Phá án,Cổ trang
Completed
Hoa Khôi Lầu Ngọc
11 chapters
·
156 min total read
Cha ta treo cổ vào mùa đông năm ấy.
Trước khi chết, ông chỉ để lại một câu:
"Đừng tới Lầu Ngọc."
Khi ấy tuyết rơi rất dày, dày đến mức phủ trắng tấm biển "Tạ Ký" trước cửa hiệu nhà ta, cũng phủ trắng luôn dấu chân cuối cùng của cha dưới gốc hòe sau viện.
Ta là người đầu tiên nhìn thấy ông.
Bộ áo bào xanh đậm vẫn là bộ ông thường mặc khi tiếp khách, chỉ khác cổ áo đã bị dây thừng siết méo, một chiếc giày rơi trong tuyết, mũi giày cắm sâu xuống lớp băng lạnh.
Ta đứng dưới gốc cây rất lâu, lâu đến mức tay chân mất hết cảm giác.
Mẫu thân chạy tới, vừa nhìn thấy đã ngã quỵ xuống nền đá, máu từ trán bà chảy ra đỏ đến chói mắt giữa nền tuyết trắng.
Đó là lần đầu tiên ta hiểu một người đau đến cực hạn sẽ không khóc.Chương
- 1 CHƯƠNG 1: CHIẾC HÀI CỦA MUỘI MUỘI →
- 2 CHƯƠNG 2: MŨI TÊN BÊN BỜ SÔNG →
- 3 CHƯƠNG 3: CHẠY GIỮA CHỢ ĐÊM →
- 4 CHƯƠNG 4: HOA KHÔI →
- 5 CHƯƠNG 5: ĐỐNG TRO →
- 6 CHƯƠNG 6: KẺ KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ MẤT →
- 7 CHƯƠNG 7: ĐẠI THIỆN NHÂN →
- 8 CHƯƠNG 8: THU LƯỚI →
- 9 CHƯƠNG 9: NGƯỜI TRONG TRANG VIÊN →
- 10 CHƯƠNG 10: KẺ TẠO RA GIẤC MỘNG →
- 11 CHƯƠNG 11: MẠNG NHỆN →
