Ta hình như thích Tô Nguyệt Ly rồi.
Chuyện này còn đáng sợ hơn việc ta khắc phu.
Dù sao khắc phu thì xui cho phu.
Còn thích Tô Nguyệt Ly thì xui cho ta.
Sáng hôm ấy, Xuân Đào bưng bát cháo tổ yến vào phòng, thấy ta ngồi trước bàn, tay chống cằm, mắt nhìn chằm chằm vào một chiếc khăn tay.
Nàng đặt bát xuống, cẩn thận hỏi:
“Tiểu thư, người nhìn chiếc khăn ấy nửa canh giờ rồi.”
Ta không chớp mắt.
“Ừm.”
“Trên khăn có chữ à?”
“Không có.”
“Có bạc à?”
“Không có.”
“Vậy có gì?”
Ta nghiêm túc nói:
“Có mùi thơm.”
Xuân Đào im lặng.
Sau đó nàng lùi lại một bước.
Ánh mắt ấy làm ta rất không vui.
Ta quay đầu nhìn nàng.
“Ngươi lùi cái gì?”
Xuân Đào cúi đầu.
“Nô tỳ chỉ cảm thấy tiểu thư gần đây hơi giống tên trộm khăn tay.”
Ta đặt khăn xuống.
“Không phải trộm.”
“Vâng.”
“Là Nguyệt Ly đưa cho ta lau tay.”
“Vâng.”
“Ta chỉ tạm thời bảo quản.”
“Vâng.”
Ta nhíu mày.
“Ngươi nói vâng nhiều như vậy làm gì?”
Xuân Đào thành thật đáp:
“Nô tỳ sợ nói thật sẽ bị tiểu thư đánh.”
Ta cầm đũa lên.
Nàng lập tức ngậm miệng.
Thật ra ta cũng không muốn như vậy.
Nhưng từ sau mấy lần xem mắt xảy ra chuyện, Tô Nguyệt Ly cứ thường xuyên xuất hiện trước mặt ta.
Hôm nay đưa thuốc.
Ngày mai đưa điểm tâm.
Hậu ngày lại nói ngang qua Cố phủ, thuận tiện hỏi ta có bị mẫu thân đánh thêm không.
Ta vốn là người rất có định lực.
Ví dụ lúc mẫu thân đánh ta, ta có thể kiên trì không nhận sai suốt ba roi.
Đến roi thứ tư mới nhận.
Nhưng trước mặt Tô Nguyệt Ly, định lực của ta giống như giấy cửa sổ gặp mưa.
Chạm nhẹ một cái là rách.
Ta cầm thìa múc cháo.
Vừa đưa tới miệng, lại nhớ tới hôm qua Tô Nguyệt Ly đứng dưới hiên, khẽ cúi đầu nói:
“Cố cô nương, thuốc này hơi đắng, nhớ ăn kẹo sau khi uống.”
Ta lập tức đặt thìa xuống.
Xuân Đào hỏi:
“Tiểu thư, người không ăn sao?”
Ta thở dài.
“Không muốn ăn cháo.”
“Vậy muốn ăn gì?”
Ta buột miệng:
“Kẹo của Nguyệt Ly.”
Xuân Đào nhìn ta.
Ta nhìn nàng.
Không khí trong phòng yên tĩnh như lúc mẫu thân phát hiện ta giấu cấm thư dưới gối.
Ta cầm bát cháo lên.
“Ta nói nhầm. Ta muốn ăn hành.”
Xuân Đào cúi đầu nhìn bát cháo tổ yến.
“Trong cháo không có hành.”
“Vậy ngươi đi bỏ vào.”
Xuân Đào bưng cháo đi.
Trước khi ra cửa còn quay đầu nhìn ta một cái.
Ánh mắt kia rất giống đang nhìn một người hết thuốc chữa.
Ta tức đến bóp cong cái thìa.
Vừa bóp xong, lại nghĩ nếu Tô Nguyệt Ly thấy, nàng có sợ ta không?
Thế là ta cố gắng bẻ cái thìa trở lại.
Kết quả càng bẻ càng cong.
Được rồi.
Có những thứ đã hỏng thì không nên cưỡng cầu.
Giống như đầu óc ta.
Buổi trưa, mẫu thân lại gọi ta tới chính sảnh.
Ta vừa bước vào đã thấy trên bàn bày một chồng danh sách mới.
Ta lập tức xoay người.
Mẫu thân lạnh giọng:
“Đứng lại.”
Ta đứng lại.
“Mẫu thân, con cảm thấy không cần xem nữa.”
Bà ngẩng đầu.
“Vì sao?”
Ta nghiêm túc đáp:
“Con khắc phu.”
Mẫu thân cười lạnh.
“Ta đã cho người đi chùa cầu bình an rồi.”
“Con có thể khắc cả bình an.”
“Ta còn mời đạo sĩ xem bát tự.”
“Đạo sĩ có thể bị con khắc không?”
Mẫu thân nắm chặt chén trà.
Phụ thân ngồi bên cạnh nhỏ giọng nói:
“Thanh Ninh, ít nói vài câu.”
Ta rất nghe lời, lập tức ít nói.
Chỉ nói thêm một câu:
“Con nghĩ mình không hợp lấy phu quân.”
Mẫu thân nhìn ta.
“Vậy ngươi hợp cái gì?”
Ta suýt nữa buột miệng nói: hợp ở cùng Nguyệt Ly.
May mà ta cắn đầu lưỡi.
Đau đến mức nước mắt suýt rơi.
Mẫu thân nhíu mày.
“Ngươi làm sao?”
Ta che miệng.
“Không sao. Con đang tự phạt vì nói nhiều.”
Phụ thân vẻ mặt xúc động.
“Đứa trẻ này cuối cùng cũng hiểu chuyện rồi.”
Ta quay đầu nhìn ông.
Phụ thân lập tức giả vờ uống trà.
Đúng lúc ấy, quản gia bước vào bẩm báo:
“Phu nhân, Tô cô nương tới, nói là đưa thuốc cho nhị tiểu thư.”
Ta đứng bật dậy.
Ghế phía sau đổ “rầm” một tiếng.
Cả chính sảnh nhìn ta.
Ta lập tức cúi xuống đỡ ghế.
“Ghế muốn ngã, con cứu nó.”
Mẫu thân nhìn ta bằng ánh mắt nghi ngờ.
“Ngươi quen Tô cô nương này từ bao giờ?”
Ta đáp:
“Gần đây.”
“Quan hệ rất tốt?”
“Cũng bình thường.”
Quản gia ở bên cạnh bổ sung:
“Tô cô nương ngày nào cũng tới.”
Ta quay đầu nhìn ông.
Quản gia lập tức cúi đầu.
Người trong phủ này đúng là không biết giữ bí mật gì cả.
Mẫu thân đặt danh sách xuống.
“Cho nàng vào.”
Một lát sau, Tô Nguyệt Ly bước vào.
Hôm nay nàng mặc váy màu xanh nhạt, tóc vấn đơn giản, trên tay cầm một hộp thuốc nhỏ. Nàng vừa vào chính sảnh, phụ thân đang uống trà bỗng khựng lại, còn mẫu thân cũng im lặng một thoáng.
Ta hiểu.
Đẹp đến mức khiến cha mẹ ta tạm thời quên mất ta bất hiếu.
Tô Nguyệt Ly hành lễ rất quy củ.
“Bái kiến Cố đại nhân, Cố phu nhân.”
Mẫu thân nhìn nàng.
Giọng dịu hơn hẳn lúc nói với ta.
“Tô cô nương không cần đa lễ. Nghe nói mấy ngày nay đều là cô đưa thuốc cho Thanh Ninh?”
Tô Nguyệt Ly khẽ gật đầu.
“Cố cô nương từng giúp ta, ta chỉ muốn đáp lại một chút.”
Ta lập tức nói:
“Không chỉ một chút. Nàng còn đưa điểm tâm.”
Mẫu thân quay đầu nhìn ta.
Ta ngậm miệng.
Tô Nguyệt Ly khẽ cười.
“Chỉ là ít điểm tâm không đáng nhắc tới.”
Ta muốn nói rất đáng nhắc.
Bánh hạt sen nàng đưa còn ngon hơn bánh trong cung.
Nhưng mẫu thân đang nhìn.
Ta chỉ có thể ngồi yên, giả vờ mình là một cô nương đoan trang.
Giả được khoảng nửa chén trà, ta thất bại.
Vì Tô Nguyệt Ly ngồi bên cạnh ta.
Tay áo nàng thỉnh thoảng chạm vào tay áo ta.
Rất nhẹ.
Nhưng ta cảm thấy như bị kim châm.
Không đau.
Chỉ ngứa.
Ta lặng lẽ dịch sang bên trái một chút.
Nàng nhìn ta.
“Cố cô nương?”
Ta nghiêm mặt.
“Ta nhường nàng chỗ rộng hơn.”
Nàng nhìn khoảng trống giữa hai chúng ta đủ để nhét thêm một con chó vàng.
“Đa tạ.”
Giọng nàng vẫn dịu dàng.
Ta càng thấy không ổn.
Mẫu thân hỏi nàng vài câu về thân thế.
Tô Nguyệt Ly đáp rất khéo.
Nói mình từ Giang Nam tới, phụ mẫu mất sớm, hiện tạm trú tại một tiểu viện phía Đông thành, ngày thường thêu thùa kiếm sống.
Mẫu thân nghe xong có chút thương cảm.
Ta cũng thương cảm.
Thương đến mức muốn nói: hay nàng chuyển tới Cố phủ đi, ta có giường.
Nhưng lý trí cuối cùng đã kéo cổ áo ta lại.
Ta chỉ hỏi:
“Nguyệt Ly, nàng ở một mình có sợ không?”
Nàng nhìn ta.
“Có chút.”
Ta lập tức quay sang mẫu thân.
“Mẫu thân…”
Mẫu thân giơ tay.
“Không được.”
Ta còn chưa nói gì mà.
Ta không phục.
“Con chỉ muốn hỏi có thể cho nàng một con chó giữ nhà không.”
Mẫu thân cười lạnh.
“Ngươi trong lòng nghĩ gì, ta làm nương ngươi mười tám năm còn không biết?”
Ta nhỏ giọng:
“Người cũng không biết con từng giấu cấm thư trong hốc tường.”
Cả phòng yên tĩnh.
Phụ thân chậm rãi đặt chén trà xuống.
Mẫu thân nhìn ta.
Ta muốn cắn đứt lưỡi mình.
Tô Nguyệt Ly cúi đầu uống trà.
Vai lại run.
Ta nhìn nàng.
“Nàng lại cười?”
Nàng ngẩng đầu, đôi mắt vô tội.
“Không có.”
Ta tin nàng.
Vì mỹ nhân không cần nói dối.
Nếu có nói dối thì chắc cũng có lý do đẹp đẽ.
Chiều hôm ấy, Tô Nguyệt Ly ở lại Cố phủ dùng điểm tâm.
Ta ngồi bên cạnh nàng, nhìn nàng bóc vỏ hạt dẻ.
Nàng bóc rất chậm.
Ngón tay trắng nõn, móng tay hồng nhạt.
Ta nhìn một lúc, bỗng đưa tay lấy hạt dẻ.
“Ta bóc cho nàng.”
Xuân Đào đứng phía sau lập tức ho một tiếng.
Ta quay đầu.
“Ngươi ho gì?”
Xuân Đào nói:
“Nô tỳ chỉ thấy hiếm lạ. Tiểu thư trước đây bóc hạt dẻ đều dùng răng.”
Ta trừng nàng.
Tô Nguyệt Ly bật cười.
Ta cầm hạt dẻ, cố gắng bóc thật nhã nhặn.
Kết quả bóc nửa ngày không ra.
Ta dùng sức.
Hạt dẻ bay thẳng vào chén trà của mẫu thân.
“Bộp.”
Mẫu thân nhìn chén trà.
Ta lập tức đứng dậy.
“Con đi lấy chén khác.”
Tô Nguyệt Ly cuối cùng không nhịn được cười thành tiếng.
Tiếng cười ấy rất nhẹ.
Nhưng ta nghe mà tai nóng lên.
Xong rồi.
Bệnh của ta nặng hơn rồi.
Tối đó, ta mất ngủ.
Ta nằm trên giường, nhìn nóc màn.
Nhắm mắt là Tô Nguyệt Ly.
Mở mắt cũng là Tô Nguyệt Ly.
Lật người sang trái, nhớ nàng cười.
Lật người sang phải, nhớ nàng nói “Cố cô nương”.
Ta ngồi bật dậy.
Không được.
Cố Thanh Ninh ta tuy thanh danh không tốt, nhưng đầu óc vẫn còn dùng được.
Ta phải tìm người hỏi.
Người đầu tiên ta nghĩ đến là mẫu thân.
Không được.
Mẫu thân sẽ đánh ta trước, rồi mới hỏi ta thích ai.
Người thứ hai là phụ thân.
Cũng không được.
Phụ thân sẽ nói “không đến mức ấy”, sau đó bị mẫu thân đánh.
Người thứ ba là trưởng tỷ.
Rất được.
Dù sao trưởng tỷ từng nuôi ba ngoại thất.
Kiến thức rộng.
Đêm hôm đó, ta trèo tường sang Hàn phủ.
Vừa nhảy xuống đã thấy tỷ phu Hàn Dịch Thần đứng dưới gốc cây, tay cầm đèn lồng, bình tĩnh nhìn ta.
Ta cũng nhìn hắn.
Không khí hơi xấu hổ.
Ta phủi bụi trên váy.
“Tỷ phu, trùng hợp quá.”
Hắn nhìn bức tường sau lưng ta.
“Thanh Ninh, cửa chính Hàn phủ chưa khóa.”
Ta gật đầu.
“Ta biết.”
“Vậy sao muội trèo tường?”
“Quen đường.”
Tỷ phu im lặng một lát.
Sau đó nghiêng người nhường đường.
“Dao Dao ở trong phòng.”
Ta cảm động.
“Tỷ phu, huynh đúng là người tốt.”
Hắn nhàn nhạt nói:
“Lần sau đi cửa chính.”
Ta nghĩ một lát.
“Con người không nên hứa chuyện mình không làm được.”
Tỷ phu: “…”
Ta chạy vào phòng trưởng tỷ.
Cố Thanh Dao đang ngồi trước bàn tính sổ sách.
Thấy ta xông vào, nàng không hề ngạc nhiên.
“Bị mẫu thân đánh nữa à?”
Ta đóng cửa lại.
“Không.”
“Lại gây họa?”
“Cũng không.”
Nàng ngẩng đầu.
“Vậy nửa đêm muội tới làm gì?”
Ta kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc.
“Trưởng tỷ, muội hình như bệnh rồi.”
Nàng lập tức đặt sổ xuống.
“Bệnh gì?”
Ta nói:
“Muội ngủ cũng nhớ một người, ăn cũng nhớ một người, nhìn bánh hạt sen cũng nhớ nàng, nghe người khác gọi tên nàng thì tim đập nhanh, thấy nàng cười thì muốn đem cả Cố phủ tặng nàng.”
Trưởng tỷ nhìn ta.
Ánh mắt từ lo lắng biến thành sâu xa.
“Nàng?”
Ta gật đầu.
“Tô Nguyệt Ly.”
Trưởng tỷ chậm rãi dựa vào ghế.
“Là nữ nhân?”
Ta gật đầu nặng nề.
“Ừm.”
Nàng im lặng rất lâu.
Lâu đến mức ta muốn rót trà uống.
Cuối cùng nàng hỏi:
“Muội thích nữ nhân?”
Ta che mặt.
“Muội cũng không muốn đâu.”
Trưởng tỷ: “…”
Ta buông tay, vội nói:
“Nhưng nàng thật sự rất đẹp. Không chỉ đẹp, còn dịu dàng, biết đưa thuốc, biết đưa điểm tâm, cười lên còn khiến người ta muốn làm người tốt.”
Trưởng tỷ nói:
“Muội vốn cũng không phải người tốt lắm.”
Ta nghẹn lại.
“Tỷ đang giúp muội hay hại muội?”
Nàng thở dài.
“Thanh Ninh, muội có chắc đó là thích không?”
Ta suy nghĩ.
“Không chắc.”
“Vậy muội muốn làm gì với nàng?”
Ta nghiêm túc đáp:
“Muốn bảo vệ nàng.”
“Còn gì nữa?”
“Muốn ăn điểm tâm nàng làm.”
“Còn gì nữa?”
“Muốn nàng ngày nào cũng tới tìm muội.”
“Còn gì nữa?”
Ta hơi ngượng.
“Muốn… sờ tay nàng thêm một chút.”
Trưởng tỷ bưng chén trà lên.
Tay nàng run nhẹ.
“Muội đúng là rất có tiền đồ.”
Ta cúi đầu.
“Vậy phải làm sao?”
Trưởng tỷ hỏi:
“Nàng biết không?”
“Chắc không biết.”
“Vậy muội định nói với nàng?”
Ta lập tức lắc đầu.
“Không được. Nếu nàng sợ thì sao?”
Trưởng tỷ nhìn ta một lúc, bỗng cười.
“Muội cũng biết sợ người khác sợ mình à?”
Ta cầm quả quýt trên bàn, bóp đến lõm xuống.
“Ta không sợ người khác. Nhưng nàng không giống.”
Trưởng tỷ không cười nữa.
Nàng chống cằm nhìn ta, ánh mắt bỗng dịu đi.
“Thanh Ninh, vậy thì trước tiên đừng vội nói. Cứ nhìn thêm đã.”
Ta ngẩng đầu.
“Nhìn thêm?”
“Ừm. Nhìn xem nàng đối với muội là thật lòng, hay chỉ vì muội giúp nàng.”
Ta gật đầu.
Có lý.
Trưởng tỷ quả nhiên từng trải.
Ta vừa định hỏi thêm thì ngoài cửa vang lên tiếng tỷ phu.
“Dao Dao, canh nguội rồi.”
Trưởng tỷ lập tức đứng dậy.
“Biết rồi.”
Ta nhìn nàng.
“Tỷ phu đêm nào cũng đưa canh cho tỷ à?”
Nàng ho khan.
“Thỉnh thoảng.”
Cửa mở ra.
Tỷ phu bưng bát canh bước vào, thấy ta còn ngồi đó, hơi khựng lại.
Ta nhìn bát canh.
Lại nhìn trưởng tỷ.
Bỗng nhiên hiểu ra.
“À.”
Trưởng tỷ lập tức trừng ta.
“Muội à cái gì?”
Ta rất thức thời đứng dậy.
“Muội về đây. Hai người từ từ uống canh. Một bát nếu không đủ thì có thể uống chung.”
Tỷ phu: “…”
Trưởng tỷ cầm gối ném ta.
Ta ôm đầu chạy ra ngoài.
Trèo tường về Cố phủ lần nữa, ta cảm thấy lòng nhẹ hơn một chút.
Ít nhất ta đã biết.
Thích một người không đáng sợ.
Đáng sợ là thích một mỹ nhân ngày nào cũng đưa điểm tâm.
Rất khó chống cự.
Ta vừa nhảy xuống tường sau Cố phủ, đã thấy trong góc tối có bóng người vụt qua.
Ta lập tức đứng thẳng.
“Ai?”
Không ai đáp.