Chương 7: Kẻ Ở Trong Hố

4,372 words · 22 min read

Ta từng nghĩ ngày mất mặt nhất đời mình là ngày bị áp giải vào đại lao.

Về sau mới biết.

Người thật sự mất mặt không phải ta.

Là Thừa tướng.

Hôm ấy đại điện chật kín người.

Văn võ bá quan đứng hai bên, ai nấy đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc qua liếc lại giữa Thừa tướng, Liễu Như Yên và Thẩm Hoài Cẩn, giống như sợ chỉ cần chớp mắt một cái sẽ bỏ lỡ cảnh người ta ngã xuống hố.

Ta đứng cách Thừa tướng không xa.

Nói thật.

Ta rất muốn ngồi.

Đáng tiếc đại điện này hình như chỉ quan tâm ai có tội, không quan tâm người vô tội vừa ra khỏi đại lao có mỏi chân hay không.

"Bệ hạ."

Thừa tướng dập đầu.

Giọng ông ta vẫn rất ổn.

Ổn đến mức nếu không phải tối qua ta tận mắt nhìn thấy Tống Ngọc Chi bị ấn xuống nền lao, có lẽ ta cũng muốn vỗ tay khen một câu: Không hổ là người làm quan nhiều năm, mặt dày rất có nền tảng.

"Thần bị oan."

"Là Tống Ngọc Chi tự ý làm bậy."

"Những chuyện hắn làm không liên quan tới thần."

Liễu Như Yên quỳ bên cạnh.

Nàng cúi đầu, vai khẽ run, dáng vẻ yếu đuối đến mức vài vị quan trẻ tuổi suýt nữa mềm lòng.

Nếu không phải biết nàng từng sai người vu oan ta, ta cũng muốn đưa khăn cho nàng lau nước mắt.

Nhưng nghĩ lại.

Khăn của ta đắt.

Không đáng.

Hoàng đế ngồi trên cao.

Ngài không nổi giận.

Cũng không lập tức hỏi tội.

Chỉ day nhẹ mi tâm, bộ dạng giống người đã nghe quá nhiều chuyện phiền, hiện tại chỉ muốn mọi người nói nhanh rồi tan triều.

"Đại Lý Tự."

"Trình chứng cứ."

Thẩm Hoài Cẩn bước ra.

Hắn không biện luận.

Không tranh cãi.

Không nói câu thừa nào.

Người này từ trước tới nay vẫn vậy.

Người khác phá án bằng miệng.

Hắn phá án bằng cách ném chứng cứ lên mặt đối phương.

Hắn khẽ gật đầu.

Ngay sau đó, bốn thị vệ khiêng một chiếc rương lớn tiến vào đại điện.

Ta nhìn chiếc rương.

Mí mắt giật một cái.

Người khác lên điện mang chứng cứ.

Hắn lên điện giống như chuyển nhà.

"Rương thứ nhất."

Một quan viên Đại Lý Tự bước lên mở khóa.

Bên trong là từng xấp công văn được buộc chỉ đỏ ngay ngắn.

Quan viên kia lấy ra một phong thư, hai tay dâng lên.

"Đây là thư từ qua lại giữa Tống Ngọc Chi và thuộc hạ của Thừa tướng phủ."

Một vị lão thần tiến lên kiểm tra.

Ban đầu vẻ mặt ông ta còn bình thường.

Đến phong thứ ba, sắc mặt đã đổi.

"Đúng là bút tích của Tống Ngọc Chi."

Đại điện vang lên một tiếng hít lạnh rất nhỏ.

Quan viên Đại Lý Tự tiếp tục đọc.

Mỗi phong thư đều ghi rõ thời gian, địa điểm, người nhận.

Trong đó nhắc tới kho vàng tiền triều.

Đường vận chuyển.

Nơi cất giấu.

Người tiếp ứng.

Rõ ràng đến mức khiến người ta muốn giả vờ không hiểu cũng khó.

Quan trọng nhất là cuối mỗi phong thư đều có một dấu son riêng.

Tư ấn của Thừa tướng.

Thừa tướng siết tay.

Nhưng vẫn chưa ngã.

"Chỉ bằng vài phong thư..."

"Rương thứ hai."

Quan viên Đại Lý Tự không chờ ông ta nói hết.

Nắp rương thứ hai mở ra.

Bên trong là sổ sách.

Từng quyển một được xếp lên án trước điện.

Hộ bộ Thượng thư được gọi tới đối chiếu.

Ông ta lật vài trang.

Mồ hôi lập tức chảy xuống thái dương.

"Chữ viết giống hệt thư phòng Thừa tướng."

"Con dấu cũng không sai."

Mấy vị đại thần đứng gần ta đồng loạt hít một hơi.

Ta cũng hít một hơi.

Không phải vì sợ.

Mà vì đột nhiên nghĩ.

Nếu hôm nay mấy rương này đều là vàng thì tốt biết bao.

"Rương thứ ba."

Lần này là danh sách.

Từng xấp danh sách ghi kín tên người, chức quan, nơi nhậm chức, ngày liên lạc, ngày nhận lệnh.

Ban đầu, bá quan còn nghe rất bình tĩnh.

Nhưng càng đọc, mặt càng khó coi.

Bởi vì đó không phải danh sách thường.

Mà là mạng lưới tai mắt trải khắp các châu phủ.

Có người đã chết.

Có người đang tại chức.

Có vài người.

Thậm chí đang đứng ngay trong đại điện.

Mỗi cái tên được đọc lên, bầu không khí lại nặng thêm một phần.

Ta liếc sang Thừa tướng.

Lần đầu tiên thấy tay ông ta run.

Rất nhẹ.

Nhưng thật sự đang run.

Hóa ra trời sập xuống, lão hồ ly cũng biết sợ.

"Rương thứ tư."

Giọng vị quan Đại Lý Tự càng lúc càng lạnh.

Lần này, ông ta lấy ra một tập hồ sơ được niêm phong riêng.

"Đây là kế hoạch vu hãm Tạ cô nương."

Mọi ánh mắt lập tức quay sang ta.

Có thương hại.

Có áy náy.

Có người còn nhìn ta như thể lần đầu tiên phát hiện ta cũng là người.

Ta rất muốn nói.

Cảm ơn.

Ta vẫn luôn là người.

Niêm phong được mở ra.

Từng tờ giấy trải trước điện.

Từ việc tung lời đồn, sắp xếp nhân chứng, ngụy tạo vật chứng, cho tới thời điểm khám xét Tạ phủ, mọi bước đều rõ ràng tới mức khiến người ta lạnh sống lưng.

Ai phụ trách.

Ai phối hợp.

Ai chịu trách nhiệm kết án.

Không thiếu một người.

Cuối bản kế hoạch vẫn là con dấu son riêng của Thừa tướng.

Lần này.

Thừa tướng không nói được nữa.

Ta nhìn ông ta.

Bỗng nhớ tới Triệu công tử năm đó.

Đào ngày thứ nhất còn mạnh miệng.

Đào ngày thứ hai bắt đầu hoang mang.

Đào đến ngày thứ ba thì chỉ còn biết cầm xẻng nhìn trời.

Thừa tướng bây giờ.

Rất giống ngày thứ ba.

Liễu Như Yên đột nhiên ngẩng đầu.

Nàng không nhìn Hoàng đế.

Không nhìn chứng cứ.

Mà nhìn Thẩm Hoài Cẩn.

"Cho dù Liễu gia có tội."

Giọng nàng run nhẹ.

"Cho dù phụ thân ta thật sự làm sai."

"Nhưng ân cứu mạng năm đó là thật."

Cả điện yên lặng.

Nàng cắn môi.

"Thẩm đại nhân."

"Năm đó ta cứu ngài một mạng."

"Lẽ nào chút tình nghĩa ấy cũng là giả sao?"

Ta nhìn nàng.

Lần đầu tiên phát hiện đệ nhất tài nữ kinh thành cũng có lúc hoảng đến mức nói năng không còn đẹp đẽ.

Đây là quân bài cuối cùng.

Cũng là đường sống cuối cùng.

Chỉ cần Thẩm Hoài Cẩn dao động một chút.

Nàng còn có thể kéo lại một hơi.

Đáng tiếc.

Người đứng trước mặt nàng là Thẩm Hoài Cẩn.

Người này ngay cả lúc cứu người cũng lạnh như đòi nợ.

Huống chi lúc xét án.

Thẩm Hoài Cẩn lấy từ trong tay áo ra một chiếc chuông bạc.

Đại điện lập tức im phăng phắc.

Liễu Như Yên tái mặt.

Ta nhìn chiếc chuông.

Lại thấy hơi quen.

Thẩm Hoài Cẩn đặt nó lên bàn.

"Nhìn kỹ."

Trên thân chuông có một nét khắc rất nhỏ, gần như đã bị mài mòn hoàn toàn.

Nhưng nếu nhìn kỹ vẫn nhận ra được.

Một chữ.

Ninh.

Ta sửng sốt.

Liễu Như Yên cũng sửng sốt.

"Ta chưa từng nhận ngươi là ân nhân."

Thẩm Hoài Cẩn nói rất bình tĩnh.

Nhưng câu ấy rơi xuống đại điện như một cái tát.

Liễu Như Yên lảo đảo.

"Không thể nào..."

"Ngài rõ ràng đã tin..."

"Ta chỉ giả vờ tin."

"Chờ các ngươi tự bước vào bẫy."

Một câu.

Đánh nát toàn bộ hy vọng cuối cùng.

Liễu Như Yên nhìn hắn.

Lại nhìn chiếc chuông bạc.

Cuối cùng nhìn sang ta.

Đôi mắt nàng đỏ lên.

"Vì sao?"

Ta: "..."

Ta có dự cảm nàng muốn mắng ta.

Quả nhiên.

Ngay sau đó, nàng chỉ thẳng về phía ta.

"Ta có điểm nào không bằng nàng?"

"Nàng biết cầm kỳ thư họa sao?"

"Nàng biết lễ nghi phép tắc sao?"

"Nàng biết quản gia trị phủ sao?"

"Nàng biết làm thơ sao?"

"Nàng biết gì?"

"Nàng chỉ biết gây họa!"

Cả điện yên lặng.

Ta suy nghĩ rất nghiêm túc.

Sau đó phát hiện nàng nói cũng không sai lắm.

Ta đúng là không biết làm thơ.

Lần trước làm một câu, mẫu thân nghe xong bảo ta đừng sỉ nhục chữ nghĩa nữa.

Liễu Như Yên bật cười.

Tiếng cười càng lúc càng run.

"Cả đời ta học mọi thứ."

"Cả đời ta cố làm người hoàn mỹ."

"Vì sao cuối cùng lại thua một người như ngươi?"

Ta nhìn nàng.

Thật lòng muốn an ủi.

Nhưng nghĩ một lúc, ta chỉ nói được:

"Thực ra..."

"Nếu ngươi không hại ta."

"Có lẽ ngươi cũng không thua nhanh vậy."

Liễu Như Yên nghẹn lại.

Thẩm Hoài Cẩn khẽ ho một tiếng.

Không biết là muốn cười hay muốn nhắc ta đừng nói nữa.

Hoàng đế day trán.

Rõ ràng cũng không muốn nghe ta tiếp tục chọc người sắp sụp đổ.

Ngài hỏi:

"Vậy các ngươi nghi ngờ từ khi nào?"

Cả điện đồng loạt nhìn sang Thẩm Hoài Cẩn.

Ai cũng cho rằng người đầu tiên phát hiện vấn đề chắc chắn là hắn.

Ai ngờ.

Ta bước ra trước.

"Thần nghi từ lúc Tống Ngọc Chi xuất hiện quá nhiều."

Hoàng đế nhìn ta.

"Quá nhiều?"

Ta gật đầu.

"Kho vàng."

"Án mạng."

"Trà lâu."

"Vụ thần bị vu oan."

"Hắn lần nào cũng có mặt."

Ta đếm trên đầu ngón tay.

"Một lần là trùng hợp."

"Hai lần là hữu duyên."

"Ba lần là cố ý."

"Lần nào cũng đúng lúc thì không còn là duyên nữa."

"Là có bệnh."

Đại điện yên tĩnh.

Một vị đại thần cúi đầu ho khan.

Ta tiếp tục nói rất nghiêm túc:

"Ban đầu thần không biết hắn là người của ai."

"Chỉ thấy hắn quá nhiệt tình."

"Mà một người nhiệt tình quá mức thường không phải muốn giúp ngươi."

"Thì là muốn hại ngươi."

Hoàng đế nhìn ta hồi lâu.

"Vậy vì sao không tố cáo?"

Ta đáp:

"Không có chứng cứ."

"Lại nữa..."

Ta ngừng một chút.

"Thần cũng muốn biết phía sau hắn là ai."

Cả đại điện im lặng.

Thừa tướng ngẩng đầu nhìn ta.

Ánh mắt như nhìn thấy quỷ.

Ta bị ông ta nhìn đến hơi khó chịu.

"Thừa tướng đại nhân nhìn thần làm gì?"

"Thần chỉ học theo các ngươi thôi."

"Các ngươi dùng hắn tiếp cận thần."

"Thần dùng hắn dẫn đường."

"Cũng rất công bằng mà."

Không ai nói chuyện.

Ta thấy hình như mọi người không cảm thấy công bằng.

Nhưng ta thấy rất công bằng.

Tống Ngọc Chi tới gần ta.

Ta không đuổi.

Hắn đưa tin.

Ta nhận.

Hắn nói đỡ.

Ta nghe.

Hắn diễn quân tử.

Ta xem.

Hắn tưởng mình đang kéo ta xuống hố.

Nhưng ta cũng muốn nhìn xem cái hố ấy thông tới đâu.

Chỉ là ta không ngờ.

Cái hố thông thẳng tới phủ Thừa tướng.

Lúc này, cha ta bước ra.

Ông quỳ xuống.

"Thần xin trình một chuyện."

"Vụ nha hoàn phủ Triệu."

Ta ngẩn người.

Ngay cả chuyện đó cũng kéo ra được?

Cha ta nói chậm rãi:

"Năm đó nghiệm thi, thần từng thấy một điểm bất thường."

"Nha hoàn kia biết quá nhiều điều nàng ta không nên biết."

"Sau đó Liễu cô nương lại xuất hiện quá đúng lúc."

"Thần chỉ là ngỗ tác."

"Không quen nhìn người."

"Chỉ quen nhìn dấu vết."

Ông dâng lên một phần hồ sơ.

"Vết nứt đầu tiên."

"Là từ vụ án ấy."

"Về sau Thanh Ninh nhắc tới Tống Ngọc Chi."

"Thần mới phối hợp Đại Lý Tự đối chiếu các vụ án cũ."

"Hồ sơ nghiệm thi."

"Lời khai nhân chứng."

"Những người từng tiếp xúc với Tống Ngọc Chi."

"Từng chút một lần theo."

Hoàng đế nhìn hồ sơ.

Lại nhìn cha ta.

Ánh mắt dịu đi vài phần.

Thẩm Hoài Cẩn lúc này mới bước ra.

"Đại Lý Tự nhận được manh mối từ Tạ cô nương và Tạ đại nhân."

"Sau đó lần lượt xác minh."

"Cuối cùng mới xác định được mạng lưới của Thừa tướng."

Một câu.

Công lao chia rất rõ.

Ta phát hiện người này tuy miệng khó nghe.

Nhưng lúc nên nói tiếng người, vẫn nói được tiếng người.

Hoàng đế trầm mặc một lát.

Rồi đập nhẹ tay vịn long ỷ.

"Đủ rồi."

Cả điện quỳ xuống.

Ta cũng quỳ theo.

Không phải vì sợ.

Mà vì mọi người đều quỳ, ta đứng một mình trông rất dễ bị chú ý.

Hoàng đế nhìn Thừa tướng.

Ánh mắt lạnh tới cực điểm.

"Thừa tướng cấu kết phản tặc."

"Âm mưu tạo phản."

"Tham ô quốc khố."

"Vu hãm trung lương."

"Từng tội một đều đủ để xử tử."

Thừa tướng quỳ dưới điện.

Lưng vẫn thẳng.

Nhưng không còn vững.

"Trẫm niệm tình ngươi nhiều năm phụng sự triều đình."

"Nay tước bỏ toàn bộ chức vị."

"Tịch thu gia sản."

"Phong bế phủ đệ."

"Toàn bộ mạng lưới đồng đảng giao Đại Lý Tự tra xét."

"Hễ có liên quan."

"Bắt giữ toàn bộ."

Giọng Hoàng đế càng lúc càng lạnh.

"Gia quyến nam đinh từ mười sáu tuổi trở lên."

"Mùa thu xử trảm."

"Nữ quyến cùng trẻ nhỏ lưu đày ba ngàn dặm."

"Đời đời không được nhập sĩ."

Từng chữ rơi xuống.

Cả đời quyền thế của Thừa tướng cũng bị đập nát theo từng chữ.

Ông ta như bị rút sạch sức lực.

Cả người đổ sụp xuống nền điện.

Không còn Thừa tướng một tay che trời.

Chỉ còn một kẻ thất bại.

Già nua.

Chật vật.

Liễu Như Yên cũng bị kéo xuống.

Lúc đi ngang qua ta, nàng bỗng dừng lại.

Nàng nhìn ta.

Mắt đỏ đến đáng sợ.

"Ta không cam tâm."

Ta thành thật gật đầu.

"Ta nhìn ra rồi."

Nàng run lên.

"Ta không nên thua ngươi."

Ta suy nghĩ một lát.

Rồi đáp:

"Vậy lần sau ngươi đừng hại ta."

Nàng nghẹn cứng.

Có lẽ chưa từng thấy ai khuyên người khác như vậy.

Thị vệ kéo nàng đi.

Tiếng xiềng xích vang lên trên nền điện.

Rất chói tai.

Sau hồi lâu.

Hoàng đế mới day trán.

"Truyền chỉ."

"Ngỗ tác Tạ Chính Minh nhiều lần phá án có công."

"Thăng làm Tư nghiệm quan."

"Ban thưởng trăm lượng vàng."

Cha ta sửng sốt.

Rồi vội vàng dập đầu tạ ơn.

Hoàng đế nhìn sang ta.

"Tạ Thanh Ninh."

Ta lập tức ngẩng đầu.

"Phá án có công."

"Vạch trần phản nghịch."

"Ban thưởng năm trăm lượng bạc."

"Ba rương gấm vóc."

"Đặc chuẩn tự do ra vào Đại Lý Tự hỗ trợ tra án."

Ta tỉnh hẳn.

Năm trăm lượng bạc.

Ta thích phần này nhất.

Hoàng đế lại nhìn sang Thẩm Hoài Cẩn.

"Thẩm Hoài Cẩn."

"Chủ trì điều tra."

"Diệt trừ đại họa."

"Thăng chức một cấp."

"Ban ngọc như ý."

"Thưởng ngàn lượng vàng."

Ta lập tức quay đầu nhìn hắn.

Ngàn lượng vàng.

Nghe xong, năm trăm lượng bạc trong tay ta đột nhiên không thơm như lúc nãy nữa.

Hoàng đế nhìn thấy.

"Ngươi có ý kiến?"

Ta vội đáp:

"Không có."

"Vậy vì sao nhìn Thẩm ái khanh?"

Ta rất nghiêm túc:

"Thần chỉ đột nhiên cảm thấy mình phá án chưa đủ cố gắng."

Cả điện im lặng.

Thẩm Hoài Cẩn cúi mắt.

Khóe môi hình như động một cái.

Ta nghi ngờ hắn đang cười ta.

Nhưng không có chứng cứ.

Tan triều hôm ấy.

Ta ôm phần thưởng ra khỏi cung.

Lần đầu tiên cảm thấy làm người tốt cũng rất có tiền đồ.

Chỉ là lúc đi xuống bậc thềm, ta vô thức quay đầu.

Thẩm Hoài Cẩn đứng cách đó không xa.

Hắn cũng nhìn sang.

Không ai nói gì.

Nhưng ta biết.

Sau hôm nay.

Kinh thành sẽ yên bình một thời gian.

Ít nhất.

Ta nghĩ vậy.

Về sau chứng minh.

Suy nghĩ ấy rất ngây thơ.

Ngây thơ đến mức khiến ta mỗi lần nhớ lại đều muốn quay về tát mình một cái.

Bởi vì người như ta và Thẩm Hoài Cẩn.

Một khi đứng cùng phe.

Kinh thành làm sao có thể yên ổn lâu được?

Lên đầu trang