CHƯƠNG 3: CHẠY GIỮA CHỢ ĐÊM

1,226 words · 7 min read

Đám đông lập tức náo loạn.

Ta nhân lúc hỗn loạn luồn qua một dãy hàng vải, lách giữa hai cỗ xe ngựa rồi liên tiếp rẽ vào mấy con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo. Tiếng chân phía sau vẫn bám sát không buông. Đến khúc cua cuối, ta bất ngờ chống tay lên bức tường thấp bên hông một căn nhà, mượn đà trèo lên mái hiên rồi lật người sang sân sau. Đợi đám người truy đuổi lao vụt qua đầu ngõ, ta mới nhảy xuống con hẻm phía bên kia, lặng lẽ hòa vào bóng tối.

Ta không dám dừng lại. Men theo những con hẻm tối thêm một quãng, xác định phía sau đã hoàn toàn im ắng, ta mới chậm lại. Đúng lúc ấy, trước mặt chỉ còn một bức tường cao chắn ngang lối đi. Ta nghiến răng bám lấy mép tường, dùng hết sức trèo lên. Gạch vỡ cứa rách lòng bàn tay đến bật máu. Ta vừa lật người qua thì cả thân thể đã mất thăng bằng, ngã mạnh xuống nền đất bên kia. Đến lúc ngẩng đầu lên, ta mới phát hiện mình đã lọt vào một trang viên xa lạ.

Ngoài tường, tiếng người truy đuổi vẫn chưa biến mất.

3.

Ta không dám nán lại giữa sân, lập tức men theo bóng tối lẩn về phía kho củi sau viện. Nếu lúc này có thêm một tên sát thủ nào vượt tường đuổi tới, khoảng sân trống trải kia sẽ trở thành con đường chết của ta.

Bên trong tối om, mùi gỗ mục trộn lẫn với mùi thuốc bắc nhàn nhạt đã ngấm vào không khí từ rất lâu. Ta vừa bước thêm vài bước, còn chưa kịp thích nghi với bóng tối trước mắt, mũi chân đã bất ngờ va phải một vật gì đó mềm hơn gỗ nhưng cũng nặng hơn bao tải.

Ta giật mình lùi nửa bước.

Dưới góc tường.

Có một người đang nằm đó

Đó là một nam nhân mặc áo đen, thương thế nặng tới mức hơi thở gần như không thể nghe thấy.

Ta vốn định quay người rời đi, bởi những năm nay đã quá hiểu rằng người sắp chết thường đi kèm với phiền phức. Nhưng đúng lúc hắn khẽ nhúc nhích, một góc lệnh bài gỗ đen từ trong ngực áo lộ ra.

Ký hiệu trên đó giống hệt ký hiệu từng xuất hiện trong đồ vật của Lưu Kế.

Một lần có thể là ngẫu nhiên.

Hai lần thì không.

Ta lập tức kéo hắn vào góc tối hơn, vừa kịp lúc cửa kho bật mở và ánh đèn lồng từ bên ngoài tràn vào.

Theo bản năng, ta siết chặt con dao giấu trong tay áo, nhưng người bước vào không phải truy binh mà là một nam nhân tuổi độ lục tuần mặc trường sam xanh nhạt; ông chỉ nhìn ta, nhìn người bị thương trên đất rồi bình thản hỏi:

"Người của ngươi?"

"Không quen."

Ông khẽ gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, chỉ quay đầu dặn gia đinh mang thuốc và chuẩn bị một căn phòng trống.

Mãi tới lúc ấy ta mới biết người kia tên Thẩm Quan Lan, một vị đại nho nổi danh khắp Giang Nam. Nhìn cánh cổng trang viên đang khép lại phía sau lưng, ta bỗng có cảm giác như người vừa rơi xuống vực được ai đó kéo lại một tay; lũ sát thủ kia dám cầm đao đuổi giết giữa thanh thiên bạch nhật, nhưng trước phủ đệ của một bậc danh sĩ được thiên hạ kính trọng, có lẽ vẫn phải chừa lại vài phần kiêng kỵ.

4.

Nam nhân áo đen tỉnh lại vào ngày hôm sau.

Lúc ấy ta đang ngồi bên cửa sổ ăn cơm thì một lưỡi dao lạnh ngắt đột nhiên áp lên cổ. Động tác của hắn nhanh đến mức ta chỉ kịp nhìn thấy một bóng người bật dậy khỏi giường bệnh, dù vết thương còn chưa lành hẳn nhưng ánh mắt lại sắc bén như một con sói vừa tỉnh giấc giữa bẫy săn.

"Đây là đâu?"

Ta đặt bát xuống.

"Trang viên của Thẩm Quan Lan."

Hắn không nói gì, chỉ đảo mắt nhìn quanh căn phòng, nhìn bát thuốc còn bốc hơi trên bàn rồi mới chậm rãi thu dao lại. Dường như đến lúc ấy hắn mới nhận ra, nếu chủ nhân nơi này thật sự muốn lấy mạng mình thì hắn đã không có cơ hội tỉnh dậy nữa.

Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng:

"Vệ Hành."

"Tạ Trường An."

Hai cái tên được trao đổi xong, cuộc nói chuyện cũng kết thúc.

Những ngày sau đó, Thẩm Quan Lan chưa từng xuất hiện, chỉ đều đặn sai người mang thuốc và cơm tới, giống như trong trang viên này chưa từng có hai kẻ lai lịch bất minh đang dưỡng thương. Đến ngày thứ ba, một lão bộc đưa thuốc xong thì thuận miệng nói rằng phía tây thành có một ngôi miếu hoang, nếu muốn rời đi có thể men theo đường núi mà tránh tai mắt.

Nói xong liền đi.

Không hỏi.

Cũng không giữ.

Chiều hôm ấy, ta và Vệ Hành cùng rời khỏi trang viên.

Suốt quãng đường gần như không ai mở miệng. Hắn không tin ta, ta cũng không tin hắn, nhưng ít nhất có một chuyện cả hai đều hiểu rõ: những kẻ muốn lấy mạng chúng ta vẫn còn ở ngoài kia.

Đến tối, chúng ta dừng chân trong một ngôi miếu hoang ngoài thành; ngọn lửa giữa chính điện đổ nát cháy lách tách, hắt những cái bóng chập chờn lên vách đá loang lổ, còn Vệ Hành ngồi đối diện ta rất lâu mới cất tiếng:

"Ngươi cứu ta, chắc không phải vì lòng tốt."

Ta cười nhạt.

"Ngươi sống được tới hôm nay cũng không giống người còn tin vào thứ đó."

Vệ Hành không đáp.
Ta lặng lẽ lấy từ trong ngực ra chiếc lệnh bài cháy xém của Lưu Kế.
Ánh mắt hắn lập tức dừng lại trên vật ấy, động tác cũng khựng lại trong thoáng chốc.

Chỉ một thoáng rất ngắn.

Nhưng đó là lần đầu tiên kể từ khi gặp mặt, ta nhìn thấy hắn thật sự mất bình tĩnh.

"Thứ đó ở đâu ra?"

Ta nhìn hắn rồi không giấu nữa, đem chuyện Lưu Kế, Tài Bạc Đường, đồng tiền bị khoét góc và cả cái tên Bạch Yên kể lại từ đầu tới cuối.

Nghe xong, Vệ Hành trầm mặc rất lâu, lâu đến mức ngọn lửa trước mặt sụp xuống một mảng tro đỏ.

Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa, ánh mắt hắn đã khác hẳn.

"Nếu những thứ ấy thật sự liên quan tới Lầu Ngọc, vậy nhà họ Tạ chưa bao giờ chết vì năm vạn lượng bạc."

Bàn tay ta vô thức siết chặt.

"Ngươi biết gì?"

Vệ Hành cúi đầu nhìn lệnh bài trong tay.

"Bởi thứ ngươi đang đối đầu không phải một thanh lâu, cũng không phải một vụ lừa bạc."

Ngọn lửa khẽ lay động.

Bóng người hắn kéo dài trên nền gạch cũ.

Rất lâu sau, Vệ Hành mới chậm rãi nói tiếp:

"Đó là một con quái vật lớn hơn ngươi tưởng rất nhiều."

Lên đầu trang