1.
Canh ba hôm đó, ta tới nơi hẹn.
Đó là một căn nhà cũ nằm sát bến sông phía nam, xung quanh chỉ còn những kho hàng bỏ hoang và vài chiếc thuyền nhỏ đung đưa trong bóng tối. Nơi này không có son phấn, không có tiếng đàn, cũng không giống bất kỳ góc nào của Lầu Ngọc, bởi vậy từ lúc bước vào đầu ngõ, ta đã biết cuộc gặp đêm nay tuyệt đối không đơn giản.
Ta đứng ngoài cửa nghe ngóng một lúc, xác nhận bốn phía không có người theo dõi mới đẩy cửa bước vào.
Bạch Yên đã ngồi chờ từ trước.
Trên bàn chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ. Dưới ánh lửa leo lét, nàng không còn giống hoa khôi khiến cả Giang Nam phải nhắc tên trong những bữa tiệc rượu; váy áo giản dị, tóc đen buộc gọn sau lưng, giữa hàng mày chỉ còn lại vẻ mệt mỏi của một người đã sống quá lâu dưới một thân phận không thuộc về mình.
Ta ngồi xuống đối diện.
Không ai mở miệng trước.
Trong chuyện của Lầu Ngọc, người nói trước chưa chắc thua, nhưng người tin trước thường chết sớm hơn.
Ngọn lửa trên bàn khẽ lay động.
Một lúc lâu sau, Bạch Yên mới ngẩng đầu nhìn ta.
“Vì sao ngươi tìm ta?”
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Vậy vì sao cô hẹn gặp ta?”
Bạch Yên im lặng.
Ánh mắt nàng dừng trên mặt ta rất lâu, giống như đang cân nhắc xem đêm nay nên nói tới đâu, cũng giống như đang xác nhận một chuyện gì đó từ rất lâu trước đó.
Cuối cùng, nàng mới mở miệng:
“Vì ngươi là con trai Tạ Hoài Sơn.”
Tên phụ thân ta rơi xuống giữa căn phòng cũ kỹ ấy, nhẹ đến mức gần như bị tiếng gió ngoài bến sông cuốn mất, nhưng bàn tay đặt dưới bàn đã vô thức siết chặt.
Bạch Yên nhìn thấy.
Nàng không né tránh, cũng không giải thích.
"Trong Lầu Ngọc, nhà họ Tạ từng được nhắc tới rất nhiều lần." Nàng nhìn ngọn đèn dầu trước mặt. "Không phải vì các ngươi đáng thương, mà vì Tạ Hoài Sơn từng giúp bọn họ mở cửa Giang Nam."
Ta im lặng.
"Từ đầu tới cuối, nhà họ Tạ chỉ là một cái thang."
Ánh lửa khẽ lay động.
Năm năm qua, ta từng nghe người đời mắng phụ thân ngu xuẩn, tham lam, hại người hại mình, nhưng đây là lần đầu tiên có người nói thẳng rằng nhà họ Tạ không chỉ bị Lầu Ngọc nuốt mất, mà ngay từ đầu đã bị chúng chọn làm đá lót đường.
Ta nhìn Bạch Yên.
"Lưu Kế chết rồi."
Ánh mắt nàng khựng lại.
" Đêm đó, một mũi tên đoạt mạng ông ta ngay trước mắt ta."
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Ta tiếp tục:
"Trước khi chết, ông ta để lại hai chữ."
Lần này Bạch Yên ngẩng đầu.
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Bạch Yên."
Rất lâu sau, nàng mới khẽ nhắm mắt.
"Ông ấy vẫn chết."
Chỉ một câu.
Nhưng đã đủ.
Nếu không quen biết, nàng sẽ hỏi Lưu Kế là ai.
Nếu không liên quan, nàng sẽ hỏi vì sao ông ta để lại tên mình.
Nhưng nàng không hỏi gì cả.
Bạch Yên cúi mắt nhìn ngọn lửa đang lay động trên bàn, giọng nói thấp đến gần như hòa vào tiếng gió ngoài sông:
"Vậy ngươi thật sự đã đi tới nơi không nên tới."
Một lúc lâu sau, Bạch Yên bỗng hỏi:
“Ngươi có biết khi ta bắt đầu có ký ức, người trong Lầu Ngọc nói với ta điều đầu tiên là gì không?”
Ta không đáp.
Nàng cũng không cần ta đáp.
Ánh mắt nàng dừng lại trên ngọn đèn dầu giữa bàn, ngọn lửa nhỏ chập chờn phản chiếu trong đáy mắt, giống như đang soi lại một quãng đời rất xa.
“Các mama nói, tất cả những cô gái được đưa tới Hồng Nhan Đường đều giống nhau, đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bán đi.
Có người vì nhà quá nghèo, trong nhà không còn gạo, mùa đông không có áo bông, bán một đứa con gái đi thì những người còn lại mới sống nổi qua mùa rét.
Có người vì sinh ra là con gái, không nối dõi, không giữ hương hỏa, ở nhà chỉ tốn cơm tốn gạo, sớm muộn cũng phải gả đi, chi bằng đổi lấy mấy lượng bạc trước.
Có người vì phụ thân đánh bạc, thua sạch ruộng đất, thua sạch nhà cửa, cuối cùng ngay cả con gái cũng mang ra trả nợ.”
Nàng cười nhạt.
“Nói thật, lúc nhỏ ta đều tin. Bởi vì những câu chuyện ấy nghe rất hợp lý, hợp lý đến mức không có chỗ nào để nghi ngờ.”
Giọng nàng thấp dần.
“Sau đó lại có những câu chuyện đau hơn. Có người bị bán để đổi lấy vài đấu gạo qua mùa đói. Có người bị đem đổi cho chủ nợ để xóa một khoản nợ cũ. Có người được chính người thân dắt đi, nói là đi chơi hội chợ, rồi vừa quay đầu đã không tìm thấy đường về nữa.”
Nàng nhìn ngọn lửa đang lay động.
“Những câu chuyện ấy càng nghe càng thật, bởi vì chúng đủ đau. Đau đến mức một đứa trẻ không dám nghi ngờ, cũng không dám tự hỏi liệu có khả năng nào khác hay không.”
Ta nhìn nàng, không hiểu vì sao lại nhớ tới Tiểu Nguyệt năm tuổi.
Nếu có người ngày nào cũng nói với muội ấy rằng nhà họ Tạ không cần muội ấy nữa, rằng cha mẹ bán muội ấy đi, rằng ngay cả ta cũng đã quên muội ấy, một đứa trẻ năm tuổi liệu có tin không?
Ta không biết.
Ta cũng không dám nghĩ tiếp.
Bạch Yên đặt tay lên mặt bàn, đầu ngón tay hơi trắng.
“Còn ta thì khác.”
Nàng khẽ cười, nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.
“Bọn họ không nói nhà ta nghèo. Không nói cha ta đánh bạc. Cũng không nói vì ta là con gái.”
Nàng dừng lại một lát.
“Bọn họ nói cha mẹ không cần ta chỉ vì ta vô dụng.”
“Ta sinh ra đã là thứ dư thừa.”
“Cho nên bị bỏ đi.”
Trong phòng lập tức yên tĩnh hẳn xuống.
Ngoài bến sông, dây thừng lại va vào mạn thuyền một tiếng khô khốc, âm thanh ấy vang lên giữa đêm tối giống như có thứ gì đó đã bị người ta giữ quá lâu, cuối cùng cũng nứt vỡ từ bên trong.
“Người bị bán vì nghèo còn có thể hận cái nghèo, người bị bán vì cha đánh bạc còn có thể hận người cha ấy, nhưng nếu từ nhỏ đã bị dạy rằng mình bị vứt bỏ chỉ vì vô dụng, ngươi nói xem, một đứa trẻ như vậy còn có thể hận ai?”
Ta không đáp.
Bạch Yên cũng không cần câu trả lời.
“Nó chỉ có thể hận chính mình.”
Ánh lửa trên bàn khẽ lay động.
“Hồng Nhan Đường dạy chúng ta muốn sống thì phải có giá trị, muốn có giá trị thì phải đẹp, phải biết khiến người khác vì mình mà bỏ bạc, phải leo đủ cao để không bao giờ trở thành kẻ bị vứt bỏ nữa.”
Nàng cười khẽ.
“Lúc nhỏ ta tin điều đó. Mỗi lần bị đánh, mỗi lần bị phạt quỳ, mỗi lần nhìn một cô gái bên cạnh đột nhiên biến mất, ta đều tự nhủ chỉ cần leo cao hơn một chút, mọi thứ rồi sẽ khác.”
Ta bỗng hiểu vì sao Hồng Nhan Đường đáng sợ.
Nó không chỉ nhốt người trong một tòa lầu.
Nó khiến những người bị nhốt tin rằng chiếc lồng ấy chính là con đường duy nhất dẫn tới tự do.
Bạch Yên im lặng một lúc rồi tiếp tục:
“Cho đến một ngày, ta được gọi vào kho lưu trữ tìm hồ sơ cũ.”
Giọng nàng chậm đi.
“Người canh kho hôm đó uống say. Ta vô tình nhìn thấy tên nhà họ Tạ trong một tập hồ sơ chưa kịp cất đi.”
Mí mắt ta khẽ động.
“Trong đó ghi rất rõ những giao dịch liên quan tới phụ thân ngươi. Nhưng thứ khiến ta sợ không phải những chuyện ấy.”
Nàng nhìn về phía bóng tối ngoài cửa sổ.
“Ở góc trong cùng của giá sách còn có một quyển sổ không tên. Ta chỉ kịp mở vài trang rồi phải cất lại.”
Ngón tay nàng siết chặt mép bàn.
“Chỉ vài trang đó thôi cũng đủ khiến ta mất ngủ suốt nhiều tháng.”
Ta không lên tiếng.
Bạch Yên chậm rãi nói:
“Trong đó ghi tên thật, tên giả, nơi phát hiện, ngày đưa vào, ngày mất tích... Không giống sổ mua bán, cũng không giống hồ sơ của Hồng Nhan Đường, mà giống như có người đang ghi chép lại cuộc đời của từng đứa trẻ bị mang đi khỏi gia đình mình.”
Căn phòng bỗng trở nên lạnh hơn.
“Sau ngày hôm đó, ta bắt đầu nghi ngờ rất nhiều cô gái trong Hồng Nhan Đường chưa từng bị cha mẹ bán đi.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta.
“Và đáng sợ nhất là... có lẽ chính ta cũng vậy.”
Ánh lửa khẽ rung lên.
“Toàn bộ cuộc đời ta, toàn bộ những gì ta được dạy từ nhỏ... có lẽ đều là giả.”
Ta hỏi:
“Cuốn sổ đâu?”
Bạch Yên lắc đầu.
“Nếu lấy được nó, đêm nay ta đã không phải ngồi đây gặp ngươi.”
Ta nhìn nàng.
“Nhưng cô biết ai từng thấy nó.”
“Phùng Tứ.”
Nàng đáp rất nhanh.
“Quản sự cũ của Hồng Nhan Đường.”
Ngọn đèn dầu khẽ rung.
“Nhiều năm trước Lầu Ngọc muốn giết ông ấy. Ta âm thầm đưa ông ấy rời khỏi Hồng Nhan Đường, đổi tên đổi họ, từ đó cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ.”
Bạch Yên im lặng một lúc.
“Trước khi đi, ông ấy từng nói với ta một câu.”
Nàng cúi mắt.
“Ông ấy nói những cô gái trong Hồng Nhan Đường chưa chắc đều là người bị bán.”
Khóe môi nàng khẽ cong lên.
“Khi ấy ta nghĩ ông ấy đã già đến hồ đồ.”
Nàng dừng một chút.
“Sau này mới biết người hồ đồ là ta.”
Nói rồi nàng lấy từ trong tay áo ra một cây trâm bạc và một mảnh giấy gấp cẩn thận.
Cây trâm đã rất cũ, đầu trâm sứt một góc.
“Đưa thứ này cho ông ấy.”
“Ông ấy sẽ giúp ngươi.”
Ta cầm cây trâm lên.
“Vì sao tin ta?”
Lần này Bạch Yên không trả lời ngay.
Ngọn đèn dầu giữa bàn cháy thấp thêm một đoạn.
Cuối cùng nàng mới khẽ nói:
“Ta không tin ngươi.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta.
“Ta chỉ không còn ai khác để tin.”
Căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn xuống.
“Ngươi tìm người nhà họ Tạ.”
“Ta tìm chính mình.”
Ngay lúc ấy, ngoài cửa vang lên một tiếng động rất khẽ.
Sắc mặt Bạch Yên lập tức thay đổi.
Nàng đứng dậy.
Rất nhanh.
Nhanh như một người đã quen sống cùng nguy hiểm.
Đi tới cửa, nàng bỗng dừng lại.
“Tạ Trường An.”
Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên ta.
“Đừng chết quá sớm.”
Nói xong, nàng mở cửa bước vào màn đêm.
Gió sông tràn vào căn phòng nhỏ, thổi ngọn đèn dầu nghiêng hẳn sang một bên.
Ta ngồi yên rất lâu.
Trong tay vẫn là cây trâm bạc cũ kỹ kia.
Năm năm qua, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy mình thật sự chạm tới một thứ gì đó.
Không phải lời đồn.
Không phải suy đoán.
Mà là một manh mối đủ để lần theo.
Nếu Phùng Tứ còn sống.
Có lẽ ta sẽ biết Tiểu Nguyệt đã đi đâu.
Ngày hôm sau, theo địa chỉ ghi trên mảnh giấy Bạch Yên để lại, ta và Vệ Hành tìm tới nhà Phùng Tứ.
Đó là một căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ phía nam thành, tường đất đã nứt thành từng mảng, mái ngói phủ đầy rêu xanh, trước hiên treo mấy bó củi còn dính bùn chưa kịp phơi khô. Nếu không biết trước thân phận chủ nhân, rất khó tin nơi này từng có liên hệ với Hồng Nhan Đường.
Người mở cửa là một lão nhân tóc đã bạc quá nửa.
Vừa nhìn thấy chúng ta, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi, cánh cửa gỗ cũng theo bản năng khép lại. Tay Vệ Hành đặt lên cửa không mạnh nhưng đủ khiến nó dừng lại giữa chừng.
"Các ngươi tìm nhầm người rồi."
Giọng Phùng Tứ run rất rõ.
Ta không nói gì, chỉ lấy cây trâm bạc đặt trước mặt ông ta.
Khoảnh khắc nhìn thấy vết sứt nơi đầu trâm, cả người Phùng Tứ cứng lại. Ông ta nhìn cây trâm, nhìn chúng ta rồi lại nhìn ra đầu ngõ vắng vẻ phía sau lưng, ánh mắt giống hệt một người đã sống quá lâu trong sợ hãi, đến mức ngay cả tiếng gió cũng khiến mình nghi ngờ có ai đang đứng ngoài cửa.
Một lúc rất lâu sau, ông ta mới khẽ thở ra.
Tiếng thở dài ấy nghe giống nhận mệnh hơn là nhẹ nhõm.
"Điều ta sợ rồi cũng tới."
Ông ta tránh người sang một bên.
"Vào đi."
Trong nhà nhỏ hơn ta tưởng.
Bên cửa sổ, một phụ nhân tóc đã điểm bạc đang ngồi nhặt rau. Góc tường trải một tấm chăn cũ, hai đứa trẻ ngủ chen chúc bên nhau, một đứa còn ôm chặt con tò he đất sét đã mẻ mất một góc, nước dãi chảy ướt cả tay áo mà vẫn ngủ ngon lành.
Thấy chúng ta bước vào, phụ nhân chỉ ngẩng đầu nhìn chồng mình một cái rồi lặng lẽ đặt rổ rau xuống, nhẹ nhàng bế đứa nhỏ hơn vào phòng trong, động tác cẩn thận đến mức đứa trẻ chỉ khẽ trở mình rồi lại ngủ tiếp. Từ đầu tới cuối bà không hỏi một câu nào, giống như đã quen với việc có những chuyện không nên hỏi.
Nhìn cảnh ấy, ta bỗng hiểu vì sao Phùng Tứ sợ.
Người không còn gì để mất có thể liều mạng.
Người còn gia đình thì không.
Phùng Tứ rót trà, bàn tay run tới mức nước tràn khỏi miệng chén. Ông ta nhìn vệt nước loang trên mặt bàn rồi tự giễu:
"Già rồi."
Nhưng tất cả chúng ta đều biết không phải vì tuổi già.
Nghe ta nhắc tới Bạch Yên, bàn tay cầm ấm trà của ông ta lại siết chặt hơn một chút.
"Nàng cứu ta một lần, cho nên hôm nay ta gặp các ngươi một lần."
Ta nhìn thẳng ông ta.
"Cuốn sổ kia có thật tồn tại không?"
Đôi mắt vốn đục ngầu của Phùng Tứ bỗng hiện lên một tia sáng khác thường.
"Có."
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ khiến căn phòng yên tĩnh hẳn xuống.
Phùng Tứ nhìn ra ngoài cửa sổ rất lâu rồi mới mở miệng:
"Trong cuốn sổ đó ghi tên những cô nương và thiếu lang bị mang đi từ các gia đình đã mắc vào chiếc lưới của bọn chúng. Sau khi vào Hồng Nhan Đường, họ bị đổi tên, đổi thân phận, bị xóa sạch dấu vết của cuộc đời cũ; có người sống cả đời dưới một cái tên không thuộc về mình, cũng có người chết đi mà chẳng ai còn nhớ tên thật."
Đầu ngón tay ta trong tay áo vô thức siết lại.
"Ông còn giữ cuốn sổ đó không?"
Phùng Tứ bật cười khàn đục.
"Nếu cuốn sổ nằm trong tay ta, ta đã chết từ nhiều năm trước."
Ông ta nhìn cây trâm bạc trên bàn.
"Ta chỉ từng xem qua nó, nhưng sau đó lại phát hiện được vài chuyện khác."
"Chuyện gì?"
Lần này, Phùng Tứ không trả lời ngay. Ông ta quay đầu nhìn căn phòng trong, nơi người phụ nhân đang dỗ hai đứa trẻ ngủ, rồi mới thấp giọng:
"Các ngươi cho rằng Hồng Nhan Đường là thứ đáng sợ nhất sao?"
Ông ta lắc đầu.
"Nơi đó chỉ là nơi chọn người."
Căn phòng bỗng yên tĩnh hẳn xuống.
"Phía sau nó còn có những thứ khác."
Ta và Vệ Hành nhìn nhau.
Cả hai gần như cùng lúc nghĩ tới một cái tên.
Tài Bạc Đường.
Phùng Tứ không xác nhận, cũng không phủ nhận.
"Trước khi bỏ trốn, ta mang theo được một ít thứ. Không nhiều, nhưng đủ để chứng minh những gì Lầu Ngọc thật sự đang làm."
Ta nhìn thẳng ông ta.
"Những thứ đó ở đâu?"
Phùng Tứ lắc đầu.
"Ta chưa thể nói. Ta không biết từ lúc các ngươi bước chân vào con ngõ này tới giờ đã bị bao nhiêu đôi mắt nhìn thấy."
Ông ta dừng lại một chút rồi tiếp tục:
"Ta sống tới hôm nay không phải nhờ may mắn, mà nhờ đủ cẩn thận."
Gió luồn qua khe cửa, tấm rèm cũ khẽ lay động.
Phùng Tứ im lặng rất lâu rồi mới ngẩng đầu nhìn chúng ta.
"Ngày mai, cũng giờ này, ta sẽ đưa các ngươi xem."
Ánh mắt già nua ấy bỗng trở nên sắc lạnh.
"Thứ đủ để kéo rất nhiều người xuống mồ."
"Cũng là thứ khiến ta phải trốn suốt những năm qua."
Rời khỏi nhà Phùng Tứ, Vệ Hành đi bên cạnh ta rất lâu không nói gì.
Con ngõ phía nam vẫn vắng như lúc chúng ta tới. Mãi đến khi ra khỏi đầu ngõ, hắn mới quay sang:
"Ngươi tin ông ta?"
"Không."
"Vậy ngày mai còn tới?"
"Có."
Vệ Hành nhíu mày.
"Vì sao?"
Ta khẽ siết cây trâm bạc trong tay áo.
"Vì đây là manh mối gần nhất mà ta có được trong suốt năm năm qua."
Vệ Hành nhìn ta một lúc rồi không hỏi thêm.
Người đang chết đuối sẽ không quan tâm trước mặt là khúc gỗ hay mảnh ván mục. Chỉ cần nó còn nổi trên mặt nước, hắn vẫn sẽ đưa tay nắm lấy.
Đêm đó, ta không ngủ.
Ta ngồi một mình trong Tiểu viện, nhìn ngọn đèn trên bàn cháy dần rồi lụi xuống, còn trong đầu từ đầu đến cuối chỉ quanh quẩn những lời Phùng Tứ đã nói.
Cuốn sổ.
Những đứa trẻ bị đổi tên.
Những người bị xóa sạch dấu vết của cuộc đời cũ.
Năm năm qua, ta vẫn luôn tìm Tiểu Nguyệt, nhưng sâu trong lòng lại biết mình không có phương hướng. Ta không biết muội ấy bị đưa đi đâu, không biết còn sống hay đã chết, thậm chí không biết trên đời này có còn thứ gì chứng minh muội ấy từng tồn tại hay không.
Nhưng bây giờ đã khác.
Nếu cuốn sổ ấy thật sự tồn tại, vậy đâu đó trên đời này vẫn còn lưu lại một dấu vết thuộc về Tiểu Nguyệt.
Chỉ cần còn dấu vết.
Ta vẫn có thể tìm.
Ngoài cửa sổ, trời dần sáng.
Ánh nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa, rơi xuống mặt bàn.
Đến lúc ấy ta mới nhận ra bàn tay mình vẫn siết chặt cây trâm bạc của Bạch Yên.
Đầu trâm bị sứt đã cứa rách lòng bàn tay từ lúc nào.
Máu đã khô.
Nhưng ta vẫn không buông ra.
Bởi lần đầu tiên sau năm năm, ta không còn cảm thấy mình đang lần mò trong bóng tối nữa.
Phía trước vẫn rất xa.
Nhưng ít nhất, ta đã nhìn thấy con đường dẫn tới Tiểu Nguyệt.
Ta còn chưa bước hết đầu ngõ đã ngửi thấy mùi khét.
Mùi ấy ta từng ngửi qua ở bãi hỏa táng ngoài thành, chỉ một lần nhưng đủ để khắc sâu vào trí nhớ.
Nó lẫn trong gió sớm, vừa tanh vừa ngọt, như bám thẳng vào cổ họng, khiến dạ dày người ta vô thức quặn lại, chỉ muốn nôn khan.
Tim ta bỗng chìm hẳn xuống.
Ta lao thẳng về phía trước, chỉ hận không thể lập tức tới nơi.
Đến khi nhìn thấy căn nhà của Phùng Tứ, dự cảm ấy đã biến thành hiện thực.
Mái nhà sập xuống một nửa.
Tường đất cháy đen.
Khắp nơi đều là tro.
Ngoài sân, bốn thi thể cháy đen được người dân khiêng ra đặt tạm trên mấy tấm ván gỗ, còn chưa kịp phủ chiếu.
Ta chỉ nhìn một lần đã nhận ra.
Người lớn tuổi nhất là Phùng Tứ.
Dù thân thể đã co quắp vì lửa, cái lưng hơi còng ấy vẫn không thay đổi.
Bên cạnh là người phụ nhân hôm qua còn ngồi nhặt rau dưới cửa sổ.
Hai thi thể nhỏ hơn nằm sát nhau.
Một trong số đó vẫn giữ tư thế co người lại.
Ta bỗng nhớ tới đứa bé ôm con tò he ngủ đến chảy cả nước dãi ngày hôm qua.
Cổ họng khô khốc.
Tiếng xì xào vang lên từ đám đông tụ tập ngoài ngõ.
"Thật là tạo nghiệt..."
"Bốc cháy lúc nào không ai biết."
"Kì lạ thật. Cả ngõ ngủ như chết’’
"Đến sáng mới phát hiện."
Những lời bàn tán chồng chéo lên nhau.
Những tiếng bàn tán dần nhỏ xuống.
Ta không còn nghe rõ họ đang nói gì nữa.
Ánh mắt chỉ dừng lại trên bốn thi thể cháy đen ngoài sân.
Hôm qua Phùng Tứ còn nói ngày mai sẽ đưa ta xem thứ hắn giữ suốt nhiều năm.
Hôm nay cả nhà hắn đã chết sạch.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng bước chân.
Vệ Hành tới.
Sắc mặt hắn khó coi đến cực điểm.
Hắn nhìn bốn thi thể dưới đất một lát rồi mới thấp giọng chỉ đủ để ta nghe thấy:
"Bạch Yên chết rồi."
Ta nhắm mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng hiểu vì sao năm đó phụ thân lại xóa đi những chữ cuối cùng.
Có những thứ không phải không muốn tìm.
Mà là không dám tìm.
Một cơn gió lạnh bất chợt thổi tới.
Ta rùng mình, bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ hỗn loạn.
Rồi cúi đầu.
Giữa lớp bụi xám dày đặc có một góc giấy cháy dở vừa bị lộ ra.
Ta ngồi xổm xuống nhặt lên.
Mảnh giấy gần như đã bị lửa nuốt sạch, chỉ còn sót lại nửa dấu son đỏ nơi mép dưới.
Ta chưa từng thấy dấu ấy.
Nhưng sắc mặt Vệ Hành lập tức thay đổi.
Hắn nhận lấy.
Nhìn rất lâu.
Sau đó mới chậm rãi mở miệng:
"Đây là dấu của Tài Bạc Đường."