mạnh vô hình đánh thức.

Gió từ dưới chân cầu đá cũng theo đó nổi lên, cuốn những cánh hoa xoáy tròn giữa không trung với tốc độ ngày một nhanh hơn, để rồi ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra từ từng cánh hoa dần nối liền thành một đường viền mỏng, ban đầu chỉ cao ngang đầu gối, sau đó không ngừng vươn lên, kéo dài mãi cho đến khi hiện rõ hình dáng của một cánh cổng khổng lồ đứng sừng sững giữa màn đêm.

Bên trong cánh cổng ấy không có bất cứ thứ gì, chỉ có một khoảng tối sâu hun hút, sâu đến mức ngay cả ánh trăng đang rực sáng trên đỉnh đầu cũng không thể xuyên qua, như thể mọi ánh sáng bước vào đó đều bị nuốt chửng hoàn toàn..

Hắn vẫn đứng yên trước cánh cổng đá, từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích, nhưng đúng lúc ấy, ánh mắt ta chợt dừng lại trên cổ tay hắn. Dưới làn da tái nhợt, từng vệt trắng mờ bắt đầu hiện lên, lặng lẽ lan từ đầu những ngón tay chạy dọc theo cánh tay, tựa như từng chiếc lông vũ đang chậm rãi sinh trưởng dưới da thịt.

Ta khẽ biến sắc, lập tức quay sang Mạnh Dao.

"Hắn làm sao vậy?"

Mạnh Dao không rời mắt khỏi hắn, chỉ chăm chú nhìn những vệt trắng đang không ngừng lan rộng rồi khẽ đáp:

"Lời nguyền đang gọi hắn."

Tim ta chợt siết lại.

"Có nguy hiểm không?"

"Chỉ cần hắn không bước vào cánh cổng thì tạm thời sẽ không."

Gần như ngay trong khoảnh khắc ấy, ta theo bản năng đưa tay nắm chặt lấy tay áo hắn, như thể chỉ cần giữ hắn lại như vậy thì lời nguyền cũng sẽ không thể kéo hắn đi.

Hắn cúi mắt nhìn bàn tay đang nắm lấy ống tay áo mình, giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi.

"Ta chưa định đi."

Ta không hề buông tay, chỉ đáp gọn:

"Cứ giữ trước đã."

Hắn cũng không nói gì thêm, càng không gỡ tay ta ra, mặc cho bàn tay ấy vẫn lặng lẽ nắm lấy tay áo hắn giữa màn đêm tĩnh lặng.

Tiếng gió xoáy quanh cánh cổng mỗi lúc một lớn hơn, cuốn theo vô số cánh hoa trắng không ngừng xoay tròn trong màn đêm, còn từ khoảng tối sâu hun hút phía bên trong, bỗng vọng ra một âm thanh rất khẽ, khẽ đến mức nếu không nín thở lắng nghe thì gần như không thể nhận ra, tựa như có người đang chậm rãi bước trên nền đá còn đọng nước. Hắn bỗng khựng lại, còn ta thì cảm nhận rất rõ cánh tay đang ở dưới bàn tay mình bất giác căng cứng lên.

Ta lập tức nhìn hắn.

"Ngươi nghe thấy gì?"

Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi cánh cổng.

"Có người đang gọi."

Ta giật mình.

"Gọi ai?"

Hắn không đáp.

Hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt dán chặt vào khoảng tối trước mặt, nhưng ta biết ánh mắt ấy đã không còn thực sự nhìn cánh cổng nữa, mà dường như đang xuyên qua màn đêm để hướng về một nơi rất xa, một nơi chỉ mình hắn mới có thể nhìn thấy.

Đúng lúc ấy, một tiếng chuông bỗng vang lên.

Âm thanh rất xa, xa đến mức không thể phân biệt được nó vọng đến từ phía cánh cổng hay từ một miền ký ức đã ngủ quên quá lâu.

Rồi tiếng chuông thứ hai lại chậm rãi ngân lên.

Ta không biết những tiếng chuông ấy thực sự phát ra từ bên trong cánh cổng, hay chỉ đang vang vọng trong ký ức của hắn, nhưng ngay khi tiếng chuông thứ ba cất lên giữa màn đêm tĩnh lặng, sắc mặt hắn bỗng trắng bệch, như thể có một cánh cửa khác cũng vừa bị âm thanh ấy lặng lẽ mở ra trong chính tâm trí mình.

Ta vẫn siết chặt tay áo hắn.

Trong đôi mắt hắn, ánh vàng nhạt chỉ khẽ lóe lên rồi nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho vô số hình ảnh vụn vỡ nối tiếp nhau hiện lên như những mảnh ký ức đã bị chôn vùi từ rất lâu: một mái điện đỏ chìm trong màn mưa, những hàng cung nhân lặng lẽ cúi đầu dưới hành lang, chiếc long bào thêu mây vàng đặt trên án thư, tiếng ai đó cung kính gọi một tiếng "Điện hạ", rồi bàn tay già nua đặt lên vai hắn, đội quân đông nghịt dưới chân thành, mưa lớn hòa cùng máu loang trên bậc đá, một mũi tên xé gió lướt qua vai, tiếng chiến mã hí vang giữa rừng sâu và tiếng vó ngựa truy đuổi dồn dập phía sau.

Hắn khẽ lùi lại một bước. Ta lập tức đỡ lấy cánh tay hắn.

"Ngươi thấy gì?"

Hắn chậm rãi nhắm mắt. Hơi thở trở nên nặng nề hơn, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không hề giãy giụa, cũng không ngã xuống. Ký ức trở về không dữ dội như sóng lớn cuốn người ta chìm nghỉm, mà giống những mảnh gương đã vỡ nát từ lâu, nay từng mảnh một lặng lẽ trở về đúng vị trí của mình, chậm rãi ghép lại gương mặt vốn thuộc về quá khứ.

Rất lâu sau, hắn mới khẽ mở miệng.

"Hoàng cung."

Ta nhìn hắn.

"Ngươi nhớ ra rồi?"

Hắn không đáp. Bên trong cánh cổng, tiếng chuông vẫn đều đặn ngân lên từng hồi, mà theo mỗi tiếng chuông, những mảnh ký ức cũng dần hoàn chỉnh hơn: hắn nhìn thấy đại điện buổi chầu sớm, nhìn thấy chính mình đứng trước bá quan văn võ, nghe rõ giọng vị hoàng đế trên điện cao cất tiếng gọi một cái tên.

Tiêu Cảnh Hành.

Cái tên ấy theo tiếng chuông trở về, không hề xa lạ, cũng chẳng khiến hắn kinh ngạc, chỉ giống như một người đã đi lạc quá lâu, cuối cùng cũng tìm lại được con đường dẫn về nhà.

Hắn nhớ mình là Thái tử, nhớ phụ hoàng bệnh nặng nhiều năm, phần lớn triều chính đã giao vào tay mình; nhớ những bản tấu chương chất cao trên án thư, nhớ triều đình phân thành nhiều phe, kẻ mong hắn đăng cơ, người lại chỉ mong hắn vĩnh viễn không thể trở về.

Hắn cũng nhớ đêm rời kinh đến Tây Bắc điều tra quân lương, nhớ cuộc phục kích giữa khe núi, nhớ từng thuộc hạ lần lượt ngã xuống, còn mình trúng tên rồi một mình dẫn quân truy sát rời khỏi những người còn sống.

Sau tất cả những ký ức ấy chỉ còn lại cánh cổng đá, màn sương trắng, tiếng cánh hạc vỗ trong đêm và bóng dáng một người áo trắng đứng lặng giữa rừng, gương mặt vẫn không sao nhìn rõ.

Hắn chậm rãi mở mắt.

Ta nhìn thấy toàn bộ vẻ mơ hồ từng phủ kín trong đôi mắt hắn đã hoàn toàn biến mất. Người đứng trước mặt ta vẫn là người ấy, chỉ khác ở chỗ, kể từ khoảnh khắc này, hắn đã biết rõ mình là

Mạnh Dao lặng lẽ nhìn Cảnh Hành hồi lâu rồi khẽ lên tiếng:

"Ngươi nhớ ra rồi?"

Cảnh Hành nhìn nàng, bình tĩnh đáp:

"Phải."

Mạnh Dao lại hỏi:

"Ngươi là ai?"

Hắn im lặng trong chốc lát, như thể đang tự xác nhận lần cuối với chính mình, rồi mới chậm rãi cất lời:

"Tiêu Cảnh Hành."

Ngay khi cái tên ấy vang lên, gió quanh cánh cổng bỗng cuộn mạnh hơn, thổi tung vô số cánh hoa trắng giữa màn đêm. Mười hai con bạch hạc gần như đồng thời vỗ cánh, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ, không một con nào cất mình rời đi.

Mạnh Dao vẫn nhìn hắn, giọng nói bình tĩnh như mặt nước.

"Thân phận?"

"Thái tử đương triều."

Dù trong lòng đã mơ hồ đoán được từ trước, đến khi chính miệng hắn nói ra, ta vẫn vô thức siết chặt bàn tay.

Thái tử.

Hai chữ ấy dường như thuộc về một thế giới quá xa, xa căn nhà nhỏ dưới chân núi, xa cánh đồng hoa nở bốn mùa, xa chiếc chuồng gà phụ thân tự tay dựng sau nhà và chiếc bàn gỗ cũ kỹ chỉ vừa đủ cho ba người ngồi dùng bữa.

Thế nhưng người đang đứng trước mặt ta vẫn mặc bộ áo vải năm ấy phụ thân đưa cho hắn, nơi ống tay áo còn nguyên vết sờn vì hôm trước sửa hàng rào, như thể thân phận cao quý vừa được nhớ lại kia chưa từng khiến con người trước mắt thay đổi lấy một chút.

Ta nhìn hắn rất lâu rồi mới khẽ hỏi:

"Ngươi nhớ hết rồi?"

Cảnh Hành cũng quay sang nhìn ta, ánh mắt vẫn bình tĩnh và quen thuộc như trước, không hề vì ký ức trở lại mà trở nên xa lạ.

"Gần như vậy."

“Có nhớ từng ăn hết phần bánh của ta không?”

Hắn khẽ khựng lại.

“Đó là nàng đưa.”

“Ta chỉ đưa một nửa.”

“Ta tưởng phần còn lại cũng cho ta.”

Ta hơi phồng má, định trừng hắn một cái cho bõ tức.

Chỉ là vừa ngẩng đầu, cánh cổng đá đen sì đã hiện ra giữa màn sương dày đặc. Cảm giác nặng nề trong lòng lại dâng lên, ta chỉ đành lặng lẽ thu lại vẻ mặt, ngay cả chút giận dỗi cũng tan biến không còn dấu vết.

Mạnh Dao nhìn hắn.

“Triều đình đang tìm ngươi?”

“Phải.”

“Ngươi chắc?”

“Người của Đông cung sẽ không dừng lại.”

Hắn quay đầu nhìn về phía rừng sâu, như thể qua lớp sương ba trăm năm vẫn có thể nhìn thấy kinh thành rất xa.

“Thuộc hạ còn sống sẽ báo tin. Phụ hoàng cũng sẽ phái người tìm.”

“Vậy ngươi muốn trở về?”

“Có.”

Câu trả lời không hề do dự.

Ta cúi mắt.

Nhưng hắn lại nói tiếp:

“Chỉ là chưa phải lúc này.”

Mạnh Dao nhìn hắn.

“Ngươi vẫn muốn can dự vào lời nguyền?”

Cảnh Hành khẽ gật đầu.

“Ta rời khỏi đây chưa chắc đã thật sự thoát khỏi lời nguyền.”

Hắn ngước mắt nhìn mười hai con bạch hạc đang lặng lẽ đứng quanh cánh cổng đá.

“Nếu lời nguyền vẫn còn mà không có lời giải, dù ta có rời đi hay không, rồi cũng sẽ có người khác bị kéo vào.”

Hắn ngừng một lát, giọng nói vẫn bình thản nhưng nặng trĩu.

“Nếu điều đó thật sự xảy ra, ta chỉ là đem tai họa của mình chuyển sang một người khác.”

Ánh mắt hắn dừng trên cánh cửa đá phủ đầy sương trắng.

“Điều đó... ta không làm được.”

Mạnh Dao nhìn hắn rất lâu rồi mới cất tiếng:

"Ngươi có thể mở cánh cửa."

"Ta biết."

"Nếu bỏ lỡ đêm nay, cánh cửa sinh tử chưa chắc còn mở thêm lần nào nữa."

Cảnh Hành nhìn khoảng tối sâu hun hút trước mặt.

"Vậy cũng không đủ để ta bước vào."

Ánh mắt Mạnh Dao khẽ dao động.

"Ba trăm năm qua, ta chỉ chờ khoảnh khắc này."

"Chính vì ba trăm năm mới càng không thể vội."

"Ngươi không sợ sẽ mất cơ hội duy nhất?"

"Ta sợ hơn việc bước vào một cánh cổng mà ngay cả kết cục của nó cũng không ai biết."

Mạnh Dao lặng im.

Cảnh Hành chậm rãi nói tiếp:

"Trên đời không có cấm thuật nào chỉ có cách mở mà không có cách giải. Nếu đã có người tạo ra nó, ắt sẽ có quy luật của nó. Chỉ là chúng ta vẫn chưa tìm thấy."

Mạnh Dao khẽ lắc đầu.

"Ba trăm năm rồi, ta vẫn không tìm thấy."

"Vậy thì tiếp tục tìm."

Đúng lúc ấy, cánh cổng giữa vòng tròn khẽ rung lên. Khoảng tối bên trong chập chờn hiện ra vài bóng người mờ nhạt rồi nhanh chóng bị màn sương trắng nuốt mất.

Mạnh Dao nhìn cánh cổng đang dần khép lại, giọng nói thấp đến gần như chỉ còn là một tiếng thở dài.

"Đây có thể là lần cuối."

Cảnh Hành vẫn không nhúc nhích.

Ta vẫn nắm tay áo hắn, nhưng ta biết, cho dù lúc này buông tay, hắn cũng sẽ không bước tới.

Mạnh Dao không nói thêm lời nào nữa. Nàng lặng lẽ quay người bước về phía con bạch hạc đứng đầu vòng tròn. Nó vẫn đứng cách nàng vài bước chân, đầu khẽ cúi xuống, bộ lông trắng được phủ bởi một lớp ánh trăng mỏng như sương. Nàng chậm rãi đưa tay lên, nhưng đến cuối cùng vẫn không chạm vào, chỉ đứng lặng nhìn nó thật lâu, tựa như muốn ghi nhớ từng đường nét đã quen thuộc suốt ba trăm năm.

Ta cũng chậm rãi buông tay áo Cảnh Hành.

Đến lúc ấy ta mới nhận ra mình đã nắm quá lâu, đến mức trên lớp vải thô vẫn còn hằn rõ những nếp nhăn.

Cảnh Hành cúi mắt nhìn vạt áo rồi ngẩng đầu nhìn ta.

"Ngươi sợ ta bước vào?"

Ta không giấu.

"Phải."

"Ta đã nói chỉ quan sát."

Ta khẽ hừ một tiếng.

"Ngươi từng nói không biết cho gà ăn, cuối cùng lại đổ cả nửa thúng thóc."

Khóe môi hắn khẽ động.

"Hai chuyện không giống nhau."

"Trong mắt ta thì giống nhau."

Hắn bật cười rất khẽ, đưa tay gõ nhẹ lên trán ta.

"Đồ ngốc."

Hắn chỉ khẽ gõ lên trán ta một cái, rất nhẹ, nhưng cũng đủ khiến tảng đá vẫn đè nặng trong lòng ta từ lúc cánh cửa mở ra dường như lặng lẽ tan đi, đến cả hơi thở cũng vô thức nhẹ nhõm hơn vài phần.

Ta theo hắn rời khỏi cây cầu, băng qua tòa điện đổ nát rồi men theo con đường lát đá đang dần chìm vào màn sương. Mạnh Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ đi phía trước dẫn đường.

Ra đến cổng đá, Cảnh Hành khẽ dừng bước. Phía sau lưng, ánh sáng từ những cánh hoa đã gần như tắt hẳn, chỉ còn vài đốm sáng li ti vương lại giữa cỏ, tựa những vì sao rơi quên giữa khu rừng.

Bước qua cổng đá, mọi thứ lại trở về dáng vẻ vốn có. Không còn cánh đồng hoa phát sáng, không còn cây cầu hay dòng nước dưới chân, chỉ còn ánh trăng len qua tán lá và tiếng côn trùng vọng từ nơi xa.

Ta đi chậm hơn hắn nửa bước, nhìn bóng lưng ấy một lúc rồi mới khẽ lên tiếng:

"Ngươi thật sự là Thái tử?"

Cảnh Hành quay đầu nhìn ta, bình thản đáp:

"Phải."

Ta ngập ngừng gọi thử:

"Điện hạ?"

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.

"Nghe rất lạ sao?"

"Vậy cứ gọi như trước."

Ta chớp mắt.

"Gọi 'ngươi'?"

Hắn nhìn ta, trong mắt thấp thoáng ý cười.

“Ta không biết nàng vẫn gọi ta như thế trong lòng.”

Ta khựng lại. Giọng hắn vẫn bình thản như trước.

"Gọi ta là Cảnh Hành."

Ta nhìn hắn hồi lâu rồi khẽ gật đầu. Ta thấy sau khi khôi phục ký ức, hắn vẫn đáng ghét như trước, trong lòng bỗng nhẹ đi một chút.

Lên đầu trang