CHƯƠNG 10: KẺ TẠO RA GIẤC MỘNG

3,699 words · 19 min read

Khoảng sân chìm trong một thứ yên lặng kỳ lạ.

Binh sĩ đứng kín bốn phía, nhưng không ai lên tiếng; ngay cả những học tử và gia nhân trong trang viên cũng chỉ lặng lẽ nhìn về trung tâm sân, nơi Thẩm Quan Lan đang ngồi đối diện Vệ Hành dưới ánh chiều đã dần ngả sang màu xám nhạt.

Ông không hỏi mình phạm tội gì, cũng không hỏi ai tố cáo mình, thậm chí từ đầu tới cuối còn chẳng liếc nhìn những binh sĩ đang phong tỏa ngoài viện, chỉ bình thản nhìn Vệ Hành như thể trước mặt không phải một cuộc vây bắt mà chỉ là một buổi trà chiều bình thường.

"Vệ đại nhân."

Ông khẽ mỉm cười.

"Ngài dẫn nhiều người tới như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì?"

Không ai đáp lời.

Nhưng ai cũng hiểu ý tứ trong câu nói ấy.

Thẩm Quan Lan là đại nho danh chấn Giang Nam, là người mà vô số học tử từng cúi đầu hành lễ, cũng là thầy của không ít quan viên đang nắm giữ chức vị trọng yếu trong triều; một người như vậy, nếu hôm nay không có chứng cứ xác đáng, thì chuyện xảy ra trong trang viên này sẽ không còn là bắt người, mà là vu hãm, là cưỡng ép, là triều đình đem đao kiếm chỉ vào một người được cả Giang Nam kính trọng.

Ngay cả ta cũng không biết Vệ Hành định làm gì.

Từ lúc bước vào trang viên tới giờ, hắn không hỏi một câu khẩu cung, không đối chiếu hồ sơ, không đưa ra chứng cứ, càng không có ý định thẩm vấn, giống như hắn tới đây không phải để điều tra, mà chỉ để xác nhận một chuyện đã biết từ rất lâu.

Vệ Hành nhìn Thẩm Quan Lan một lát rồi chậm rãi đứng dậy.

"Thẩm tiên sinh."

Hắn hơi khom người.

"Thất lễ rồi."

Dứt lời, tay hắn đột ngột vươn ra.

Nhanh tới mức ngay cả ta cũng không kịp phản ứng.

Mảnh ngọc bên hông Thẩm Quan Lan đã nằm trong tay hắn.

Khoảng sân lập tức xuất hiện một trận xôn xao rất nhỏ.

Không ai ngờ Vệ Hành lại hành động như vậy.

Nhưng điều khiến người ta bất ngờ hơn lại là Thẩm Quan Lan.

Ông không né tránh, không phản kháng, không tức giận, cũng không hề lộ ra vẻ hoảng loạn, giống như thứ vừa bị lấy đi chỉ là một món đồ trang sức vô nghĩa.

Vệ Hành cầm mảnh ngọc bước tới bàn cờ bạch ngọc đặt giữa sân.

Quân cờ đen trắng vẫn nằm nguyên vị trí cũ, ánh chiều cuối ngày phủ lên mặt bàn, khiến từng đường vân ngọc hiện lên trong suốt như những dòng nước ngầm đang lặng lẽ chảy dưới lòng đất.

Hắn cúi đầu nhìn thế cờ.

Sau đó đặt mảnh ngọc xuống một vị trí giữa bàn cờ rồi xoay nhẹ.

Rắc.

Một âm thanh rất nhỏ vang lên.

Nhỏ tới mức giống như tiếng nứt của một hạt cát.

Nhưng ngay sau đó, mặt đất dưới chân chúng ta khẽ rung động.

Tiếng cơ quan rất khẽ từ dưới lòng đất truyền lên.

Nếu không phải khoảng sân lúc này quá mức yên tĩnh, e rằng chẳng ai nhận ra âm thanh ấy.

Bàn cờ ngọc bắt đầu xoay chuyển.

Những phiến đá dưới chân hòn giả sơn chậm rãi tách sang hai bên, để lộ một khe hở tối màu phía sau; vài hạt bụi mịn theo mép đá rơi xuống, còn tiếng cơ quan vận chuyển chỉ khẽ vang lên từ dưới lòng đất.

Rồi trước ánh mắt của tất cả mọi người, phía sau hòn giả sơn chậm rãi xuất hiện một khe hở tối đen, tiếp đó là những bậc đá kéo dài xuống lòng đất như dẫn tới một thế giới hoàn toàn khác.

Một mật thất.

Không ai ngờ dưới hòn giả sơn tưởng chừng chỉ để thưởng ngoạn ấy lại còn cất giấu một lối đi bí mật dẫn xuống lòng đất.

Không ai nói chuyện.

Không ai nhúc nhích.

Ngay cả gió dường như cũng ngừng thổi trong khoảnh khắc ấy.

Ta quay đầu nhìn sang.

Lần đầu tiên kể từ khi gặp lại, nụ cười ôn hòa vẫn luôn treo trên mặt Thẩm Quan Lan khựng lại.

Chỉ một thoáng rất ngắn.

Ngắn tới mức nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng ai nhận ra.

Nhưng ta vẫn thấy.

Trong khoảnh khắc lối vào mật thất mở ra, đồng tử ông hơi co lại, giống như một mặt nạ đã đeo quá lâu cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt, để lộ phía sau nó thứ cảm xúc hoàn toàn không thuộc về một bậc đại nho được người đời kính ngưỡng.

Ngọn đuốc đầu tiên được thắp lên.

Ánh lửa vàng nhạt xé toạc bóng tối đã tích tụ không biết bao nhiêu năm dưới lòng đất, để lộ một hành lang đá hẹp kéo dài xuống sâu phía dưới hòn giả sơn, ngoằn ngoèo như mạch ngầm dẫn thẳng tới nơi sâu nhất trong bí mật của trang viên.

Đại Lý Tự đi trước.

Thiên Cơ Các theo sau.

Cẩm Y Vệ tản ra hai bên đề phòng mai phục.

Không ai nói chuyện.

Chỉ còn tiếng bước chân dội vào vách đá rồi vọng ngược trở lại giữa không gian tĩnh mịch.

Ta đi giữa đoàn người.

Càng xuống sâu, cảm giác trong lòng càng trở nên kỳ lạ.

Nơi này quá sạch sẽ.

Không có mùi ẩm mục, không có bụi bặm, cũng không có dấu vết của thời gian.

Người đầu tiên bước vào căn phòng cuối hành lang bất giác dừng lại.

Không phải vì nhìn thấy vàng bạc.

Mà bởi nơi này hoàn toàn khác với mọi tưởng tượng trước đó.

Dưới lòng đất không có kho tàng, không có binh khí, cũng không có tử sĩ mai phục.

Chỉ có những giá sách cao quá đầu người kéo dài tới tận cuối căn phòng, những hòm gỗ xếp sát chân tường và vô số hồ sơ được sắp xếp ngay ngắn dưới ánh đuốc vừa bừng sáng, khiến cả mật thất trông giống thư phòng của một học giả hơn là sào huyệt của kẻ đứng sau Lầu Ngọc.

Một vị chủ sự Đại Lý Tự tiện tay rút ra một quyển sổ.

Chỉ nhìn vài dòng, sắc mặt hắn đã thay đổi.

Quyển sổ nhanh chóng được truyền từ tay này sang tay khác, ánh mắt mọi người cũng theo đó dần trở nên nghiêm trọng.

Không ai mở miệng.

Nhưng sự im lặng ấy còn rõ ràng hơn bất kỳ tiếng kinh hô nào.

Đến lúc này, tất cả mới hiểu mình đã lầm.

Thứ chống đỡ Lầu Ngọc suốt bao năm chưa từng là đao kiếm hay vàng bạc, mà chính là biển giấy tờ trải kín căn phòng này, nơi vô số bí mật được ghi lại, cất giấu rồi chồng chất thành nền móng của cả một thế lực.

Chỉ cần đưa mắt nhìn quanh cũng có cảm giác căn mật thất này không được xây bằng đá và gỗ, mà được dựng nên từ những bí mật đã tích tụ suốt nhiều năm.

Theo từng hòm hồ sơ được chuyển lên mặt đất, khoảng sân bên trên càng trở nên yên tĩnh.

Không ai còn nhìn Thẩm Quan Lan với ánh mắt hoang mang hay do dự nữa.

Bởi từ khoảnh khắc mật thất mở ra, rất nhiều chuyện đã không còn cần lời giải thích.

Ánh chiều ngoài sân đã tắt hẳn.

Gió đêm lướt qua vạt áo.

Thẩm Quan Lan vẫn ngồi bên bàn trà, không biện giải, không phủ nhận, chỉ lặng lẽ nhìn những hồ sơ được khiêng khỏi mật thất, nhìn từng bí mật đã bị chôn giấu suốt nhiều năm lần lượt được đưa ra ánh sáng.

Giống như một người đang ngồi nhìn tấm mạng nhện mình dệt nên bằng nửa đời người bị tháo xuống từng sợi ngay trước mặt.

Mà lần này, ngay cả ông cũng biết mình không còn gì để nói nữa.

3.

Thẩm Quan Lan nhìn những hòm hồ sơ đang liên tục được chuyển khỏi mật thất.

Ánh đuốc lay động giữa gió đêm, mặt hồ ngoài sân đã chìm hẳn vào bóng tối, chỉ còn những gợn sóng mơ hồ phản chiếu ánh lửa đỏ lập lòe.

Ông ngẩng đầu nhìn ta rồi nhìn sang ta và Vệ Hành. Rất lâu sau, ông mới cất tiếng:

"Các ngươi nghi ngờ ta từ khi nào?"

Ta im lặng một lát rồi mới đáp:

"Thật ra ban đầu chúng ta không hề nghi ngờ ông, thậm chí còn nghĩ ông là người giúp chúng ta nhiều nhất."

Đó là sự thật.

Sau khi Hồng Nhan Đường bị bắt, Tài Bạc Đường bị triệt phá, hang ổ Hắc Hổ Đường bị nhổ tận gốc, Tần Vạn Kim sa lưới, từ ta, Vệ Hành cho tới Đại Lý Tự đều cho rằng vụ án đã kết thúc.

Nhưng hồ sơ lại cho một đáp án khác.

Lượng bạc không khớp.

Một vài mắt xích đột nhiên biến mất.

Có những dòng tiền tìm được nơi bắt đầu nhưng không tìm được nơi kết thúc.

Giống như chúng ta đã bắt được một con quái vật, nhưng lại không biết rốt cuộc mình vừa bắt được thứ gì.

Càng tra, ngõ cụt càng nhiều.

Đúng lúc ấy, Giang Nam lại liên tiếp xảy ra những chuyện nhỏ chẳng ai để tâm: một người chèo đò chết đuối, một kho hàng cháy giữa đêm, một lão bộc hồi hương, một nhân chứng mất tích, một quyển sổ thất lạc rồi lại xuất hiện.

Từng chuyện riêng lẻ đều nhỏ tới mức vừa nổi lên đã nhanh chóng chìm giữa những lời bàn tán trên phố.

Nhưng khi việc điều tra liên tục đi vào ngõ cụt, những mắt xích đáng lẽ phải tồn tại lần lượt biến mất, chúng ta mới quay đầu nhìn lại, rồi phát hiện tất cả những chuyện tưởng như rời rạc ấy đều xuất hiện quanh Lầu Ngọc.

Giống như có người đang đi phía sau lưng chúng ta, lặng lẽ quét sạch từng dấu chân còn sót lại trên con đường dẫn tới chân tướng.

Lúc ấy ta mới hiểu, suốt hai tháng qua thứ chúng ta nhìn thấy có lẽ chỉ là cái bóng.

Con quái vật thật sự.

Vẫn còn đứng trong màn sương phía sau.

Ta nhìn Thẩm Quan Lan.

"Cũng từ lúc đó, ta bắt đầu tra lại tất cả những chuyện đã xảy ra kể từ ngày ta trở về Giang Nam."

"Hôm ấy đám sát thủ truy sát ta từ đầu phố tới cuối phố, dám giết người giữa chợ, nhưng khi tới gần trang viên của ông lại dừng bước, không một kẻ nào dám tiến thêm nửa bước."

"Ngày ấy ta cho rằng chúng kính trọng một bậc đại nho."

Ta khẽ cười.

"Bây giờ nghĩ lại."

"Không phải kính trọng."

"Mà là không dám."

"Lần thứ hai gặp lại ông trước Lầu Ngọc, ta chỉ vô thức nhìn tòa lầu ấy một cái, còn ông lại nhìn thấu nó."

Ta vẫn nhớ rất rõ những lời ông từng nói.

Người bên ngoài nhìn thấy vàng bạc, mỹ nhân và cơ hội đổi đời.

Nhưng trong mắt ông, đó là nơi càng bước vào sâu càng khó quay đầu lại; rất nhiều người tưởng mình đang tìm đường lên trời, đến lúc tỉnh ra mới biết dưới chân chỉ là vực sâu.

"Khi ấy ta chỉ nghĩ ông học rộng hiểu nhiều."

"Về sau mới nhận ra."

"Có lẽ ông hiểu Lầu Ngọc hơn bất kỳ ai."

Ta dừng một lát rồi nói tiếp:

"Đêm trước hôm ấy vừa có mưa."

"Nhưng dưới đế giày ông lại dính một loại bùn rất lạ."

"Ta chưa từng thấy trong thành."

"Cho tới khi đánh vào hang ổ Hắc Hổ Đường."

"Ta mới biết nơi đó cũng có đúng loại đất ấy."

Gió đêm thổi qua sân viện.

Thẩm Quan Lan vẫn bình tĩnh ngồi đó.

Ông không phủ nhận.

Cũng không giải thích.

"Nhưng những chuyện ấy vẫn chỉ là nghi ngờ."

"Chúng khiến ta quay đầu nhìn ông."

"Chứ chưa đủ để kết luận."

Lúc ấy Vệ Hành mới lên tiếng.

"Lần đầu tiên tỉnh lại trong kho củi, ta đã cảm thấy trang viên này có gì đó không đúng."

"Hồ nước, giả sơn, hành lang, cổ thụ."

"Thoạt nhìn chỉ là phong cảnh."

"Nhưng đặt cùng nhau lại giống một thứ ta từng nghe nhắc tới."

Ánh mắt hắn dần trở nên xa xăm.

"Nhiều năm trước."

"Ta từng theo một người học qua binh pháp."

Thẩm Quan Lan lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn hắn.

"Người đó tên Lục Trầm."

Khoảng sân lập tức yên xuống.

Ngay cả mấy vị quan Đại Lý Tự đứng gần đó cũng biến sắc.

Lục Trầm.

Danh tướng Bắc Cương.

Người từng dùng một trận đánh tan tám vạn thiết kỵ Hồ tộc.

Người được gọi là đệ nhất quân trận sư của triều đình.

Nhưng trong giới binh gia, người đời còn nhớ tới ông bởi một chuyện khác.

Nghe nói năm ấy ông từng theo đuổi một cổ trận thất truyền suốt mười năm, cho tới trước khi chết vẫn chưa tìm đủ tàn quyển.

Tên của cổ trận ấy.

Là Thiên La Khốn Long.

Vệ Hành chậm rãi nói:

"Sư phụ từng bảo, điều tiếc nuối nhất đời ông không phải một trận chiến nào đó, mà là chưa từng được tận mắt thấy Thiên La Khốn Long."

"Ông nói nếu một ngày thật sự nhìn thấy nó."

"Nhất định sẽ nhận ra."

Ánh lửa khẽ rung.

"Cho nên khi nhìn thấy trang viên này, ta chỉ cảm thấy quen mắt."

"Hồ nước làm Thiên Xu."

"Giả sơn giữ Thiên Cơ."

"Hành lang nối liền thất tinh."

"Cổ thụ trấn giữ mắt trận."

"Rất giống Thiên La Khốn Long."

"Nhưng lại không hoàn toàn giống."

Vệ Hành nhìn thẳng vào Thẩm Quan Lan.

"Về sau ta mới hiểu."

"Đây không phải Thiên La Khốn Long."

"Thiên La Khốn Long dùng để khốn người."

"Nhưng nơi này không muốn khốn người."

"Nó là nơi giấu người."

Hắn nâng quân cờ ngọc trong tay.

"Cho nên đây là Thiên La Tàng Long."

"Một biến thể được sửa lại từ Thiên La Khốn Long."

"Người dựng nên nó không chỉ hiểu cổ trận."

"Không chỉ nhìn thấu cổ trận."

"Mà còn đủ năng lực sửa đổi cổ trận."

"Ngay cả Lục Trầm theo đuổi cả đời cũng chưa từng được tận mắt nhìn thấy."

"Nhưng có người."

"Lại đem nó dựng giữa Giang Nam."

"Gắn vào chính trang viên của mình."

  1. 4. Ta nhìn Thẩm Quan Lan.

"Có một chuyện ta và Vệ Hành vẫn luôn không hiểu."

Ông khẽ nhấc mắt.

"Ngày đó khi phát hiện ta và Vệ Hành trong kho củi, ngươi hoàn toàn có thể giết chúng ta. Vậy vì sao lại tha cho chúng ta một mạng?"

Gió đêm lướt qua sân viện, ánh lửa trên giá đuốc khẽ rung.

Thẩm Quan Lan im lặng một lát rồi bật cười.

Không còn là nụ cười ôn hòa của vị đại nho được cả Giang Nam kính trọng, mà là một nụ cười rất nhạt, nhạt tới mức khiến người ta lạnh sống lưng.

"Khi ngươi gặp được Lưu Kế."

Ông chậm rãi nói.

"Ngươi vốn đã là người phải chết."

Ta không đáp.

Bởi ta biết ông nói thật.

Lưu Kế nằm trong danh sách phải chết, còn ta là con trai của Tạ Hoài Sơn. Chỉ riêng hai thân phận ấy đã đủ khiến ta bước một chân vào quan tài.

"Nhưng khi ngươi nhảy vào trang viên của ta..."

Ông khẽ cười.

"Ta đổi ý."

Nụ cười ấy khiến cả khoảng sân lạnh đi vài phần.

"Bởi khi đó ngươi chỉ là một tên ăn mày sống lay lắt, một kẻ ngay cả bản thân còn không cứu nổi."

Khóe môi ông hơi nhếch lên.

"Người như ngươi không đáng để ta phải ra tay."

Ta siết chặt nắm đấm.

Ông lại nhìn sang Vệ Hành.

"Còn hắn, ta nhận ra thân phận từ rất sớm. Thiếu chủ Thiên Cơ Các, một người không liên quan tới Lầu Ngọc, ít nhất khi ấy là vậy."

Ánh mắt ông sâu thẳm.

"Nếu hắn chết trong trang viên của ta, Thiên Cơ Các sẽ không bỏ qua. Một cái chết như vậy không đáng."

Ông dừng lại.

Lần đầu tiên trong đêm nay, trên gương mặt ấy xuất hiện một tia hối hận rất khẽ.

"Ta không ngờ."

Ông chậm rãi nói.

"Đó lại là quyết định sai lầm nhất đời mình."

Khoảng sân chìm vào yên lặng.

Ta bỗng bật cười.

"Điểm này ta cũng nghĩ giống ông."

Ta nhìn mặt hồ tối đen phía xa.

"Sau khi rời khỏi trang viên, ta vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ. Đám sát thủ truy sát ta như phát điên trước đó bỗng biến mất khỏi nhân gian, không tiếp tục đuổi giết, cũng không hề xuất hiện thêm lần nào."

"Cho tới khi ta gặp Phùng Tứ."

"Chúng mới xuất hiện trở lại."

Ánh mắt Thẩm Quan Lan khẽ động.

"Cho nên ta đoán, ngày ấy không phải chúng không tìm thấy ta, mà là có người không cho phép chúng bước vào trang viên."

Thẩm Quan Lan không phủ nhận.

Ông chỉ cười.

Một nụ cười lạnh tới tận đáy mắt.

"Khi bắt ngươi ở Bến Đông."

"Ta nên giết luôn mới đúng."

Lần này Vệ Hành lên tiếng.

"Ngươi nói đúng."

Tất cả mọi người đều nhìn sang hắn.

Vệ Hành đứng dưới ánh đuốc, giọng trầm xuống, từng chữ sắc lạnh như băng.

"Nếu ngày đó Trường An chết ở Bến Đông, nếu hắn không bị nhốt vào kho hàng, cũng không liều mạng đốt cháy nơi ấy, chúng ta quả thật sẽ không lần ra các ngươi nhanh như vậy."

Thẩm Quan Lan nhìn hắn.

Ánh mắt càng lúc càng âm trầm.

"Ta chỉ cần các ngươi chậm thêm ba tháng."

"Ba tháng nữa, người của Lầu Ngọc sẽ rút sạch khỏi Giang Nam, kho bạc biến mất, sổ sách biến mất, những người cần chết cũng sẽ chết."

Ông khẽ cười.

"Đến lúc đó, dù các ngươi thắng cũng chẳng còn ý nghĩa gì."

Vệ Hành nhìn ông.

"Đáng tiếc."

"Ta không có thói quen chờ người khác chuẩn bị xong đường lui."

Hắn dừng một lát rồi nói tiếp:

"Sau khi rời khỏi trang viên, ta đã liên lạc với Thiên Cơ Các và điều động toàn bộ lực lượng có thể điều động. Giang Nam trước đây không phải địa bàn của Thiên Cơ Các, nhưng chỉ trong một tháng ta dưỡng thương đó, mạng lưới đã phủ khắp các châu phủ."

"Khi tìm thấy Trường An bên cạnh kho hàng cháy, ta cũng đồng thời gửi tin về kinh."

"Triều đình."

"Đại Lý Tự."

"Cẩm Y Vệ."

"Tất cả đều bắt đầu chuẩn bị."

"Cho nên từ khoảnh khắc ngươi quyết định ra tay với Trường An."

"Ngươi đã luôn chậm một bước."

Khoảng sân lại chìm vào yên lặng.

Thẩm Quan Lan ngồi bất động rất lâu rồi chậm rãi nhắm mắt, giống như người đánh cờ cuối cùng đã nhìn thấy toàn bộ bàn cờ và biết rằng không còn nước nào để đi nữa.

Một lúc sau, ông ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm phía trên trang viên.

"Suốt những năm qua."

"Ta không hề lừa ai."

Giọng ông rất nhẹ.

"Ta chỉ bán cho họ một giấc mộng."

"Người tham giàu mất bạc."

"Người ham danh mất danh."

"Người si tình mất mạng."

"Mọi thứ đều do chính họ chọn."

Ông khẽ cười.

Nụ cười ấy không còn vẻ ôn hòa thường ngày, cũng không còn sự lạnh lùng của kẻ chiến thắng.

"Nhưng ta sai rồi."

Ông quay đầu nhìn về phía ta.

"Ta từng nghĩ mình thua Thiên Cơ Các."

"Hoặc thua triều đình."

"Hoặc thua Đại Lý Tự."

Rất lâu sau ông mới khẽ lắc đầu.

"Không."

"Ta không thua một kẻ thông minh nhất."

"Cũng không thua một kẻ mạnh nhất."

"Ta thua một kẻ đã mất gần như tất cả."

Khoảng sân bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Ánh mắt mọi người đều vô thức đổ về phía ta.

Thẩm Quan Lan cũng nhìn sang.

Lần đầu tiên, trong đôi mắt luôn bình tĩnh ấy xuất hiện một sự mờ mịt rất khẽ.

Ta nhìn ông.

Giọng thoảng trong gió.

"Ta không thể chết."

Ta dừng lại một chút, giọng nói vang lên trong gió.

"Tiểu Nguyệt vẫn chưa về nhà."

Thẩm Quan Lan khựng lại.

Ông nhìn ta rất lâu, rồi chậm rãi khép mắt. Một kẻ cả đời nhìn thấu nhân tâm, biến nó thành vũ khí thao túng bao người, nhưng cuối cùng lại thua vì một ý niệm.

Lần này.

Ông không nói gì nữa.

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Một vị quan Đại Lý Tự tiến tới hành lễ.

"Đại nhân."

"Toàn bộ hồ sơ đã được niêm phong."

"Nhân chứng cùng vật chứng đã kiểm kê hoàn tất."

Vệ Hành khẽ gật đầu.

Không ai nói thêm điều gì.

Đêm Giang Nam vẫn rất yên tĩnh.

Chỉ là từ hôm nay, Lầu Ngọc đã thực sự sụp đổ, còn Thẩm Quan Lan cũng không còn là vị đại nho được người đời kính ngưỡng nữa.

Ông chậm rãi đứng dậy, đưa hai tay ra phía trước, tựa như một lão nhân bình thường chuẩn bị bước xuống khỏi sân khấu đã đứng suốt nửa đời người.

Rồi lặng lẽ để người của Đại Lý Tự áp giải đi.

Không biện giải.

Không cầu xin.

Cũng không quay đầu lại.

Chỉ để lại một bóng lưng dần khuất trong màn đêm.

Lên đầu trang