CHƯƠNG 8: Chuông bạc trở về

1,922 words · 10 min read

Đến mùa thu năm ấy, vụ đại án chấn động kinh thành cuối cùng cũng khép lại.

Thừa tướng bị xử trảm, Liễu Như Yên bị lưu đày, Tống Ngọc Chi cùng đám đồng đảng lần lượt bị áp giải khỏi kinh thành. Một vụ án khiến triều đình trên dưới ăn không ngon ngủ không yên suốt nhiều tháng, rốt cuộc cũng đi đến hồi kết.

Kinh thành yên bình đến lạ.

Mà đối với ta, yên bình quá lâu lại là một loại tra tấn.

Ta nằm dài dưới gốc táo trong sân, vừa ăn bánh đậu xanh vừa phe phẩy quạt, nhìn mây trôi chậm chạp trên đầu rồi thở dài.

"Mấy hôm nay chẳng có gì để hóng cả."

Con mèo vàng nhà bên đi ngang qua, nhìn ta một cái. Ta cũng nhìn nó một cái. Cuối cùng một người một mèo cùng thở dài, khiến khung cảnh càng thêm thê lương.

Đúng lúc ấy, cha ta từ ngoài viện bước vào.

Ông nhìn bộ dạng ủ rũ của ta rồi ghét bỏ nói:

"Con sắp thành cá khô rồi."

"Con đang suy nghĩ chuyện thiên hạ."

"Thiên hạ không cần con suy nghĩ."

Ta lập tức sửa lại:

"Vậy con đang suy nghĩ vì sao thiên hạ không xảy ra thêm chuyện gì."

Cha ta nghẹn một lúc lâu rồi đột nhiên nói:

"Thẩm đại nhân thật đáng thương."

Ta ngẩn người.

"Liên quan gì đến hắn?"

Cha ta thong thả rót trà.

"Người ta tìm ân nhân suốt nhiều năm."

"Còn ân nhân thì chẳng nhớ nổi người ta là ai."

Ta suýt bị bánh làm nghẹn.

"Con nhớ mà."

"Nhớ?"

"Con nhớ năm đó có cứu một người, còn cho hắn ăn mất chiếc bánh cuối cùng của mình."

"Thế người đó là ai?"

Ta thành thật đáp:

"Không nhớ."

Ông nhìn ta bằng ánh mắt giống như đang nhìn một con ngỗng thành tinh bỗng dưng biết nói tiếng người..

Ta cảm thấy mình rất oan.

Năm ấy tuyết lớn, ta mới tám tuổi. Trên đường theo cha đi nghiệm thi về, ta nhặt được một thiếu niên đầy máu nằm trong tuyết, hơi thở yếu đến mức như chỉ còn lại một hơi cuối cùng.

Ta tưởng hắn sắp chết nên vừa khóc vừa kéo người về, còn lấy chiếc bánh đường duy nhất nhét vào miệng hắn.

Chuyện đó ta nhớ rất rõ.

Nhưng ta thật sự không nhớ hắn là ai.

Dù sao từ nhỏ đến lớn ta cũng cứu không ít người. Nếu cứu một người là phải nhớ cả đời thì đầu ta sớm đã không đủ dùng.

Cha ta đang định nói tiếp thì quản gia vội vàng chạy vào.

"Lão gia, Thẩm đại nhân tới."

Ta còn chưa kịp ngồi dậy, một bóng người đã bước qua cổng viện.

Áo xanh như trúc.

Dáng người thẳng tắp.

Vẫn là bộ dạng lạnh lùng đáng ghét ấy.

Không khí trong sân bỗng yên tĩnh lại.

Cha ta cực kỳ thức thời, bưng ấm trà đứng dậy.

"Ta đi xem thuốc."

Nói xong liền biến mất.

Trong sân chỉ còn lại hai người.

Ta chống cằm nhìn Thẩm Hoài Cẩn.

"Thẩm đại nhân đến bắt người à?"

Hắn không đáp, chỉ lấy từ trong tay áo ra một vật rồi đặt lên bàn đá.

Đó là một chiếc chuông bạc nhỏ.

Dây đỏ đã cũ.

Bên cạnh còn có một vết xước mờ.

Ta lập tức sửng sốt.

Đó là chiếc chuông năm ấy ta làm mất.

Ngón tay vừa chạm vào mặt chuông lạnh mát, trong lòng ta đã khẽ run lên. Bên trong quả nhiên còn khắc một chữ rất nhỏ.

"Ninh."

Cổ họng ta bỗng nghẹn lại.

Giống như có thứ gì đó bị người ta nhẹ nhàng phủi sạch lớp bụi năm tháng.

Thẩm Hoài Cẩn nhìn chiếc chuông.

"Vật về chủ cũ."

Ta im lặng hồi lâu mới hỏi:

"Ngươi phát hiện từ khi nào?"

"Khá sớm."

"Bao lâu?"

"Trước khi Liễu Như Yên nhận mình là ân nhân."

Ta suýt bóp nát chiếc chuông.

"Vậy sao ngươi không nói?"

Lần đầu tiên trong mắt hắn xuất hiện một tia bất đắc dĩ.

"Ta định nói."

"Nhưng mỗi lần chuẩn bị nói, hình như nàng đều đang bận."

Ta suy nghĩ một lát.

Kho vàng.

Án mạng.

Liễu Như Yên.

Phản tặc.

...

Hình như đúng thật.

Ta có chút chột dạ.

"Ngươi có thể gửi thư."

"Ta gửi rồi."

"Mấy lần?"

"Ba lần."

"Sao ta không nhận được?"

"Nàng dùng thư của ta kê chân bàn."

Ta:

"..."

Một đoạn ký ức đáng xấu hổ lập tức hiện lên trong đầu.

Ta ho khan một tiếng rồi vội đổi đề tài.

"Vậy sao ngươi chắc chắn là ta?"

Thẩm Hoài Cẩn nhìn ta.

"Thiên hạ không có mấy người cứu người theo cách đó."

"Ta cứu người rất bình thường."

Hắn bình tĩnh kể lại:

"Bắt người sắp chết ăn liền ba cái bánh đường."

"Nếu không ăn còn bị mắng."

"Băng bó bằng khăn tay thêu vịt."

"Vừa khóc vừa dọa người ta."

"Nói nếu dám chết sẽ kéo lên đánh tiếp."

Ta: "..."

Ta bắt đầu cảm thấy năm đó mình hình như thật sự hơi đặc biệt.

Không phải đặc biệt bình thường.

Mà là đặc biệt khó quên.

Gió thu khẽ thổi qua sân.

Chiếc chuông bạc trong tay phát ra tiếng leng keng rất nhỏ.

Thẩm Hoài Cẩn nhìn ta, khóe môi hiếm hoi cong lên.

"Ta chưa từng gặp ai như nàng."

Không hiểu vì sao, nghe câu ấy lòng ta bỗng mềm xuống.

Từ nhỏ đến lớn, người ta thường nói ta kỳ quái, thích gây chuyện, chuyên đào hố người khác. Những việc tốt ta làm, phần lớn chẳng ai nhớ nổi.

Nhưng giờ phút này, ta mới phát hiện thì ra có một người vẫn luôn nhớ.

Nhớ chiếc bánh đường.

Nhớ chiếc khăn tay thêu vịt.

Nhớ cả những lời uy hiếp ngốc nghếch năm đó.

Ta cúi đầu xoay chiếc chuông bạc.

"Ngươi tìm ta nhiều năm như thế... chỉ vì muốn trả chuông thôi sao?"

Thẩm Hoài Cẩn im lặng rất lâu.

Gió thu lướt qua tán táo, kéo dài khoảng lặng giữa hai người.

Mãi sau hắn mới đáp:

"Ban đầu là vậy."

Ta ngẩng đầu.

"Ban đầu?"

Hắn không trả lời.

Ánh mắt dừng trên mặt ta một lát, giống như có rất nhiều điều muốn nói, cuối cùng lại lựa chọn nuốt hết vào trong.

Rồi hắn xoay người rời đi.

Ta nhìn theo bóng lưng ấy, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác rất lạ.

Từ trước đến nay ta luôn cho rằng Thẩm Hoài Cẩn cổ hủ, khó gần, nói ba câu có thể khiến người khác nghẹn mất hai câu.

Nhưng giờ phút này, ta lại thấy hắn dường như cũng không đáng ghét đến vậy.

Ít nhất trong cả kinh thành này, hắn là người duy nhất còn nhớ rõ năm đó ta đã làm gì, nhớ suốt nhiều năm như thế, lại chưa từng nhìn ta bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ có bệnh.

Nghĩ đến đây, ta cúi đầu nhìn chiếc chuông bạc nằm trong lòng bàn tay.

Khóe môi không biết từ lúc nào đã khẽ cong lên.

Lên đầu trang