Ta bắt đầu nghi ngờ mình thật sự khắc phu.
Không phải nói bừa.
Ba ngày.
Bốn buổi xem mắt.
Bốn nam nhân.
Không ai toàn vẹn bước ra khỏi Cố phủ.
Mẫu thân nhìn ta bằng ánh mắt rất phức tạp.
Ta cũng nhìn mẫu thân bằng ánh mắt rất vô tội.
“Mẫu thân, người đừng nhìn con như vậy. Con chưa kịp làm gì cả.”
Mẫu thân đặt chén trà xuống.
“Ngươi chưa kịp làm gì mà đã thành thế này. Nếu ngươi kịp làm gì, Cố phủ chúng ta hôm nay phải treo cờ trắng rồi.”
Ta im lặng.
Phụ thân ngồi bên cạnh, nhỏ giọng khuyên:
“Phu nhân, hay là thôi đi? Ninh Ninh tuổi còn nhỏ…”
Mẫu thân quay đầu nhìn ông.
Phụ thân lập tức sửa lời:
“Cũng không nhỏ nữa. Nên gả. Rất nên gả.”
Ta nhìn phụ thân.
Tình phụ tử đúng là mỏng như tờ giấy dầu bọc bánh.
Dùng xong còn dính tay.
Chuyện bắt đầu từ ứng viên số một.
Công tử nhà Lễ bộ Thị lang lần trước chạy nhanh, mẫu thân rất không hài lòng, cho rằng hắn không có thành ý.
Thế là bà chọn người thứ hai.
Ứng viên số một lần này là thứ tử phủ Trung Dũng bá.
Nghe nói người này tính tình ôn hòa, đọc sách giỏi, thích hoa cỏ, chưa từng tới thanh lâu, chưa từng đánh bạc, càng chưa từng nuôi ngoại thất.
Ta nghe xong lập tức cảnh giác.
Người hoàn hảo như vậy hoặc là giả, hoặc là chết sớm.
Xuân Đào nói:
“Tiểu thư, người đừng nói gở.”
Ta nghiêm túc sửa lại:
“Ta không nói hắn chết sớm. Ta chỉ nói hắn rất dễ xảy ra chuyện.”
Xuân Đào vừa định phản bác, ngoài viện đã vang lên một tiếng “ùm”.
Rất vang.
Rất giòn.
Giống như một con vịt béo bị ném xuống hồ.
Ta và Xuân Đào đồng thời quay đầu.
Một lát sau, nha hoàn chạy tới bẩm báo:
“Phu nhân! Không hay rồi! Công tử phủ Trung Dũng bá rơi xuống hồ!”
Mẫu thân đang cài trâm cho ta, tay run lên.
Cây trâm chọc thẳng vào da đầu ta.
Ta đau đến hít một hơi.
“Mẫu thân, người muốn con gả hay muốn con xuất gia?”
Mẫu thân không để ý ta, vội vàng chạy ra ngoài.
Ta cũng xách váy chạy theo.
Khi tới hồ sen, công tử phủ Trung Dũng bá đang được hai gã sai vặt kéo lên bờ.
Toàn thân ướt sũng.
Trên đầu còn đội một lá sen.
Trông rất thanh nhã.
Nếu không run như chim cút thì càng thanh nhã hơn.
Mẫu thân vội hỏi:
“Đang yên đang lành, sao lại rơi xuống hồ?”
Công tử kia môi tím tái, run giọng nói:
“Vãn bối… vãn bối thấy bên hồ có một con mèo trắng, muốn đưa nó lên, ai ngờ chân trượt…”
Ta nhìn quanh.
Không có mèo.
Chỉ có một cục đá nhỏ bên mép hồ.
Ta bước tới nhặt lên, thấy trên đá buộc một sợi dây rất mảnh.
Sợi dây kéo dài vào bụi hoa, đầu kia đã bị cắt đứt.
Ta vừa định cúi xuống nhìn kỹ, sau lưng bỗng vang lên một giọng mềm mại.
“Cố cô nương?”
Ta quay đầu.
Tô Nguyệt Ly đứng dưới gốc liễu, áo trắng nhẹ như sương, trong tay cầm một hộp điểm tâm.
Nàng nhìn ta, ánh mắt vừa mừng vừa lo.
“Ta nghe nói hôm nay cô nương ở phủ xem mắt, vốn định tới trả bạc hôm trước, không ngờ lại gặp chuyện này.”
Ta lập tức quên mất cục đá trong tay.
“Nàng tới tìm ta?”
Tô Nguyệt Ly gật đầu.
“Ừm.”
Ta cảm thấy hồ sen hôm nay cũng không đáng ghét lắm.
Công tử phủ Trung Dũng bá hắt hơi một cái.
Mẫu thân quay đầu nhìn ta.
Ta lập tức thu lại nụ cười.
“Ta đang lo cho hắn.”
Mẫu thân lạnh lùng nói:
“Ngươi lo đến mức khóe miệng sắp bay lên trời rồi.”
Ta nghiêm túc kéo khóe miệng xuống.
Sau chuyện rơi hồ, phủ Trung Dũng bá rất khách khí xin cáo từ.
Mẫu thân tiễn người ra cửa, cười đến mức mặt sắp nứt ra.
Đợi người đi rồi, bà quay đầu nhìn ta.
“Ngươi thấy sao?”
Ta nghĩ một lát.
“Biết bơi kém.”
Mẫu thân đập bàn.
“Ta hỏi ngươi cảm thấy người này thế nào!”
“Con cũng đang trả lời mà. Rơi hồ chưa đầy nửa khắc đã tím môi, sức khỏe không tốt, không nên thành thân sớm.”
Mẫu thân ôm ngực.
Phụ thân vội vàng đưa trà.
Tô Nguyệt Ly đứng bên cạnh, khẽ cúi đầu.
Vai nàng run rất nhẹ.
Ta đoán nàng đang thương cảm cho vị công tử kia.
Nàng thật lương thiện.
Ứng viên số hai tới vào ngày hôm sau.
Là cháu ngoại của Hộ bộ Thượng thư.
Nghe nói tài học hơn người, năm ngoái thi Hương đứng thứ ba.
Mẫu thân nghe xong rất hài lòng.
Ta nghe xong cũng rất hài lòng.
Ít nhất người này biết đọc sách.
Sau này nếu bị ta đánh, còn có thể viết đơn kiện rõ ràng một chút.
Buổi xem mắt được sắp trong thư phòng nhỏ.
Mẫu thân dặn ta:
“Lát nữa ngươi ít nói thôi.”
Ta gật đầu.
“Được.”
“Không được hỏi người ta biết bơi không.”
“Được.”
“Không được hỏi người ta chịu đánh không.”
“Được.”
“Không được hỏi người ta chạy nhanh không.”
Ta suy nghĩ.
“Vậy con hỏi hắn có thích mỹ nhân không được không?”
Mẫu thân túm lấy thước gỗ.
Ta lập tức mỉm cười.
“Con không hỏi.”
Vị công tử kia tới rất đúng giờ.
Áo xanh, mặt trắng, dáng vẻ thư sinh.
Hắn vừa ngồi xuống đã ngâm một câu thơ.
Ta không nghe hiểu.
Nhưng ta vẫn gật đầu.
Hắn thấy ta gật đầu, ánh mắt sáng lên.
“Cố cô nương cũng hiểu thơ?”
Ta thành thật nói:
“Không hiểu. Nhưng ngươi đọc rất tự tin.”
Hắn: “…”
Mẫu thân ở phía sau bình phong ho khan một tiếng.
Ta lập tức ngồi thẳng.
Hắn lại lấy ra một bài văn đưa cho ta.
“Đây là bài luận tại hạ viết năm ngoái, mong cô nương chỉ giáo.”
Ta nhận lấy.
Nhìn được ba dòng.
Chữ rất đẹp.
Nội dung rất buồn ngủ.
Ta cố mở mắt.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng ồn ào.
Một đám sai dịch xông vào.
Người đi đầu giơ lệnh bài.
“Phụng lệnh tra án gian lận khoa cử! Lý Văn Xuyên, có người tố cáo ngươi năm ngoái thuê người thi hộ!”
Thư sinh áo xanh đứng bật dậy.
Mặt trắng hơn cả giấy.
Ta cũng đứng bật dậy.
Không phải vì sợ.
Mà vì vui.
Mẫu thân lao ra từ sau bình phong.
“Có phải nhầm rồi không?”
Sai dịch nói:
“Nhân chứng vật chứng đều đủ. Mời Lý công tử theo chúng ta một chuyến.”
Ta nhìn bài luận trong tay.
Lại nhìn hắn.
“Thì ra bài này cũng không phải ngươi viết?”
Lý Văn Xuyên run rẩy.
“Ta…”
Ta thở dài.
“May mà ta không khen nội dung.”
Mẫu thân quay đầu trừng ta.
Ta lập tức ngậm miệng.
Lý Văn Xuyên bị đưa đi.
Trước khi đi còn quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt rất tuyệt vọng.
Ta hơi áy náy.
Bèn an ủi hắn:
“Không sao, chữ ngươi vẫn đẹp.”
Sai dịch cũng quay đầu nhìn ta.
Ta nghiêm túc bổ sung:
“Nếu chữ cũng là người khác viết thì coi như ta chưa nói.”
Hắn suýt nữa ngã ở bậc cửa.
Sau khi đám người đi hết, Tô Nguyệt Ly lại xuất hiện.
Lần này nàng đứng ngoài hành lang, trong tay cầm một chiếc ô.
“Cố cô nương, ta tới trả khăn tay hôm trước.”
Ta nhìn nàng.
Lại nhìn chiếc ô.
“Hôm nay trời không mưa.”
Nàng khẽ chớp mắt.
“Ta sợ lát nữa có người khóc.”
Ta ngẩn ra.
Sau đó quay đầu nhìn mẫu thân.
Mẫu thân quả nhiên đang tức đến mắt đỏ lên.
Ta lập tức kéo Tô Nguyệt Ly lùi lại hai bước.
“Nàng thông minh thật.”
Tô Nguyệt Ly khẽ cười.
Ta nhìn nụ cười ấy, bỗng thấy gian lận khoa cử cũng không phải chuyện quá đáng buồn.
Dù sao người bị bắt không phải ta.
Ứng viên số ba càng kỳ quái.
Người này là biểu thiếu gia phủ Uy Viễn tướng quân.
Mẫu thân nói hắn luyện võ từ nhỏ, thân thể cường tráng, tính tình hào sảng.
Ta nghe xong rất yên tâm.
Thân thể cường tráng.
Chịu đánh được.
Tính tình hào sảng.
Có thể đánh xong rồi thương lượng.
Buổi xem mắt lần này sắp ở hoa viên.
Ta vừa ngồi xuống, đối phương đã nhìn ta bằng ánh mắt rất nhiệt tình.
“Cố cô nương, nghe danh đã lâu!”
Ta cẩn thận hỏi:
“Nghe danh gì?”
Hắn cười vang.
“Nghe nói cô nương từng một mình đánh ngã bốn tên du côn ở phố Nam!”
Ta khiêm tốn nói:
“Không phải bốn.”
Hắn sửng sốt.
Ta sửa lại:
“Sáu. Hai tên còn lại chạy chậm, ta thuận tay đánh luôn.”
Hắn vỗ bàn.
“Hay!”
Mẫu thân ngồi bên cạnh, sắc mặt cuối cùng dịu đi một chút.
Ta cũng cảm thấy người này không tệ.
Ít nhất nghe chuyện ta đánh người, hắn không chạy.
Chúng ta đang trò chuyện rất hòa thuận thì ngoài cửa viện bỗng vang lên tiếng nữ nhân gào khóc.
“Trần Hạo! Ngươi là đồ phụ lòng!”
Một phụ nhân trẻ tuổi xông vào.
Phía sau còn có hai bà tử và một nha hoàn.
Nàng vừa vào đã túm lấy cổ áo biểu thiếu gia kia.
“Ngươi nói hôm nay ra ngoài bàn chuyện quân vụ, hóa ra là tới xem mắt cô nương khác!”
Ta sững sờ.
Mẫu thân cũng sững sờ.
Biểu thiếu gia mặt mày tái mét.
“Nương tử, nàng nghe ta giải thích!”
Ta nhìn hắn.
“Nương tử?”
Phụ nhân kia quay phắt sang nhìn ta.
Ta lập tức giơ hai tay.
“Ta chưa làm gì. Trà còn chưa uống xong.”
Nàng nhìn ta từ trên xuống dưới.
Sau đó hừ lạnh.
“Cũng may ngươi chưa uống. Uống rồi coi như nhận người.”
Ta cảm thấy nàng nói rất có lý.
Bèn đẩy chén trà ra xa.
Biểu thiếu gia kia còn muốn giải thích, phụ nhân đã nhấc ghế lên.
Động tác rất lưu loát.
Ta nhìn mà kính nể.
Mẫu thân vội vàng sai người can ngăn.
Nhưng phụ nhân kia vừa đánh vừa mắng:
“Ngươi ở quê đã có thê tử, còn dám giấu thân phận tới kinh thành nghị thân! Ta hôm nay không đánh chết ngươi thì ta không mang họ Lưu!”
Ta đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi Xuân Đào:
“Ngươi thấy nàng đánh có chuẩn không?”
Xuân Đào xanh mặt.
“Tiểu thư, bây giờ là lúc xem cái này sao?”
Ta thành thật nói:
“Rất hiếm khi gặp người đánh còn có chương pháp như vậy.”
Phụ nhân nghe thấy, quay đầu nhìn ta.
Ta lập tức giơ ngón cái.
“Nữ hiệp, đánh bên trái. Hắn đang nghiêng người trốn.”
Phụ nhân làm theo.
Một ghế đập xuống.
Biểu thiếu gia hét thảm.
Mẫu thân quay đầu nhìn ta bằng ánh mắt muốn ăn thịt người.
Ta lập tức cúi đầu.
“Con chỉ là góp ý kỹ thuật.”
Sau đó buổi xem mắt thứ ba kết thúc trong tiếng khóc của biểu thiếu gia và tiếng chửi của chính thất.
Mẫu thân ngồi trong phòng, nửa ngày không nói gì.
Ta rót trà cho bà.
“Mẫu thân, uống trà hạ hỏa.”
Bà nhìn ta.
“Ngươi có phải thật sự khắc phu không?”
Ta đặt chén trà xuống.
Trong lòng bỗng hơi lạnh.
Câu này nếu người khác nói, ta có thể đánh.
Nhưng mẫu thân nói, ta chỉ có thể suy nghĩ.
Ba người.
Một rơi hồ.
Một bị bắt.
Một bị chính thất đánh.
Ta nhíu mày.
“Hình như có chút.”
Mẫu thân: “…”
Phụ thân vội vàng nói:
“Không thể nói vậy. Đây đều là trùng hợp.”
Ta gật đầu.
“Đúng. Nếu người thứ tư cũng xảy ra chuyện, vậy mới tính.”
Mẫu thân lập tức che miệng ta.
“Ngươi câm miệng cho ta!”
Người thứ tư tới vào chiều hôm đó.
Mẫu thân nói phải nhân lúc vận xui chưa kịp phản ứng mà đánh nhanh thắng nhanh.
Ta cảm thấy lời này rất có đạo lý.
Vận xui cũng cần nghỉ ngơi.
Không thể lúc nào cũng làm việc.
Ứng viên số bốn là thiếu tướng quân phủ Uy Viễn.
Lần này mẫu thân chọn cực kỳ cẩn thận.
Chưa cưới vợ.
Không thi hộ.
Biết bơi.
Không sợ đánh.
Gia thế trong sạch.
Ta nghe xong, cảm thấy người này có lẽ thật sự ổn.
Vì đề phòng bất trắc, mẫu thân còn không cho ta ra hoa viên.
Chỉ bảo ta đứng sau rèm nhìn trước.
Ta vén rèm nhìn một cái.
Thiếu tướng quân dáng cao chân dài, vai rộng eo thon, ngồi thẳng như cây thương.
Ta gật đầu.
“Được.”
Mẫu thân mừng rỡ.
“Ngươi thấy được?”
Ta thành thật nói:
“Đánh chắc đã tay.”
Mẫu thân bóp gãy cây quạt trong tay.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa truyền tới tiếng Tô Nguyệt Ly.
“Cố cô nương có ở đây không?”
Ta lập tức quay đầu.
Mẫu thân nhìn ta.
Ta nhìn mẫu thân.
Không khí giằng co.
Cuối cùng ta nói:
“Mẫu thân, khách tới nhà, không thể thất lễ.”
Mẫu thân cười lạnh.
“Ngươi xem mắt cũng chưa thấy lễ nghĩa như vậy.”
Ta chạy ra ngoài.
Tô Nguyệt Ly đứng dưới mái hiên, trong tay cầm một hộp thuốc.
“Ta nghe nói cô nương hôm nay phải gặp nhiều người, sợ vết thương cũ lại đau, nên đưa thuốc tới.”
Ta cảm động đến mức suýt nắm tay nàng.
Nhưng nhớ tới Xuân Đào đang nhìn, ta nhịn.
“Nguyệt Ly, nàng thật tốt.”
Nàng rũ mắt cười.
“Cô nương không chê là được.”
Ta đang định nói thêm vài câu thì bên ngoài bỗng có người hô lớn:
“Không hay rồi! Thiếu tướng quân bị bắt rồi!”
Ta quay đầu.
Mẫu thân từ trong phòng lao ra.
“Lại làm sao nữa?!”
Một gã sai vặt chạy tới, mặt đỏ bừng.
“Thiếu tướng quân… thiếu tướng quân bị người ta bắt gặp ở ngõ sau, đang… đang…”
Mẫu thân nghiến răng:
“Đang gì?”
Gã sai vặt nhắm mắt:
“Đang ôm một nam nhân.”
Cả viện chết lặng.
Ta chớp mắt.
“Ôm thôi mà. Có thể là huynh đệ tình thâm.”
Gã sai vặt run rẩy nói:
“Họ còn hôn nhau.”
Ta im lặng.
Một lúc sau, ta quay sang mẫu thân.
“Mẫu thân, chuyện này cũng không thể trách con.”
Mẫu thân lảo đảo.
Phụ thân vội vàng đỡ lấy bà.
Ta nghiêm túc nói tiếp:
“Dù sao hắn thích nam nhân, con có khắc cũng phải khắc đúng hướng chứ.”
Xuân Đào cúi đầu, vai run bần bật.
Tô Nguyệt Ly đứng bên cạnh, dùng khăn che môi.
Ta liếc nàng.
“Nàng cười à?”
Nàng lập tức buông khăn, vẻ mặt vô tội.
“Không có.”
Ta nhìn nàng một lúc.
“Nguyệt Ly.”
“Ừm?”
“Vì sao mỗi lần ta xem mắt xảy ra chuyện, nàng đều vừa hay xuất hiện?”
Nàng khẽ khựng lại.
Gió dưới mái hiên thổi qua, làm tua ngọc bên hông nàng khẽ động.
Nàng nhìn ta, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến ta suýt quên mất mình đang hỏi gì.
“Có lẽ là vì ta lo cho cô nương.”
Ta lập tức quay mặt đi.
Lại nữa.
Tim ta lại bị cái bẫy chuột vô hình kia kẹp một cái.
Nhưng lần này ta không dễ bị lừa.
Ta nghiêm túc suy nghĩ.
Ứng viên số một rơi hồ, nàng xuất hiện.
Ứng viên số hai bị bắt, nàng xuất hiện.
Ứng viên số ba bị chính thất đánh, nàng xuất hiện.
Ứng viên số bốn ôm nam nhân, nàng cũng xuất hiện.
Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?
Ta nhìn Tô Nguyệt Ly, hạ giọng hỏi:
“Nguyệt Ly, nàng nói thật với ta đi.”
Nàng khẽ chớp mắt.
“Cô nương muốn hỏi gì?”
Ta nắm lấy tay nàng.
Tay nàng vẫn lạnh.
Ta càng chắc chắn hơn.
“Nàng có phải cũng khắc phu không?”
Tô Nguyệt Ly: “…”
Xuân Đào phía sau phun ra một tiếng cười.
Mẫu thân vừa tỉnh lại, nghe thấy câu này, lại nhắm mắt ngất tiếp.
Đêm ấy, trong biệt viện phía đông thành.
Ám vệ quỳ dưới đất, trước mặt đặt một quyển sổ.
Mặc Cẩn Uyên ngồi sau án thư, vẫn mặc bộ váy trắng ban ngày chưa thay ra.
Hắn lật từng trang.
“Thứ tử phủ Trung Dũng bá, nuôi ngoại thất ở ngõ Tây, thích giả làm người thanh cao. Đã rơi hồ.”
Ám vệ cúi đầu:
“Vâng.”
“Cháu ngoại Hộ bộ Thượng thư, gian lận khoa cử. Đã bị bắt.”
“Vâng.”
“Biểu thiếu gia phủ Uy Viễn, giấu thê tử ở quê. Đã bị đánh.”
“Vâng.”
“Thiếu tướng quân phủ Uy Viễn…”
Mặc Cẩn Uyên dừng lại.
Ám vệ lập tức nói:
“Thuộc hạ chỉ đưa vị nam nhân kia tới ngõ sau. Còn việc bọn họ ôm nhau… là thật.”
Mặc Cẩn Uyên khép sổ.
Khóe môi cong lên rất nhạt.
“Cũng coi như không oan.”
Ám vệ im lặng.
Một lát sau, hắn lại bẩm:
“Thiên Tuế gia, Cố nhị tiểu thư hôm nay bắt đầu nghi ngờ.”
Mặc Cẩn Uyên ngước mắt.
“Nàng nghi ngờ gì?”
Ám vệ cúi đầu thấp hơn.
“Nàng nghi ngờ… Tô cô nương cũng khắc phu.”
Trong phòng yên tĩnh đến mức cây nến nổ tách một tiếng cũng nghe rất rõ.
Mặc Cẩn Uyên nhìn ngọn nến hồi lâu.
Sau đó hắn bật cười.
Lần này tiếng cười rất thấp.
Không lạnh.