Sau khi vụ án Thừa tướng kết thúc, kinh thành yên bình đến mức khiến ta phát chán. Không án mạng, không phản tặc, cũng chẳng có ai đào được kho vàng, ta rảnh rỗi hơn nửa tháng, cảm giác như già đi cả chục tuổi.
Đúng lúc ấy, thánh chỉ vào phủ.
Bệ hạ triệu ta vào cung làm bạn học cùng Tam công chúa.
Cha mẹ ta lo lắng suốt mấy ngày. Dù sao hoàng cung cũng là nơi thị phi nhiều hơn lá trên cây, còn ta lại là người có bản lĩnh gây chuyện ở bất cứ đâu.
Nhưng sự thật chứng minh bọn họ lo thừa.
Tam công chúa Triệu Vân Ninh bằng tuổi ta, không thích tranh đấu, không thích quyền thế, chỉ thích ăn và hóng chuyện.
Mà ta cũng vậy.
Hai chúng ta vừa gặp đã có cảm giác đồng bệnh tương lân, hợp nhau đến kỳ lạ, chỉ mất nửa ngày đã ngồi chung một bàn chia bánh ngọt và trao đổi dưa khắp kinh thành.
Một hôm, ta và Tam công chúa đang ngồi trong đình vừa ăn bánh vừa hóng chuyện thì nhìn thấy Đại công chúa đi ngang qua.
Nhắc tới nàng, Tam công chúa lập tức kể một đống dưa. Hóa ra Đại công chúa thích Tiêu thế tử đã nhiều năm, nhưng Tiêu thế tử lại càng ngày càng tránh mặt nàng.
Nghe đến đó, ta thuận miệng kể một kinh nghiệm dân gian mình từng nghe được.
"Nghe nói nghiền lá thị khô xoa lên ghế, người đối diện sẽ nhớ ngươi cả đời."
Nói xong, ta và Tam công chúa tiếp tục ăn bánh.
Về phần câu nói ấy bằng cách nào truyền tới tai Đại công chúa, lại còn khiến nàng tin tưởng làm theo, thì đến tận bây giờ ta vẫn không hiểu.
Ta chỉ biết rằng hôm sau, vừa bước vào Ngự Hoa Viên đã cảm thấy không khí có gì đó không đúng. Đại công chúa ngồi trong đình, Tiêu thế tử ngồi đối diện, hai người đang uống trà, thoạt nhìn cực kỳ đoan trang, cực kỳ bình thường.
Cho đến khi một tiếng "bụp" vang lên.
Ta ngẩng đầu.
Tam công chúa ngẩng đầu.
Tiêu thế tử ngẩng đầu.
Đại công chúa đỏ mặt.
Sau đó lại "bụp" thêm một tiếng.
Không khí trong đình chết lặng đến mức tiếng gió thổi qua hoa cũng trở nên đáng sợ. Ta nhìn chiếc ghế dưới người Đại công chúa, rồi quay sang nhìn Tam công chúa, còn nàng cũng đang nhìn ta bằng ánh mắt khiến cả hai cùng hiểu một chuyện.
Xong rồi.
Đại công chúa vẫn cố giữ vẻ đoan trang, nhưng chiếc ghế dưới người nàng lại rất có chính kiến; mỗi lần nàng hơi đổi tư thế, nó liền phát ra một âm thanh khác nhau, khi thì trầm thấp, khi thì vang dội, khi thì kéo dài đến mức Tiêu thế tử ngồi đối diện sắc mặt từ trắng chuyển xanh, từ xanh chuyển tím.
Cuối cùng hắn đứng bật dậy.
"Công chúa, thần nhớ ra còn có việc."
Nói xong liền bỏ chạy.
Nhanh hơn cả lúc bị thích khách đuổi giết.
Buổi chiều hôm đó, tin tức truyền khắp hậu cung. Đại công chúa đóng cửa không gặp ai, Tam công chúa cười đến đau bụng, còn ta thì vô cùng áy náy, bởi vì ta thật sự chỉ nghe nói thôi.
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:
"Có vẻ hiệu quả không giống trong lời đồn."
Ta quay đầu, thấy Thẩm Hoài Cẩn đang đứng dưới gốc cây, không biết đã xuất hiện từ lúc nào.
Ta lập tức thanh minh:
"Ta không bảo nàng ấy làm, là nàng ấy tự làm."
Thẩm Hoài Cẩn gật đầu.
"Ta biết, cho nên trách nhiệm không thuộc về nàng."
Ta thở phào.
Quả nhiên, người hiểu ta vẫn là người hiểu ta.
Nhưng câu tiếp theo của hắn khiến ta lập tức muốn đánh người.
"Thuộc về người nghiền lá thị."
Ta nghẹn họng hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể im lặng nhìn hắn.
Sau chuyện Đại công chúa, ta vốn tưởng mình sẽ bị đuổi khỏi cung, không ngờ ba ngày sau, Tam công chúa lại triệu ta tới, vẻ mặt nghiêm túc đến mức ta vừa nhìn đã biết có chuyện lớn.
Một hôm khác.
Ta và Tam công chúa đang đi dạo trong ngự hoa viên.
Đi chưa được bao xa đã nghe thấy tiếng cãi nhau.
Ba vị nương nương lại đối đầu.
Lần này còn dữ dội hơn bình thường.
Nguyên nhân là Hoàng thượng đã gần nửa tháng chưa vào hậu cung.
Nghe nói ai thất sủng thì đám cung nhân bên dưới cũng không có ngày lành.
Cho nên các nha hoàn tranh nhau từ sáng sớm đi hứng sương hoa làm đẹp cho chủ tử.
Bị phát hiện thì quỳ thành một hàng.
Khóc tới mức nước mắt nước mũi tèm lem.
Ta nhìn mà thấy đáng thương.
Thuận miệng nói:
"Ta từng nghe dân gian đồn, hoa mộc lan mới hái nếu tắm cùng một loại hương liệu đặc biệt sẽ lưu hương rất lâu."
Ba vị nương nương đồng thời quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt sáng rực.
Ta bỗng có dự cảm không lành.
Quả nhiên.
Ngay hôm đó.
Cả hậu cung đều đồn ba vị nương nương thơm ngát như tiên tử.
Đến mức Hoàng thượng vừa bước vào điện đã phải quay đầu nhìn thêm mấy lần.
Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài được một canh giờ.
Nghe nói loại hương liệu kia gặp nắng sẽ biến mùi.
Người dùng thì không tự ngửi thấy.
Người đứng gần cũng khó nhận ra.
Chỉ có người đi ngang qua mới ngửi được rõ ràng.
Mà mùi ấy...
Khá giống mùi Hồ xú.
Kết quả tối hôm đó.
Hoàng thượng bỏ chạy giữa chừng.
Ba vị nương nương bị cất thẻ bài.
Cả hậu cung chấn động.
Ta nghe tin xong.
Yên lặng uống hết ba chén trà.
Không dám hé răng nửa câu.
May mà cuối cùng thái y tra ra được nguyên nhân.
Nếu không ta nghi mình sẽ bị ba vị nương nương hợp sức đánh chết.
Chuyện hậu cung vừa lắng xuống.
Kinh thành lại nổi lên một phong trào mới.
Giảm cân bằng thanh mai.
Nghe nói ăn vào thân thể nhẹ nhàng.
Da dẻ đẹp hơn.
Thế là đám quý nữ tranh nhau ăn từ sáng tới tối.
Ba ngày sau.
Thái y viện chật kín người.
Người đau bụng.
Người ngất xỉu.
Người vừa đi được vài bước đã ôm cây nôn khan.
Hoàng thượng tức tới đau đầu.
Đích thân hạ lệnh cho Đại Lý Tự điều tra kẻ tung tin đồn.
Kết quả điều tra một vòng.
Mọi manh mối đều chỉ về...
Ta.
May mà Thẩm Hoài Cẩn đứng ra giải thích.
Rằng đây chỉ là kiến thức dân gian truyền miệng.
Không ai biết thật giả.
Hoàng thượng nghe xong.
Sắc mặt dịu đi đôi chút.
Rồi hỏi:
"Vậy ai là người đầu tiên truyền ra?"
Thẩm Hoài Cẩn bình tĩnh đáp:
"Thần đang điều tra."
Sau đó.
Vụ án cứ thế kéo dài nửa tháng.
Không tìm được hung thủ.
Mà ta cũng lần đầu tiên phát hiện.
Đại Lý Tự khéo bao che người hơn ta tưởng rất nhiều.