Chương 6: Lật bài

3,617 words · 19 min read

Ta ngồi trong ngục suốt nửa ngày, cuối cùng nghĩ ra một chuyện rất đáng sợ.

Không phải mình sắp chết.

Mà là ta hình như đã bỏ sót một người.

Trong lao Đại Lý Tự rất lạnh.

Tường đá ẩm ướt, rơm dưới đất còn vương mùi mốc, bên ngoài thỉnh thoảng có tiếng ngục tốt đi qua, giày đạp xuống nền đá nghe cộc cộc, giống như đang gõ từng nhịp lên đầu người ta.

Ta ôm đầu gối ngồi trong góc.

Trước mặt là bát cơm nguội.

Bên cạnh là chén nước lạnh.

Không có ai đánh ta.

Không có ai thẩm vấn ta.

Không có ai ép ta nhận tội.

Thậm chí ban chiều có một ngục tốt lỡ miệng mắng ta một câu "yêu nữ", chưa tới nửa canh giờ đã bị đổi đi.

Nói thật.

Đãi ngộ này không giống phạm nhân cấu kết phản tặc.

Giống khách quý hơi nghèo.

Ta càng nghĩ càng thấy không đúng.

Cha ta là ngỗ tác.

Ông làm việc ở Đại Lý Tự nhiều năm, tuy bình thường nhìn như chỉ biết cúi đầu xem thi thể, nhưng người có thể từ một vết bầm nhìn ra người chết bị kéo đi mấy bước, tuyệt đối không phải kiểu người thấy con gái bị oan mà chỉ biết về nhà ôm gối khóc.

Huống chi trước khi ta bị đưa vào ngục, cha ta từng nhìn ta một cái.

Ánh mắt ấy rất quen.

Năm xưa ta làm vỡ bình hoa của mẫu thân, cha cũng nhìn ta như thế.

Ý là:

Đừng nói lung tung.

Ta hiểu.

Cho nên từ lúc vào ngục đến giờ, ta chưa từng la hét.

Chưa từng kêu oan.

Cũng chưa từng hỏi vì sao.

Một quân cờ bị bắt.

Nếu còn giá trị, sẽ có người tới cứu.

Nếu không còn giá trị, sẽ có người tới giết.

Ta muốn xem.

Tống Ngọc Chi sẽ chọn cái nào.

...

Đêm xuống rất nhanh.

Ánh trăng lọt qua song sắt, rơi thành từng vệt trắng trên nền đá.

Ta đang đếm xem trên tường có bao nhiêu vết nứt thì bên ngoài vang lên tiếng khóa cửa.

Két.

Cửa lao mở ra.

Người bước vào mặc áo trắng.

Áo trắng dính máu.

Sắc mặt tái nhợt.

Vết thương hôm trước rõ ràng còn chưa lành.

Nếu không phải trong lòng ta đã có nghi ngờ, cảnh này quả thật rất giống thoại bản.

Quân tử bất chấp sinh tử.

Nửa đêm vào ngục cứu mỹ nhân.

Đáng tiếc.

Ta không phải mỹ nhân bình thường.

Ta là mỹ nhân đã từng khiến Triệu công tử đào nát cả cái sân.

"Tạ cô nương."

Tống Ngọc Chi đặt hộp thức ăn xuống trước mặt ta.

Giọng vẫn ôn hòa như trước.

"Ta đến cứu nàng."

Ta nhìn hộp thức ăn.

Lại nhìn túi thuốc trong tay hắn.

Cuối cùng nhìn chùm chìa khóa bên hông hắn.

Chuẩn bị rất đầy đủ.

Đầy đủ đến mức khiến người ta cảm động.

Cũng khiến người ta nổi da gà.

Người tới cứu người.

Mang chìa khóa là đủ.

Mang thuốc thì còn có thể hiểu.

Mang canh làm gì?

Chẳng lẽ trên đường chạy trốn sợ ta đói đến mức không còn sức bị truy sát?

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

"Tống đại nhân vào đây bằng cách nào?"

Hắn khẽ cười.

"Đại Lý Tự cũng không phải nơi kín đến mức không có kẽ hở."

Ta gật đầu.

"Ồ."

Câu này nghe rất có lý.

Nhưng Đại Lý Tự là nơi Thẩm Hoài Cẩn trông coi.

Một người ngay cả ngục tốt mắng ta một câu cũng biết mà lại không biết Tống Ngọc Chi mang chìa khóa đi vào?

Ta không tin.

Nhưng ta không nói.

Ta chỉ nhìn hắn mở hộp thức ăn.

Trong hộp có hai đĩa điểm tâm, một bát canh nóng, bên dưới còn đè một tấm giấy thông hành.

Mọi thứ được sắp rất ngay ngắn.

Ngay ngắn như một cái bẫy.

Tống Ngọc Chi đẩy bát canh tới trước mặt ta.

"Uống chút đi."

"Uống xong, ta đưa nàng ra ngoài."

Ta nhìn bát canh.

Không động.

Hắn hỏi:

"Sao vậy?"

Ta nghĩ một lát.

Rồi nghiêm túc hỏi:

"Nếu ta thật sự là phản tặc thì sao?"

Tống Ngọc Chi gần như không hề do dự.

"Ta vẫn tin nàng."

Ta im lặng.

Sai rồi.

Người bình thường nghe câu này, ít nhất sẽ hỏi một câu:

"Tạ cô nương vì sao nói vậy?"

Hoặc:

"Ta biết nàng không phải."

Nhưng hắn nói:

"Ta vẫn tin nàng."

Câu này rất đẹp.

Đẹp đến mức giống đã được luyện trước gương ba lần.

Ta cúi đầu nhìn bát canh.

Trong lòng đã chắc bảy phần.

Nhưng bảy phần chưa đủ.

Làm người không thể quá nóng vội.

Nóng vội dễ giống Triệu công tử.

Hắn năm đó chỉ vì nóng vội muốn lấy vợ, cuối cùng đào được vàng, đào luôn nửa cái mặt mũi của mình xuống đất.

Ta không muốn giống hắn.

Vì vậy ta bắt đầu kéo dài thời gian.

"Tống đại nhân."

"Hả?"

"Ngươi còn nhớ Triệu công tử không?"

Tống Ngọc Chi hơi ngẩn ra.

"Dĩ nhiên nhớ."

Ta thở dài.

"Ta vẫn thấy chuyện đó không thể trách ta."

"..."

"Ta chỉ nói sân nhà hắn có thể có thứ đáng giá."

"Ta không nói là vàng."

"Cũng không bảo hắn đào."

"Càng không bảo hắn kéo cả nhà cùng đào."

Tống Ngọc Chi nhìn ta.

Có vẻ không hiểu vì sao lúc sống chết trước mắt, ta còn nhớ tới sân nhà Triệu công tử.

Ta cũng không hiểu.

Nhưng ta phải nói.

Canh còn nóng.

Hắn còn chưa mất kiên nhẫn.

Ta tiếp tục:

"Sau đó vụ nha hoàn phủ Triệu, ngươi cũng tới rất đúng lúc."

Hắn cười nhạt.

"Ta chỉ lo cho nàng."

Ta gật đầu.

"Ta biết."

"Trà lâu hôm ấy, ngươi cũng tới rất đúng lúc."

Hắn dừng một chút.

"Ta vốn ở đó."

"Ừ."

Ta thành thật nói.

"Ngươi luôn vốn ở đó."

Tống Ngọc Chi nhìn ta.

Lần này nụ cười trên mặt hắn nhạt đi một chút.

Ta càng chắc.

Người diễn giỏi nhất cũng sẽ có lúc chán vì khán giả không chịu đi theo vở diễn.

Bát canh trước mặt bốc hơi ít dần.

Nóng chuyển thành ấm.

Ấm chuyển thành nguội.

Tống Ngọc Chi rốt cuộc mất kiên nhẫn.

"Tạ cô nương."

"Chúng ta không còn nhiều thời gian."

Ta nhìn hắn.

"Vậy ngươi uống trước một ngụm đi."

Không khí lập tức yên lặng.

Tống Ngọc Chi không cười nữa.

Ta cũng không cười.

Ngoài hành lang không có tiếng bước chân.

Nhưng ta biết.

Không thể không có ai.

Cha ta đã chuyển tin ra ngoài.

Đại Lý Tự nhất định đang đợi.

Thẩm Hoài Cẩn nhất định cũng đang đợi.

Chỉ là ta không biết bọn họ đợi đến khi nào mới thu lưới.

Tống Ngọc Chi chậm rãi bưng bát canh lên.

"Tạ cô nương."

"Đừng bướng."

"Uống nó."

Ta nhìn tay hắn.

Rất ổn.

Không run.

Nhưng ngón tay siết hơi chặt.

Hắn không định chờ nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, ta nghĩ rất nhanh.

Nếu canh chỉ có thuốc mê, ta còn có thể kéo thêm một lúc.

Nếu là độc.

Vậy hơi phiền.

Ta vừa định mở miệng nói thêm một câu vô dụng nào đó để kéo thời gian, cửa lao bỗng bị đạp tung.

Rầm!

Tiếng động vang lên như sét đánh giữa lao ngục.

Không phải bước vào.

Không phải thong thả đi tới.

Là xông vào.

Thẩm Hoài Cẩn dẫn người ập vào nhanh đến mức ta còn chưa kịp chớp mắt.

Một luồng gió lạnh quét qua.

Bát canh trong tay Tống Ngọc Chi bị hất tung.

Choang!

Mảnh sứ vỡ đầy đất.

Nước canh bắn lên vạt áo ta.

Ta nhìn Thẩm Hoài Cẩn.

Lần đầu tiên trong đời thấy mình tính chậm hơn người khác một bước.

Ta đoán được hắn sẽ đến.

Nhưng không ngờ hắn đến nhanh như vậy.

Càng không ngờ hắn ra tay không nói một chữ.

Quả nhiên.

Cáo già không kêu.

Cáo già trực tiếp cắn cổ.

Tống Ngọc Chi biến sắc.

"Thẩm Hoài Cẩn!"

Hắn vừa gọi tên, cổ tay đã xoay.

Từ trong tay áo lóe ra một thanh chủy thủ mỏng.

Nhưng hắn chưa kịp chạm tới ta, thị vệ phía sau Thẩm Hoài Cẩn đã lao lên.

Một người chặn tay.

Một người khóa vai.

Chủy thủ rơi xuống đất.

Keng một tiếng.

Rất vang.

Ta nhìn lưỡi dao kia.

Rồi lại nhìn bát canh đổ trên đất.

Bỗng cảm thấy cổ mình hơi lạnh.

Thì ra hắn thật sự đến giết ta.

Không phải cứu.

Không phải đưa ta đi.

Là diệt khẩu.

Một con chuột từ góc tường bò ra, liếm phải mấy giọt nước canh.

Chưa tới ba nhịp thở.

Nó lăn ra đất.

Co giật hai cái.

Rồi bất động.

Đại lao yên lặng.

Ta nhìn con chuột.

Lại nhìn Tống Ngọc Chi.

Cuối cùng nhìn Thẩm Hoài Cẩn.

Không biết vì sao, câu đầu tiên ta hỏi không phải:

"Ngươi cứu ta?"

Cũng không phải:

"Hắn muốn giết ta?"

Mà là:

"Ngài biết trong canh có độc từ lúc nào?"

Thẩm Hoài Cẩn nhìn ta.

Rất lâu.

Ánh mắt hắn khẽ động.

Rất nhẹ.

Nhưng ta nhìn thấy.

Bởi vì hắn nhận ra.

Ta hỏi không phải vì sợ.

Mà là muốn biết hắn nhìn ra từ nước nào.

Ta đang nhìn bàn cờ.

Không phải nhìn bát canh.

Một lát sau, hắn đáp:

"Từ lúc hắn xin vào ngục."

Ta ngẩn ra.

"Chỉ vậy thôi?"

"Hắn không nên vào."

"Vì sao?"

Thẩm Hoài Cẩn nhìn Tống Ngọc Chi bị áp xuống đất.

"Người cứu người sẽ chọn ban ngày."

"Người giết người mới chọn đêm."

Ta:

"..."

Rất có lý.

Có lý đến mức khiến ta cảm thấy mình vừa rồi kéo dài thời gian hơi vất vả một cách dư thừa.

Tống Ngọc Chi bỗng bật cười.

Tiếng cười không còn ôn hòa.

Cũng không còn sạch sẽ.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

"Tạ cô nương."

"Ta thật sự đánh giá thấp nàng."

Ta cũng nhìn hắn.

"Ta thì đánh giá cao ngươi quá rồi."

Hắn khựng lại.

Nụ cười tắt hẳn.

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một thị vệ xông vào.

"Đại nhân!"

"Bắt được rồi!"

Ngay sau đó là người thứ hai.

"Mật thám đã khai."

"Kho thư mật đã bị phong."

Người thứ ba quỳ xuống.

"Sổ sách của Thừa tướng phủ đã thu đủ."

Lại một người nữa.

"Liễu Như Yên bị bắt tại biệt viện ngoại thành."

Từng tin tức rơi xuống.

Nhanh.

Gọn.

Lạnh.

Giống như từng tấm ván đóng kín miệng quan tài.

Tống Ngọc Chi bị áp trên nền đá, sắc mặt cuối cùng trắng bệch.

Đến lúc này, ta mới hiểu.

Đêm nay không phải hắn vào ngục giết ta.

Mà là hắn tự bước vào cái hố đã được mở sẵn.

Cha ta chuyển tin.

Đại Lý Tự giăng lưới.

Thẩm Hoài Cẩn chờ hắn tự lộ mặt.

Còn ta ngồi trong lao kéo dài thời gian.

Mỗi người đều tưởng mình đang đứng ngoài hố.

Kết quả.

Người bị chôn đầu tiên là Tống Ngọc Chi.

Sau đó, thuộc hạ Đại Lý Tự bắt đầu bẩm báo từng việc.

Nhân chứng vụ án mạng ở phủ Triệu được giữ lại.

Vật chứng biến mất là cố ý để mất.

Ngục tốt bị đổi là để tránh người Thừa tướng động tay.

Ta bị nhốt riêng là để ép đối phương phải tự tới gần.

Ngay cả việc kéo dài thẩm vấn cũng là để Thừa tướng tưởng còn cơ hội cứu cờ.

Ta nghe tới đâu.

Trong lòng lạnh tới đó.

Không phải vì sợ.

Mà vì phát hiện Thẩm Hoài Cẩn đã nhìn thấy rất nhiều thứ từ trước.

Kho vàng.

Án mạng.

Trà lâu.

Tống Ngọc Chi.

Những chuyện ta tưởng mình âm thầm ghi nhớ.

Hắn cũng đang ghi nhớ.

Ta nhìn hắn.

"Hóa ra từ đầu ngươi đã biết."

Hắn nhìn lại ta.

"Nàng cũng không chậm."

Ta sửng sốt.

Không hiểu sao, câu này nghe giống khen.

Nhưng từ miệng hắn nói ra, lại giống đang ghi tội.

Ta im lặng một lúc.

Rồi thành thật hỏi:

"Ngươi vừa rồi có thể vào sớm hơn không?"

Thẩm Hoài Cẩn đáp:

"Có."

Ta: "..."

"Vậy vì sao không vào?"

Hắn liếc ta.

"Muốn xem nàng kéo được bao lâu."

Ta suýt tức cười.

"Vậy nếu ta kéo không nổi?"

Hắn bình tĩnh đáp:

"Ta sẽ vào."

Ta nhìn hắn.

Hắn nhìn ta.

Khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu.

Người này không phải quân tử.

Cũng không phải người tốt.

Hắn chỉ là một kẻ đào hố còn sâu hơn ta.

Mà đáng sợ nhất là.

Hắn biết ta cũng đang đào.

Bên ngoài, tiếng chuông cảnh giới vang lên.

Cả Đại Lý Tự sáng đèn.

Tin tức truyền tới rất nhanh.

Thừa tướng bị bắt.

Liễu Như Yên bị bắt.

Tống Ngọc Chi bị áp giải đi.

Bàn cờ rung chuyển.

Quân cờ rơi đầy đất.

Chỉ còn ta và Thẩm Hoài Cẩn đứng trong đại lao.

Không ai nói gì.

Nhưng cả hai đều hiểu.

Người đối diện không phải kẻ ngốc.

Cũng không phải người lương thiện bình thường.

Là đồng loại.

Rất lâu sau.

Hoàng thượng nghe xong toàn bộ chuyện này.

Ngài đau đầu đến mức uống liền hai chén trà.

Cuối cùng chỉ nói một câu:

"Hai người các ngươi."

"Đúng là cùng một loại tai họa."

Lên đầu trang