Ta bị ám sát vào đúng ngày quyết định mời Tô Nguyệt Ly ăn bánh hạt sen.
Chuyện này rất quá đáng.
Giết người thì giết người, chọn ngày khác không được sao?
Sáng hôm ấy, ta vừa thay xong y phục, Xuân Đào đã bưng hộp điểm tâm vào, vẻ mặt còn nghiêm trọng hơn hôm mẫu thân bắt ta đi xem mắt.
“Tiểu thư, phu nhân dặn hôm nay không được ra ngoài.”
Ta đang cài trâm, tay khựng lại.
“Vì sao?”
“Phu nhân nói gần đây trong kinh không yên ổn.”
“Trong kinh có ngày nào yên ổn à?”
Xuân Đào nghĩ một lát.
“Cũng đúng.”
Ta quay đầu nhìn nàng.
“Vậy ta ra ngoài.”
Xuân Đào lập tức ôm lấy hộp điểm tâm.
“Không được! Phu nhân nói nếu tiểu thư còn trèo tường, tháng này trừ hết tiền tiêu vặt.”
Ta im lặng.
Đòn này rất độc.
Mẫu thân càng ngày càng biết đánh vào chỗ hiểm.
Ta ngồi xuống ghế, suy nghĩ rất nghiêm túc.
Không có tiền tiêu vặt thì không mua được bánh.
Không mua được bánh thì không mời được Nguyệt Ly.
Không mời được Nguyệt Ly thì hôm nay gặp nàng kiểu gì?
Ta đập bàn.
“Xuân Đào.”
“Dạ?”
“Chuẩn bị thang.”
Xuân Đào: “…”
Ta bổ sung:
“Không trèo tường. Ta dùng thang. Như vậy không tính.”
Xuân Đào há miệng, một lúc lâu mới nói:
“Tiểu thư, người đúng là rất biết giữ chữ tín theo cách riêng.”
Ta rất khiêm tốn.
“Quá khen.”
Cuối cùng ta vẫn ra được khỏi phủ.
Không dùng thang.
Dùng cửa sau.
Vì ta phát hiện mẫu thân chỉ dặn người canh tường, không dặn người canh cửa sau.
Đây gọi là sơ hở trong bố phòng.
Không liên quan gì đến bất hiếu.
Ta xách hộp bánh hạt sen đi về phía phố Đông.
Hôm nay Tô Nguyệt Ly hẹn ta ở đình nghỉ chân gần hồ Ngọc Dung. Nàng nói nơi đó yên tĩnh, ít người qua lại.
Ta nghe xong rất hài lòng.
Ít người qua lại thì tốt.
Nếu ta lỡ đỏ mặt, cũng không ai phát hiện.
Đi được nửa đường, ta bỗng thấy phía sau có tiếng bước chân.
Ta dừng lại.
Tiếng bước chân cũng dừng.
Ta đi tiếp.
Tiếng bước chân lại đi tiếp.
Ta quay đầu.
Con hẻm phía sau trống trơn.
Ta nhíu mày.
Không ổn.
Từ nhỏ đến lớn, ta bị mẫu thân đuổi đánh nhiều lần, khả năng nghe tiếng bước chân đã luyện đến mức chỉ cần nghe xa xa cũng biết hôm nay bà cầm roi hay cầm thước.
Tiếng bước chân này rất nhẹ.
Không giống mẫu thân.
Càng không giống Xuân Đào.
Ta ôm chặt hộp bánh.
“Ra đây.”
Không ai đáp.
Ta nghĩ một lát, nghiêm túc nói:
“Các ngươi muốn cướp tiền thì tìm nhầm người rồi. Hôm nay ta chỉ mang bánh.”
Vẫn không ai đáp.
Ta thở dài.
“Bánh cũng không cho.”
Lời vừa dứt, hai bóng đen từ mái nhà nhảy xuống.
Một trái một phải chặn đường ta.
Ta nhìn dao trong tay bọn họ.
Lại nhìn hộp bánh trong tay mình.
Trong nháy mắt, ta thấy mình hơi thất thế.
Một người áo đen lạnh giọng:
“Cố Thanh Ninh?”
Ta gật đầu.
“Là ta.”
Người kia nói:
“Vậy không sai.”
Ta lập tức lùi lại nửa bước.
“Khoan đã. Nếu là vì chuyện ta nhận Cửu Thiên Tuế làm ngoại thất, ta có thể giải thích.”
Hai người áo đen khựng lại.
Ta tiếp tục:
“Ta thật sự không có ý khinh nhờn hắn. Ta chỉ đơn thuần không biết hắn là ai.”
Người bên trái nắm chặt đao.
“Bớt nói nhảm.”
Ta nhìn hắn.
“Ngươi thật sự không muốn nghe à? Chuyện này nói ra khá buồn cười.”
Hắn vung đao lao tới.
Ta lập tức ném hộp bánh vào mặt hắn.
“Không nghe thì trả bánh lại cho ta!”
Hộp bánh đập trúng mũi hắn.
Hắn kêu lên một tiếng.
Ta quay đầu bỏ chạy.
Người đời đều nói Cố nhị tiểu thư gan lớn.
Đó là vì bọn họ chưa từng thấy đao thật chém tới mặt ta.
Gan lớn không có nghĩa là đứng yên chịu chết.
Đó gọi là ngu.
Ta chạy vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Sau lưng tiếng đao xé gió vang lên.
Ta nghiêng người tránh, lưỡi đao chém vào vách tường, đá vụn bắn lên mặt ta.
Ta đau đến hít một hơi.
“Có bản lĩnh thì đừng dùng đao!”
Người áo đen lạnh lùng nói:
“Được.”
Hắn đá ta một cước.
Ta bay thẳng vào đống sọt trúc bên đường.
Được rồi.
Hắn đúng là có bản lĩnh.
Ta ôm bụng bò dậy, tiện tay cầm một cây gậy trúc.
“Ta cảnh cáo các ngươi, ta đánh người rất đau.”
Hai người áo đen cùng nhìn ta.
Ánh mắt như đang nhìn một con gà cầm đũa dọa đầu bếp.
Ta không phục.
Nhưng cũng không dám quá không phục.
Đúng lúc một người áo đen lại lao tới, trên mái nhà bỗng có một dải lụa trắng bay xuống.
Dải lụa quấn lấy cổ tay hắn.
Chỉ nghe “rắc” một tiếng.
Đao rơi xuống đất.
Người áo đen cũng quỳ xuống.
Ta ngẩng đầu.
Tô Nguyệt Ly từ mái hiên đáp xuống.
Váy trắng tung nhẹ trong gió, tay áo lướt qua gương mặt ta.
Ta nhìn nàng.
Trong đầu chỉ còn một câu.
Xong rồi.
Ta càng thích nàng hơn rồi.
Tô Nguyệt Ly đứng trước mặt ta, giọng vẫn dịu dàng như thường ngày:
“Cố cô nương, có bị thương không?”
Ta ôm gậy trúc, lắc đầu.
“Không có.”
Nàng nhìn vết xước trên má ta.
Ta lập tức sửa lời:
“Có một chút. Nhưng không đau.”
Nàng đưa tay chạm nhẹ lên má ta.
Đầu ngón tay lạnh.
Ta cứng đờ.
Sau đó rất không có tiền đồ mà nói:
“Bây giờ hơi đau.”
Tô Nguyệt Ly khẽ mím môi.
Ánh mắt nàng rũ xuống.
Rõ ràng nàng không nói gì, nhưng ta cảm thấy hai người áo đen kia xong rồi.
Người áo đen còn lại thấy tình thế không ổn, lập tức thổi một tiếng còi.
Từ hai bên mái nhà lại có thêm bốn người nhảy xuống.
Ta nuốt nước bọt.
“Nguyệt Ly.”
“Ừm?”
“Nàng đánh được mấy người?”
Nàng nhìn ta.
“Cô nương sợ?”
Ta lập tức đứng thẳng.
“Không sợ. Ta chỉ hỏi để biết mình nên chạy hướng nào.”
Nàng bật cười.
Trong khoảnh khắc ấy, một tên áo đen phóng ám khí tới.
Tô Nguyệt Ly ôm lấy eo ta, nghiêng người tránh.
Mũi ám khí ghim vào cột gỗ phía sau.
Ta nhìn mũi kim đen sì kia.
Lại nhìn tay nàng đang đặt trên eo ta.
Rất nguy hiểm.
Nhưng không biết nguy hiểm ở đâu nhiều hơn.
Tô Nguyệt Ly thấp giọng:
“Ôm chặt.”
Ta lập tức ôm chặt cổ nàng.
Sau đó cảm thấy không đúng.
“Nàng bảo ta ôm chặt cái gì?”
Nàng khựng lại.
“Cô nương muốn ôm đâu cũng được.”
Ta suýt nữa trượt tay.
Lời này nghe càng nguy hiểm.
Nàng kéo ta nhảy lên mái nhà.
Ta từng trèo tường nhiều năm, nhưng trèo tường và bị mỹ nhân ôm bay trên mái nhà là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Gió thổi vào mặt.
Ngói dưới chân lướt qua.
Ta ôm cổ nàng, cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Nguyệt Ly, khinh công của nàng tốt thật.”
Nàng đáp:
“Trước kia học chút ít.”
Ta nhìn khoảng cách từ mái nhà xuống đất.
“Chút ít của nàng hơi cao.”
Phía sau, đám áo đen đuổi sát.
Một mũi tên phá gió lao tới.
Tô Nguyệt Ly xoay người, kéo ta né tránh.
Mũi tên sượt qua tay áo ta, ghim vào mái ngói.
Ta lập tức nổi giận.
“Đó là áo mới mẫu thân vừa cho ta may!”
Một tên áo đen phía sau lạnh giọng:
“Giết nàng!”
Ta quay đầu mắng:
“Các ngươi giết người thì giết người, đừng phá áo trước được không? Rất không có đạo đức nghề nghiệp!”
Tô Nguyệt Ly ôm ta, bỗng bật cười.
Ta nhìn nàng.
“Lúc này nàng còn cười được?”
Nàng đáp rất nhẹ:
“Có cô nương ở đây, rất khó không cười.”
Ta im lặng.
Tim lại bị cái bẫy chuột vô hình kia kẹp thêm một cái.
Lần này kẹp rất mạnh.
Chạy đến cuối hẻm, phía trước là một ngôi miếu hoang.
Tô Nguyệt Ly kéo ta vào bên trong, đóng cửa lại.
Bên ngoài tiếng bước chân dần áp sát.
Nàng đưa ta trốn sau tượng Phật đổ nát.
“Cố cô nương, lát nữa đừng lên tiếng.”
Ta gật đầu.
“Được.”
Nàng nhìn ta.
“Thật sự đừng lên tiếng.”
Ta hơi không phục.
“Ta cũng biết giữ mạng.”
Nàng nhìn cây gậy trúc trong tay ta.
“Vậy cô nương bỏ gậy xuống trước.”
Ta ôm chặt gậy.
“Không được. Đây là tôn nghiêm cuối cùng của ta.”
Nàng: “…”
Tiếng cửa miếu bị đá văng.
Đám áo đen xông vào.
Một người nói:
“Lục soát.”
Ta nín thở.
Không biết vì sao, trong miếu hoang này có mùi bụi cũ và hương tàn.
Mùi ấy khiến đầu ta hơi đau.
Trước mắt bỗng lóe lên vài hình ảnh rời rạc.
Cũng là một nơi tối như vậy.
Cũng có mùi máu.
Có tiếng người chạy.
Có tiếng khóc rất nhỏ.
Ta thấy một đứa bé gái mặc áo đỏ, tay cầm nửa cái bánh hoa quế, ngồi xổm sau một tảng đá trong cung.
Đứa bé đó hình như là ta.
Năm tuổi.
Ta nhớ hôm ấy mình vào cung dự yến cùng mẫu thân, ăn quá nhiều điểm tâm, lạc đường khi đi tìm nước uống.
Sau đó ta gặp một thiếu niên.
Hắn nằm sau núi giả.
Áo trên người rách nát, máu thấm đỏ vạt áo.
Mặt hắn trắng đến dọa người.
Ta ngồi xổm bên cạnh hắn, chọc chọc vai hắn.
“Này, ngươi chết chưa?”
Thiếu niên mở mắt.
Ánh mắt lạnh như dao.
Ta lập tức rụt tay.
“Chưa chết thì tốt. Chết rồi ta phải gọi người, phiền lắm.”
Hắn nhìn ta.
Giọng rất khàn:
“Đi.”
Ta lắc đầu.
“Không được. Mẫu thân nói thấy người bị thương phải cứu.”
Hắn nhắm mắt.
“Ngươi cứu không nổi.”
Ta suy nghĩ một lát, rồi nhét nửa cái bánh hoa quế vào miệng hắn.
“Ăn đi. Ăn xong sẽ có sức.”
Hắn suýt nữa bị nghẹn chết.
Ta vội vàng vỗ ngực hắn.
“Ngươi đừng chết vì bánh của ta. Như vậy ta không giải thích được.”
Trong ký ức, thiếu niên nhìn ta rất lâu.
Sau đó bên ngoài có tiếng người tìm kiếm.
Ta lập tức kéo hắn chui vào một cái hốc sau núi giả.
Hốc quá nhỏ.
Hắn bị thương, cử động khó khăn.
Ta liền túm thắt lưng hắn kéo mạnh.
Kết quả thắt lưng tuột ra.
Quần cũng suýt tuột.
Ta hoảng hốt che mắt.
“Mỹ nhân ca ca, ta không cố ý!”
Thiếu niên nghiến răng:
“Câm miệng.”
Ta lập tức câm miệng.
Nhưng chỉ câm được một lát.
Sau đó nhỏ giọng hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Hắn không đáp.
Ta lại hỏi:
“Ngươi đẹp như vậy, có phải cung nữ không?”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt muốn bóp chết ta.
Ta chậm rãi sửa lời:
“Vậy là mỹ nhân tỷ tỷ?”
Hắn nhắm mắt.
Có lẽ bị ta tức ngất.
Ký ức đến đây bỗng đứt đoạn.
Đầu ta đau như bị ai dùng búa gõ.
Bên ngoài, một tên áo đen bước tới gần tượng Phật.
Tô Nguyệt Ly đưa tay che miệng ta.
Ta ngẩng đầu nhìn nàng.
Trong ánh sáng lờ mờ, đôi mắt nàng lạnh đến lạ.
Không giống Tô Nguyệt Ly dịu dàng hay cười.
Giống một người khác.
Một người ta từng gặp trong ký ức.
Ta bỗng túm lấy tay áo nàng.
“Nguyệt Ly…”
Nàng cúi đầu.
“Suỵt.”
Nhưng đã muộn.
Tên áo đen nghe thấy động tĩnh, vung đao chém tới.
Tô Nguyệt Ly ôm ta lăn sang bên, tay áo vung lên.
Một mũi dao nhỏ từ trong tay nàng bay ra.
Tên áo đen ôm cổ, ngã xuống đất.
Máu bắn lên nền miếu.
Ta ngây người.
Không phải vì sợ máu.
Ta từng thấy Tống Diệc Phong chảy máu mũi nhiều hơn thế.
Ta sợ là vì ánh mắt của Tô Nguyệt Ly.
Nàng đứng dậy, đặt ta sau lưng.
Giọng nàng vẫn là giọng nữ tử mềm mại, nhưng từng chữ lại lạnh đến mức khiến người ta nổi da gà:
“Chạm vào nàng, các ngươi cũng xứng?”
Đám áo đen khựng lại.
Một người nhận ra điều gì đó, mặt biến sắc.
“Ngươi không phải…”
Hắn chưa nói xong, ngoài miếu bỗng vang lên tiếng gió.
Mấy bóng đen khác lặng lẽ xuất hiện trên mái hiên.
Không giống đám sát thủ.
Bọn họ mặc áo đen viền bạc, động tác im hơi lặng tiếng.
Tô Nguyệt Ly nhìn cũng không nhìn, chỉ lạnh lùng nói:
“Chừa một người sống.”
Ta sững sờ.
Giọng này…
Không phải giọng của nàng.
Trầm hơn.
Lạnh hơn.
Là giọng nam nhân.
Ta đứng sau tượng Phật, tay còn nắm cây gậy trúc, cả người cứng đờ như bị mẫu thân bắt quả tang trèo tường lần thứ một trăm.
Đám áo đen viền bạc đồng loạt quỳ xuống.
“Tuân lệnh.”
Tên sát thủ đối diện trợn to mắt.
“Ngươi là…”
Tô Nguyệt Ly chậm rãi lau vết máu trên đầu ngón tay.
Mái tóc nàng hơi rối, trâm bạc nghiêng đi, nhưng gương mặt ấy vẫn đẹp đến mức khiến người ta không dám thở mạnh.
Nàng ngẩng mắt.
Không.
Là hắn.
Hắn dùng giọng nam nhân, chậm rãi nói:
“Giết sạch.”
Ta: “…”