Chương 6: Mỹ nhân không phải mỹ nhân

3,529 words · 18 min read

Ta thích một nữ nhân.

Sai.

Ta thích một nam nhân.

Cũng sai.

Ta thích một hoạn quan.

Xong đời.

Trong miếu hoang, gió thổi qua khe cửa vỡ, làm ngọn nến tàn bên chân tượng Phật run lên bần bật.

Ta cũng run.

Không phải vì lạnh.

Mà vì Tô Nguyệt Ly vừa dùng giọng nam nhân ra lệnh:

“Giết sạch.”

Hai chữ ấy vừa rơi xuống, đám áo đen viền bạc lập tức biến mất như quỷ ảnh.

Ngay sau đó, bên ngoài truyền tới tiếng đao kiếm va chạm.

Rất nhanh.

Rất gọn.

Gọn đến mức ta chưa kịp nghĩ xem mình nên ngất kiểu nào cho đẹp, mọi thứ đã yên tĩnh lại.

Ta đứng sau tượng Phật, tay vẫn chỉ vào người trước mặt.

“Tô… Tô cô nương?”

Người kia quay đầu nhìn ta.

Vẫn là gương mặt ấy.

Vẫn là váy trắng ấy.

Nhưng ánh mắt không còn mềm mại như lúc bóc hạt dẻ cho ta nữa.

Lạnh.

Rất lạnh.

Lạnh đến mức ta cảm thấy nếu mình bây giờ hỏi sai câu, hắn có thể ném ta ra ngoài cho tỉnh táo.

Nhưng Cố Thanh Ninh ta là người biết sợ sao?

Biết.

Cho nên ta hỏi rất nhỏ:

“Nàng thật sự bị cảm à?”

Hắn nhìn ta.

Không nói gì.

Ta nuốt nước bọt.

“Hay là… trúng độc đổi giọng?”

Hắn vẫn không nói.

Ta lại nhìn yết hầu của hắn.

Vừa rồi vì hoảng quá nên chưa để ý.

Bây giờ nhìn kỹ, hình như quả thật có.

Ta lùi lại nửa bước.

Lại lùi thêm nửa bước.

Sau đó đụng vào tượng Phật.

Không còn đường lui.

Ta bỗng hiểu ra rất nhiều chuyện.

Vì sao nàng cao hơn nữ tử bình thường.

Vì sao tay nàng mềm nhưng lực rất lớn.

Vì sao nàng biết khinh công.

Vì sao mỗi lần ta xem mắt xảy ra chuyện, nàng đều xuất hiện đúng lúc.

Vì sao lúc nàng cười, ta luôn thấy sau lưng mình hơi lạnh.

Thì ra không phải vì ta động lòng.

Mà là bản năng cầu sinh của ta đang gào thét.

Ta run rẩy hỏi:

“Ngươi là ai?”

Hắn chậm rãi tháo chiếc trâm bạc trên tóc xuống.

Mái tóc đen rơi xuống vai.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng ta nhìn mà tim đập như trống trận.

Một ám vệ áo đen bước vào, quỳ xuống bên cạnh hắn.

“Thiên Tuế gia, đã chừa một người sống.”

Ta: “…”

Thiên Tuế gia.

Ba chữ này như một cái chày gỗ đập thẳng vào đầu ta.

Ta nhìn hắn.

Hắn cũng nhìn ta.

Ta hít sâu một hơi.

Lại hít thêm một hơi.

Sau đó rất bình tĩnh hỏi:

“Mặc Cẩn Uyên?”

Hắn khẽ gật đầu.

Ta cũng gật đầu.

“Được.”

Nói xong, ta quay người định đi.

Hắn kéo cổ tay ta lại.

“Đi đâu?”

Ta nghiêm túc nói:

“Đi tìm chỗ chết.”

Hắn nhíu mày.

Ta nói tiếp:

“Dù sao ta từng nhận Cửu Thiên Tuế làm ngoại thất, còn sờ tay hắn, ôm eo hắn, bảo hắn về phủ tìm ta, thậm chí còn muốn nhường nửa giường cho hắn.”

Ám vệ bên cạnh cúi đầu thấp hơn.

Vai hắn run lên.

Ta lập tức quay đầu trừng hắn.

“Ngươi cười?”

Ám vệ cứng đờ.

“Thuộc hạ không dám.”

Ta lạnh lùng nói:

“Ngươi rõ ràng dám.”

Mặc Cẩn Uyên ho nhẹ một tiếng.

Ta quay lại nhìn hắn.

Hắn vẫn mặc nữ trang.

Gương mặt đó nếu không biết thân phận, thật sự có thể lừa chết người.

Không.

Hắn đã lừa chết ta rồi.

Ta ôm ngực, chậm rãi ngồi xuống bậc đá trước tượng Phật.

“Để ta tính đã.”

Mặc Cẩn Uyên nhìn ta.

“Tính gì?”

Ta giơ một ngón tay.

“Ta thích Tô Nguyệt Ly.”

Hắn im lặng.

Ta giơ ngón thứ hai.

“Tô Nguyệt Ly là ngươi.”

Hắn vẫn im lặng.

Ta giơ ngón thứ ba.

“Ngươi là Mặc Cẩn Uyên.”

Hắn nhìn ta.

Ta giơ ngón thứ tư, giọng run lên:

“Mặc Cẩn Uyên là Cửu Thiên Tuế.”

Ám vệ cúi đầu sát đất.

Ta đau đớn kết luận:

“Vậy ta thích một hoạn quan.”

Trong miếu hoang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng mái ngói rơi bên ngoài.

Mặc Cẩn Uyên nhìn ta rất lâu.

Cuối cùng hắn nói:

“Điều nàng để ý là chuyện này?”

Ta ngẩng đầu.

“Chẳng lẽ không nên để ý sao?”

Hắn hơi nheo mắt.

“Ta lừa nàng lâu như vậy, nàng không tức?”

Ta nghĩ một lát.

“Tức.”

“Vậy sao nàng không mắng?”

Ta thành thật đáp:

“Ta sợ bị diệt khẩu.”

Ám vệ bên cạnh rốt cuộc không nhịn được, phát ra một tiếng rất nhỏ.

Mặc Cẩn Uyên liếc hắn.

Ám vệ lập tức đứng dậy.

“Thuộc hạ đi xem người sống kia chết chưa.”

Nói xong chạy còn nhanh hơn mấy công tử xem mắt của ta.

Ta nhìn theo bóng hắn.

“Thuộc hạ của ngươi khá biết điều.”

Mặc Cẩn Uyên bước tới trước mặt ta.

“Cố Thanh Ninh.”

Ta lập tức ngồi thẳng.

“Có.”

Hắn nhìn vết thương trên má ta.

Ánh mắt tối lại.

“Đau không?”

Ta vốn định nói không đau.

Nhưng lời tới miệng lại đổi thành:

“Đau.”

Hắn đưa tay.

Ta lập tức ngả người ra sau.

“Ngươi làm gì?”

“Bôi thuốc.”

Ta nhìn hắn đầy cảnh giác.

“Thuốc của Cửu Thiên Tuế có cần trả mạng không?”

Hắn khựng lại.

Sau đó lấy từ tay áo ra một lọ thuốc nhỏ.

“Không cần.”

Ta vẫn nghi ngờ.

“Vậy cần trả bạc không?”

“Không cần.”

“Vậy cần trả thân không?”

Hắn nhìn ta.

Ta lập tức che ngực.

“Ta nói trước, tuy ta thanh danh không tốt, nhưng ta không tùy tiện.”

Khóe môi hắn hơi động.

“Không tùy tiện mà muốn nhường nửa giường cho Tô Nguyệt Ly?”

Ta nghẹn họng.

Một lúc sau, ta yếu ớt phản bác:

“Đó là vì ta tưởng nàng là nữ nhân.”

Hắn cúi xuống gần ta.

“Vậy nếu biết là ta?”

Ta lập tức lùi đến mức lưng dính vào tượng Phật.

“Vậy ta nhường ghế.”

Mặc Cẩn Uyên: “…”

Ta cảm thấy câu này rất có nguyên tắc.

Dù sao giường và ghế khác nhau rất lớn.

Hắn không nói nữa, chỉ cúi người bôi thuốc lên vết xước trên mặt ta.

Đầu ngón tay hắn rất lạnh.

Chạm vào da mặt khiến ta hơi ngứa.

Ta cố gắng nhìn sang chỗ khác.

Nhưng bên trái là xác áo đen.

Bên phải là vết máu.

Phía trước là Mặc Cẩn Uyên.

Ta đành nhìn Mặc Cẩn Uyên.

Nhìn một hồi, ta càng đau khổ.

Đẹp.

Vẫn đẹp.

Thậm chí biết hắn là nam nhân rồi, còn đẹp hơn.

Ta vội nhắm mắt.

Không được.

Không thể sa đọa tiếp.

Hắn hỏi:

“Sợ ta?”

Ta nhắm mắt đáp:

“Sợ.”

Đầu ngón tay hắn dừng lại.

Ta bổ sung:

“Nhưng cũng không sợ lắm.”

“Vì sao?”

Ta mở mắt, nhìn hắn rất nghiêm túc.

“Vì nếu ngươi muốn giết ta, vừa rồi đã không cứu.”

Hắn nhìn ta, ánh mắt hơi đổi.

Ta lại nói:

“Nhưng nếu ngươi cứu ta xong rồi giết, vậy chứng minh ngươi làm việc rất vòng vo. Ta cũng không còn cách nào.”

Mặc Cẩn Uyên bật cười.

Nụ cười rất nhẹ.

Nhưng lần này không lạnh.

Ta nhìn hắn, bỗng cảm thấy Tô Nguyệt Ly có lẽ không hoàn toàn là giả.

Ít nhất lúc cười, vẫn khiến người ta muốn tha thứ cho hắn.

Không được.

Ta lập tức bóp mạnh đùi mình.

Đau.

Tỉnh.

Bên ngoài, ám vệ quay lại.

“Thiên Tuế gia, người sống đã khai.”

Mặc Cẩn Uyên đứng thẳng dậy.

Nụ cười trên môi biến mất.

Ám vệ nhìn ta một cái.

Ta lập tức nói:

“Ta có thể bịt tai.”

Mặc Cẩn Uyên nhìn ta.

Ta rất thức thời giơ hai tay bịt tai.

Nhưng bịt được một lát, lại cảm thấy thiệt quá.

Chuyện liên quan đến cái mạng của ta, ta không nghe thì chẳng phải giống con cá nằm trên thớt, còn tự rắc hành lên mình sao?

Thế là ta lặng lẽ hé một ngón tay.

Mặc Cẩn Uyên nhìn thấy.

Nhưng không vạch trần.

Ám vệ cúi đầu bẩm:

“Là người của An Vương.”

Mặc Cẩn Uyên không nói gì.

Ta buông tay xuống.

“An Vương là ai?”

Ám vệ nghẹn lại.

Mặc Cẩn Uyên đáp:

“Hoàng thúc của đương kim Thánh thượng.”

Ta gật đầu.

“À.”

Một người ta không chọc nổi.

Rất tốt.

Ta bình tĩnh hỏi:

“Hắn giết ta làm gì? Ta từng ăn bánh nhà hắn à?”

Ám vệ: “…”

Mặc Cẩn Uyên nhìn ta.

“Vì nàng là nhân chứng sống duy nhất của vụ án năm xưa.”

Ta chỉ vào mình.

“Ta?”

Hắn gật đầu.

“Vụ án nào?”

“Mười ba năm trước, trong cung.”

Ta khựng lại.

Trong đầu lại hiện lên mùi máu, núi giả, thiếu niên hấp hối, nửa cái bánh hoa quế.

Ta nhíu mày.

“Ta chỉ nhớ mình từng cứu một người.”

Mặc Cẩn Uyên nhìn ta.

“Người đó là ta.”

Ta nhìn hắn.

Một lúc lâu sau, ta nói:

“Vậy ngươi không nên trả ơn bằng cách giả nữ nhân lừa ta.”

Ám vệ cúi đầu ho một tiếng.

Mặc Cẩn Uyên thản nhiên liếc qua.

Ám vệ lập tức im như tượng đá.

Hắn quay lại nhìn ta.

“Năm đó nàng không chỉ cứu ta.”

“Còn gì nữa?”

“Nàng nhìn thấy người giết Đức phi.”

Ta mờ mịt.

Đức phi.

Cái tên này ta từng nghe.

Nghe nói năm đó Đức phi trong cung đột ngột chết vì bệnh, sau đó cung nữ thái giám trong điện đều bị xử lý sạch sẽ.

Chuyện ấy người trong kinh ít khi nhắc tới.

Vì nhắc tới người chết còn được.

Nhắc tới chuyện trong cung thì dễ khiến người sống cũng thành người chết.

Ta chỉ vào mình.

“Ta năm tuổi.”

“Ừm.”

“Năm tuổi ta còn phân không rõ cung nữ với mỹ nhân ca ca.”

“Ta biết.”

Ta nhìn hắn.

“Vậy ngươi cảm thấy ta có thể làm nhân chứng?”

Mặc Cẩn Uyên bình tĩnh nói:

“Nàng từng thấy mặt hung thủ.”

Ta suy nghĩ rất lâu.

Trong đầu chỉ lóe lên một bàn tay dính máu.

Một chiếc nhẫn ngọc xanh.

Và một giọng nói rất thấp:

“Đứa trẻ kia đâu?”

Ta ôm đầu.

Đau.

Rất đau.

Mặc Cẩn Uyên lập tức đỡ lấy ta.

“Đừng nghĩ nữa.”

Ta níu lấy tay áo hắn.

“Nhẫn.”

Hắn cúi xuống.

“Gì?”

“Người đó đeo nhẫn ngọc xanh.”

Ánh mắt Mặc Cẩn Uyên lập tức lạnh đi.

Ám vệ cũng biến sắc.

Ta nhìn phản ứng của họ, trong lòng chợt trầm xuống.

“Các ngươi biết là ai?”

Mặc Cẩn Uyên không đáp.

Ta hiểu.

Thật sự biết.

Ta hít một hơi.

“Cho nên An Vương muốn giết ta, vì ta từng thấy hắn?”

Mặc Cẩn Uyên nói:

“Không chỉ vậy.”

“Còn gì nữa?”

“Năm đó nàng cầm nhầm một thứ.”

Ta sững sờ.

“Ta cầm nhầm?”

Hắn gật đầu.

“Đức phi trước khi chết giấu một phần mật chỉ. Nàng lúc trốn trong núi giả, đã nhét nó vào túi thơm của mình.”

Ta im lặng.

Sau đó cúi đầu nhìn túi thơm bên hông.

Tất nhiên không phải cái năm tuổi.

Ta năm tuổi đến nay đã mười ba năm, túi thơm kia nếu còn chắc cũng thành tổ gián rồi.

Ta thành thật nói:

“Ta không nhớ.”

“Mẫu thân nàng giữ lại đồ cũ của nàng.”

Ta lập tức đứng dậy.

“Vậy về phủ tìm.”

Vừa đứng lên, chân ta mềm nhũn.

Mặc Cẩn Uyên đưa tay đỡ ta.

Ta lập tức vịn lấy hắn.

Sau đó mới nhớ ra hắn không phải Tô Nguyệt Ly.

Ta buông tay.

Lại suýt ngã.

Hắn nhìn ta.

Ta rất nghiêm túc nói:

“Ta không cố ý chiếm tiện nghi của ngươi.”

Hắn nhàn nhạt đáp:

“Ừm.”

Ta bổ sung:

“Chủ yếu là chân không nghe lời.”

Hắn cúi người, trực tiếp bế ta lên.

Ta cả kinh.

“Mặc Cẩn Uyên!”

Hắn nhìn phía trước.

“Chân nàng không nghe lời.”

“Vậy ngươi cũng không cần bế ta!”

“Nếu để nàng tự đi, trời sáng cũng chưa ra khỏi miếu.”

Ta nghẹn lại.

Hắn nói rất có lý.

Nhưng ta vẫn thấy không đúng.

Ta ôm cổ hắn theo bản năng.

Một lúc sau, nhỏ giọng hỏi:

“Ngươi bế người khác cũng thế này à?”

Mặc Cẩn Uyên cúi mắt nhìn ta.

“Không.”

Ta thở phào.

Hắn nói tiếp:

“Người khác không có gan ôm cổ ta.”

Ta lập tức buông tay.

Kết quả thân thể trượt xuống một chút.

Ta lại vội ôm chặt.

Được rồi.

Gan của ta quả thật hơi lớn.

Chúng ta rời khỏi miếu hoang bằng cửa sau.

Xe ngựa đã chờ sẵn bên ngoài.

Ta bị đặt lên xe.

Mặc Cẩn Uyên ngồi đối diện, vẫn là bộ dáng nữ tử, nhưng khí thế thì không còn lừa được ai.

Ta nhìn hắn một lúc.

Hắn hỏi:

“Nhìn gì?”

Ta nói:

“Ta đang tiếc.”

“Tiếc gì?”

“Tiếc Tô Nguyệt Ly.”

Hắn hơi nheo mắt.

Ta thở dài.

“Mỹ nhân dịu dàng biết đưa điểm tâm của ta không còn nữa.”

Lên đầu trang