Chương 3: Quân Tử Cứu Mỹ Nhân

4,174 words · 21 min read

Sau hôm ấy, ta nghiêm túc suy xét một chuyện.

Trên đời này quả nhiên không thể chỉ nhìn mặt mà đoán người.

Ví dụ như Tống Ngọc Chi, người này nhìn đã thấy ôn nhu chính trực, nói chuyện cũng dễ nghe, ngay cả lúc che ô cho ta cũng che rất có lễ độ, tuyệt đối không giống kiểu người sẽ nhân lúc trời mưa mà cố ý đứng gần cô nương nhà người ta.

Còn Thẩm Hoài Cẩn thì khác.

Người này chỉ cần đứng yên một chỗ cũng khiến người ta cảm thấy hắn đang thiếu mình tám trăm lượng bạc.

Ta vừa về phủ đã kể chuyện ấy cho mẫu thân nghe.

Mẫu thân nghe xong, chỉ hỏi một câu:

“Con lại ra ngoài?”

Ta lập tức ngậm miệng.

Đáng tiếc đã muộn.

Mẫu thân sai người khóa cửa viện ta lại, còn nghiêm túc dặn dò nha hoàn:

“Không được để nó ra ngoài. Nó mà bước ra khỏi cửa, hôm sau kinh thành lại có chuyện.”

Ta cảm thấy lời này rất không công bằng.

Kinh thành có chuyện hay không, sao có thể trách ta được?

Ta chỉ là một cô nương yếu đuối, ngoài biết chút nghiệm thi từ phụ thân, chút trèo tường từ bản thân, và chút khiến người khác tức đến đau gan ra, thật sự không có bản lĩnh gì lớn.

Kết quả sáng hôm sau.

Trong giếng sau phủ Triệu gia vớt lên một xác chết.

...

Nghe nói người chết là nha hoàn bên cạnh Triệu phu nhân.

Nghe nói tối qua nàng còn đi đưa canh cho Triệu công tử.

Nghe nói lúc vớt lên, trong tay nàng nắm chặt một mảnh vải.

Nghe nói mảnh vải ấy rất giống vải trên váy ta.

Ta đang ăn cháo, nghe đến đây liền đặt bát xuống.

“Giống thế nào?”

Nha hoàn nhà ta run run đáp:

“Màu xanh nhạt, thêu hoa mai trắng.”

Ta cúi đầu nhìn váy mình.

Màu xanh nhạt.

Thêu hoa mai trắng.

Ta trầm mặc một lát rồi hỏi:

“Kinh thành không còn ai mặc váy xanh thêu hoa mai nữa à?”

Nha hoàn nhỏ giọng:

“Có thì có, nhưng hôm qua tiểu thư vừa tới phố đó.”

Ta thấy cũng có lý.

Nhưng có lý không có nghĩa là công bằng.

Bởi vì ta tới phố đó là để mua bánh.

Mua bánh có thể mua ra án mạng sao?

...

Quan sai tới rất nhanh.

Mẫu thân còn nhanh hơn.

Bà đứng trước cửa viện, sắc mặt bình tĩnh đến mức khiến ta sợ hãi.

“Tạ Thanh Ninh.”

Ta lập tức đứng thẳng.

“Mẫu thân, con oan.”

“Ta còn chưa hỏi.”

“Vậy con nói trước cho người yên tâm.”

Mẫu thân nhắm mắt một lát, sau đó bảo người chuẩn bị xe ngựa, giọng điệu bình thản như đang đưa ta đi dự yến chứ không phải đưa ta tới phủ nha chịu thẩm vấn.

Trên đường đi, bà chỉ nói một câu:

“Nếu lần này thật sự liên quan đến con, ta sẽ tự tay đánh gãy chân con.”

Ta suy nghĩ một chút.

“Một chân thôi được không?”

Mẫu thân nhìn ta.

Ta lập tức sửa miệng:

“Con cảm thấy cả hai chân vẫn nên giữ lại, sau này còn phải hiếu kính người.”

...

Tới phủ nha, ta mới biết sự tình nghiêm trọng hơn mình tưởng.

Người chết tên A Liên, là nha hoàn hầu hạ bên cạnh Triệu phu nhân đã nhiều năm. Đêm qua nàng bưng canh tới thư phòng cho Triệu công tử, sau đó không thấy trở về, sáng nay mới bị người ta phát hiện chết trong giếng sau viện.

Triệu công tử vừa nhìn thấy ta đã lùi ba bước.

Ta rất đau lòng.

Dù sao ta từng giúp hắn chữa đau bụng, lại từng giúp hắn đào được vàng, tuy quá trình hơi xấu hổ một chút, nhưng kết quả cũng không thể nói là hoàn toàn không tốt.

Hắn chỉ vào ta, giọng run rẩy:

“Là nàng! Nhất định là nàng!”

Ta hỏi:

“Ta giết nha hoàn nhà ngươi làm gì?”

Triệu công tử nghẹn lại.

Ta lại hỏi:

“Ta giết rồi nhét vào giếng nhà ngươi, còn cố ý để nàng nắm mảnh vải giống váy ta, sau đó ngồi trong phủ chờ quan sai tới bắt, ngươi thấy ta giống người rảnh rỗi vậy sao?”

Triệu công tử nhìn ta.

Quan sai nhìn ta.

Tri phủ cũng nhìn ta.

Một lúc lâu sau, Tri phủ nói:

“Có đôi khi, ngươi quả thật rất rảnh.”

Ta: “...”

Lời này rất khó phản bác.

...

Lúc khám nghiệm thi thể, phụ thân ta cũng bị mời tới.

Ông là ngỗ tác, cả đời nhìn người chết còn nhiều hơn nhìn người sống, nhưng khi thấy ta đứng cạnh thi thể với tư thế của nghi phạm, mí mắt ông vẫn giật mạnh một cái.

“Lại là con?”

Ta nghiêm túc sửa lại:

“Phụ thân, chữ ‘lại’ dùng không được thỏa đáng lắm.”

Phụ thân không thèm để ý ta.

Ông xem vết thương trên cổ tay nạn nhân, lại kiểm tra miệng mũi, cuối cùng nói:

“Không phải tự ngã xuống giếng. Trước khi rơi xuống nước đã bị người đánh ngất.”

Triệu công tử lập tức hít sâu.

“Chính là nàng!”

Ta quay đầu nhìn hắn.

“Ta đánh ngất nàng bằng gì?”

Hắn chỉ vào đầu ta.

“Bằng miệng của ngươi.”

Ta không thể nhịn được nữa.

“Triệu công tử, ngươi có thể không thích ta, nhưng không thể sỉ nhục hung khí.”

...

Đúng lúc không khí đang hết sức hỗn loạn, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói ôn hòa.

“Tạ cô nương chưa chắc là hung thủ.”

Ta quay đầu.

Tống Ngọc Chi bước vào.

Hôm nay hắn mặc áo trắng, bên hông treo ngọc bội xanh nhạt, cả người sạch sẽ sáng sủa, giống như vừa đi ra từ bức tranh mà đám cô nương kinh thành thích mua về giấu dưới gối.

Hắn hành lễ với Tri phủ.

“Đại nhân, hôm qua sau giờ Thân, tại hạ từng gặp Tạ cô nương ở phố Đông. Nàng mua ba cái bánh hạnh nhân, hai gói hạt dưa, còn đứng trước quầy hồ lô ngào đường mặc cả nửa ngày.”

Ta lập tức cảm động.

Người tốt.

Đây thật sự là người tốt.

Ngay cả chuyện ta mặc cả cũng nhớ rõ ràng như vậy.

Tri phủ hỏi:

“Sao Tống học sĩ biết rõ thế?”

Tống Ngọc Chi mỉm cười.

“Vì tại hạ lúc ấy cũng ở đó.”

Ta nhìn hắn đầy kính trọng.

Người đọc sách đúng là khác, đi ngang qua cũng có thể đi ngang qua rất đúng lúc.

...

Tống Ngọc Chi không chỉ nói đỡ cho ta, còn tìm tới chủ quán bánh làm chứng. Chủ quán bánh vừa vào đã chỉ vào ta, lời nói rất thành thật.

“Đúng là vị cô nương này. Nàng mua bánh nhà ta, còn bảo bánh hôm nay nướng hơi già lửa, lần sau nếu tiếp tục như vậy thì nên giảm một đồng.”

Tri phủ nhìn ta.

Ta ho khan một tiếng.

“Ta chỉ góp ý.”

Chủ quán lại nói:

“Sau đó nàng còn đứng ăn ngay trước quầy, ăn xong mới đi.”

Tống Ngọc Chi nhẹ giọng hỏi:

“Lúc ấy là giờ nào?”

“Gần giờ Dậu.”

Tri phủ cau mày.

A Liên chết vào khoảng cuối giờ Dậu đến đầu giờ Tuất, mà từ phố Đông tới Triệu phủ dù đi nhanh cũng phải hơn nửa canh giờ. Nếu ta thật sự muốn giết người, trước tiên phải ăn bánh, mặc cả, đi đường, lẻn vào Triệu phủ, đánh ngất nha hoàn, ném xuống giếng, rồi bình tĩnh về nhà ngủ.

Nghe qua không phải không làm được.

Nhưng quá mệt.

Ta không phải người chăm chỉ như vậy.

...

Đúng lúc tình thế vừa dịu xuống, Liễu Như Yên cũng tới.

Nàng vẫn mặc áo trắng, tóc vấn đơn giản, trên mặt không son phấn đậm, nhưng đứng giữa đám người lại như trăng sáng rơi vào bùn đất, khiến ai nhìn cũng cảm thấy nàng không nên xuất hiện ở nơi đầy mùi tử khí này.

Nàng vừa vào đã nhẹ nhàng nói:

“Đại nhân, tiểu nữ nghe nói Tạ cô nương bị nghi oan, nên cố ý tới làm chứng.”

Triệu công tử lập tức nhìn nàng như nhìn tiên nữ.

Người ngoài cửa cũng bắt đầu xì xào.

“Liễu tiểu thư đúng là thiện lương.”

“Lần trước bị Tạ Thanh Ninh làm mất mặt mà vẫn chịu giúp nàng.”

“Đây mới là khí độ của danh môn quý nữ.”

Ta nghe đến hơi ngại.

Hóa ra lần trước ta làm nàng mất mặt sao?

Ta còn tưởng chỉ là hỏi một câu về gạo.

...

Liễu Như Yên bước tới trước mặt ta, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.

“Tạ cô nương đừng sợ, ta tin cô nương không phải hung thủ.”

Ta thành thật nói:

“Cảm ơn.”

Nàng khẽ mỉm cười.

“Đêm qua sau giờ Dậu, ta từng thấy cô nương ở phố Đông. Khi đó cô nương còn mua hồ lô ngào đường, đúng không?”

Ta gật đầu.

“Đúng.”

Nàng lại nói:

“Vậy nên cô nương không thể có mặt ở Triệu phủ vào thời điểm A Liên bị đẩy xuống giếng.”

Lời này vừa nói ra, mọi người càng khen nàng thông minh nhân hậu.

Chỉ có phụ thân ta bỗng nhìn nàng một cái.

Ta cũng hơi ngẩn người.

Bởi vì khi Liễu Như Yên nói đến câu “bị đẩy xuống giếng”, phụ thân ta vừa rồi rõ ràng chỉ nói A Liên bị đánh ngất trước khi rơi xuống nước, chưa hề nói nàng bị người đẩy.

Nhưng ta nghĩ lại một chút, cảm thấy đại khái là Liễu tiểu thư thông minh hơn người, tự suy ra cũng không lạ.

Người đẹp mà thông minh, vốn dĩ rất hợp lý.

...

Vụ án tưởng như sắp rõ ràng, ai ngờ quan sai lại tìm được một thứ trong phòng A Liên.

Một chiếc khăn tay.

Khăn của ta.

Trên góc khăn còn thêu một chữ “Ninh” xiêu xiêu vẹo vẹo, bởi vì ta từng muốn học thêu, nhưng học được nửa ngày thì phát hiện bản thân vẫn thích cầm dao khám nghiệm hơn.

Triệu công tử lập tức nhảy dựng lên.

“Ngươi còn gì để nói?”

Ta nhìn chiếc khăn kia, thật lòng suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng nói:

“Ta thêu xấu như vậy mà nàng còn nhặt về giữ, có thể thấy nàng rất thương ta.”

Tri phủ đập bàn.

“Nói trọng điểm!”

Ta lập tức sửa miệng:

“Trọng điểm là khăn này ta mất từ hôm trước.”

“Ai nhặt được?”

“Không biết.”

“Ở đâu mất?”

“Cũng không nhớ.”

Tri phủ nhìn ta bằng ánh mắt vừa mệt mỏi vừa tuyệt vọng.

Ta thấy rất oan.

Người ta mất đồ vốn dĩ không nhất định phải nhớ rõ, nếu mất thứ gì cũng nhớ, vậy còn gọi là mất sao?

...

Chứng cứ càng lúc càng bất lợi.

Mảnh vải trong tay người chết giống váy ta.

Khăn tay trong phòng người chết là của ta.

Ta từng xuất hiện gần Triệu phủ.

Lại từng nhiều lần khiến Triệu công tử mất mặt.

Ngay cả mẫu thân đứng bên cạnh cũng bắt đầu nhìn ta bằng ánh mắt “con tốt nhất nên tự khai trước khi ta nổi giận”.

Lần đầu tiên trong đời, ta nghiêm túc cảm nhận được một chuyện.

Có đôi khi ta nói thật.

Thật sự không ai tin.

...

Bên ngoài bỗng đổ mưa.

Tiếng mưa gõ lên mái ngói phủ nha, từng tiếng nặng nề, khiến căn phòng vốn đã ngột ngạt lại càng giống cái nồi hấp sắp chín người.

Tống Ngọc Chi rời đi một lúc lâu, khi trở về, vai áo hắn đã ướt hơn nửa, trong tay còn dắt theo một tiểu nha hoàn run rẩy.

“Đại nhân.”

Hắn hành lễ.

“Người này có thể làm chứng.”

Tiểu nha hoàn quỳ xuống, khóc đến mức nói không rõ lời.

“Nô tỳ thấy A Liên tỷ tỷ tối qua lén gặp một nam tử sau giả sơn. Người đó mặc áo xám, không phải Tạ cô nương.”

Tri phủ lập tức hỏi:

“Ngươi thấy rõ mặt không?”

Tiểu nha hoàn lắc đầu.

“Nô tỳ không dám nhìn lâu, chỉ nghe thấy A Liên tỷ tỷ nói… nói nàng không muốn giấu nữa.”

Cả phòng lập tức yên tĩnh.

Tống Ngọc Chi lại lấy ra một viên ngọc nhỏ.

“Đây là vật tại hạ nhặt được gần giếng sau Triệu phủ. Kiểu dáng này không giống đồ của nữ tử, càng không giống đồ của Tạ cô nương.”

Triệu công tử mặt trắng bệch.

“Đó… đó là ngọc bội của gia đinh trong phủ ta.”

Tri phủ lập tức sai người bắt gia đinh áo xám.

...

Mọi chuyện sau đó thuận lợi đến mức khiến người ta khó tin.

Gia đinh kia bị bắt chưa tới nửa canh giờ đã khai.

Hắn và A Liên có tư tình, nhưng A Liên biết được chuyện kho vàng tiền triều trong phủ còn giấu một phần chưa nộp lên quan, muốn đem chuyện này báo quan để đổi bạc chuộc thân. Hai người tranh chấp bên giếng, hắn nhất thời nóng giận đánh ngất nàng, sau đó đẩy xuống nước.

Khăn tay của ta là do A Liên nhặt được hôm trước.

Mảnh vải trong tay nàng cũng không phải trên váy ta, mà là từ tay áo của gia đinh kia bị nàng giật rách, chỉ vì màu sắc quá giống nên mới gây hiểu lầm.

Nghe xong, ta thở phào một hơi.

Triệu công tử thì ngồi bệt xuống đất.

Không biết vì nha hoàn chết, vì gia đinh giết người, hay vì kho vàng nhà hắn còn giấu một phần.

Ta rất muốn an ủi hắn.

Nhưng nghĩ đến mỗi lần ta an ủi người khác đều dễ xảy ra chuyện, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

...

Không ai để ý.

Trong lúc mọi người đều vây quanh gia đinh kia, một bóng người lặng lẽ đi ngang qua hành lang sau phủ nha.

Bàn tay ấy mở cuốn sổ lời khai cũ, rút ra một tờ giấy rất mỏng, sau đó ném vào lư hương đang cháy.

Ngọn lửa liếm qua mép giấy.

Chỉ trong chớp mắt, chữ viết bên trên đã biến thành tro.

...

Ta không nhìn thấy cảnh đó.

Cho nên lúc ấy, ta thật lòng cho rằng vụ án đã kết thúc.

...

Ra khỏi phủ nha, trời vẫn còn mưa.

Tống Ngọc Chi lại che ô cho ta.

Lần này hắn còn đưa cho ta một gói bánh hạnh nhân.

“Nghe nói Tạ cô nương thích ăn.”

Ta nhận lấy, cảm động đến mức gần như muốn quên chuyện mình vừa suýt bị xem là hung thủ giết người.

“Ngươi thật tốt.”

Hắn khẽ cười.

“Cô nương vốn vô tội, tại hạ chỉ làm chuyện nên làm.”

Người xung quanh nghe thấy vậy đều khen.

“Tống học sĩ đúng là quân tử.”

“Có tài, có nghĩa, lại không sợ liên lụy.”

“Liễu tiểu thư cũng tốt, Tống học sĩ cũng tốt, hôm nay Tạ Thanh Ninh thật sự gặp quý nhân rồi.”

Ta cũng thấy vậy.

Liễu Như Yên dịu dàng thiện lương.

Tống Ngọc Chi chính trực ôn nhu.

Còn Thẩm Hoài Cẩn, tuy không xuất hiện, nhưng chỉ cần nhớ đến gương mặt lạnh như quan tài của hắn, ta vẫn cảm thấy người này tốt nhất nên cách xa ta một chút.

Lúc ấy ta thật lòng cảm thấy, Tống Ngọc Chi là người tốt nhất mình từng gặp ở kinh thành.

Nếu khi đó có người nói sau này ta sẽ nhìn nhầm người đến mức ấy.

Ta nhất định không tin.

Dù sao trên đời này, người tốt nhìn rất giống người tốt.

Lên đầu trang