CHƯƠNG 8: THU LƯỚI

3,911 words · 20 min read

Về sau nhớ lại.

Ta vẫn không biết trận hỏa hoạn ấy là ngoài ý muốn.

Hay vốn nằm trong kế hoạch của ai đó.

Khi ấy trời còn chưa tối hẳn.

Nhưng cả Giang Nam đã chuyển động.

Ta đứng trong phân đà Thiên Cơ Các nhìn từng toán người nối nhau ra vào, mật báo từ khắp nơi liên tục được đưa tới, vừa đặt xuống bàn đã có người cầm đi, vừa mở ra đã có mệnh lệnh mới truyền xuống; khoái mã nối đuôi nhau lao khỏi cổng viện, vó ngựa dồn dập xé tan màn đêm đầu hạ, tựa như tiếng trống thúc quân vang vọng từ một chiến trường vô hình.

Người của Đại Lý Tự.

Người của Cẩm Y Vệ.

Người của Thiên Cơ Các.

Ba thế lực vốn hiếm khi cùng xuất hiện dưới một mái nhà lúc này lại vận hành khít tới mức đáng sợ, tin tức vừa xuất hiện đã lập tức biến thành hành động, mệnh lệnh vừa truyền xuống đã có người thi hành.

Không ai lớn tiếng.

Không ai tranh luận.

Nhưng ai cũng biết.

Đêm nay khác thường.

Cả phân đà yên tĩnh tới mức khiến người ta bất an, giống hệt mặt biển trước cơn bão lớn, tưởng như phẳng lặng vô hại nhưng bên dưới đã cuộn lên những dòng nước ngầm đủ sức lật đổ tất cả.

Giữa đại sảnh, một tấm bản đồ khổng lồ trải kín gần nửa mặt bàn.

Vệ Hành đứng trước bản đồ.

Một mật báo vừa được đưa tới.

Hắn chỉ liếc qua một lần rồi dùng bút khoanh xuống góc phía nam.

"Bến Tây."

Quan viên Đại Lý Tự lập tức nhận lệnh.

Người ngựa xuất phát.

Chưa đầy nửa canh giờ sau, tin tức truyền về.

Ba người bị bắt.

Một tuyến vận bạc bị chặn.

Mật báo thứ hai lại được đưa tới.

Vệ Hành nhìn lướt qua, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn rồi đẩy một quân cờ sang bên trái.

"Ngõ Thanh Vân."

Lần này người lên đường là Cẩm Y Vệ.

Kết quả vẫn không khác.

Đầu mục của Lầu Ngọc vừa chạy tới đầu phố đã bị chặn lại, trên người còn mặc bộ quần áo đen ám khói của một người bán than bình thường. Nếu không có danh sách từ Thiên Cơ Các, chẳng ai nghĩ kẻ cúi đầu bị áp giải kia lại là một mắt xích quan trọng trong mạng lưới của Lầu Ngọc.

Mật báo thứ ba được đưa tới.

Vệ Hành chỉ nói hai chữ.

"Đường thủy."

Nửa canh giờ sau, một chiếc thuyền chở bạc bị giữ lại giữa sông.

Từ đầu tới cuối, ta không thấy hắn rời khỏi bàn.

Nhưng mỗi lần ngón tay hắn dừng lại trên một vị trí nào đó của bản đồ, nơi ấy đều có người bị bắt.

Tin chiến thắng liên tục truyền về.

Một thương hội vừa mở cửa đã bị niêm phong.

Một kho bạc bị tịch thu.

Một tiêu cục bị khám xét.

Một tuyến vận chuyển bạc bị cắt đứt.

Một đầu mục bị áp giải về nha môn.

Ngoài cửa thành, quan binh phong tỏa toàn bộ lối ra vào.

Dưới bến tàu, từng chiếc thuyền bị lục soát kỹ lưỡng.

Tấm lưới vô hình phủ xuống Giang Nam suốt nhiều năm dường như đang bị người ta kéo dần lên khỏi mặt nước.

Nhưng Lầu Ngọc cũng không hoàn toàn ngồi chờ chết.

Một kho hàng đã bị dọn sạch từ ba ngày trước.

Một số sổ sách quan trọng chỉ còn lại tro tàn.

Một đầu mục bị bắt hóa ra đã dùng thân phận giả suốt nhiều năm.

Thậm chí có một tuyến bạc từng xuất hiện trong hồ sơ của phụ thân ta nay biến mất hoàn toàn, như thể chưa từng tồn tại.

Bọn chúng rõ ràng đã chuẩn bị đường lui từ rất lâu.

Chỉ là mỗi lần lùi một bước, vòng vây bên ngoài lại khép thêm một bước.

Ta đứng bên cửa sổ nhìn những khoái mã liên tục lao vào rồi lại lao ra khỏi phân đà.

Năm năm qua, ta chạy trốn, điều tra, lần theo từng mẩu tin nhỏ như kẻ mò kim đáy biển; trong mắt ta, Lầu Ngọc từng là một con quái vật không nhìn thấy điểm cuối, chỉ cần vươn một ngón tay cũng đủ nghiền nát cả nhà họ Tạ.

Nhưng đêm nay.

Lần đầu tiên ta nhìn thấy nó bị ép lùi.

Sau một tháng truy quét, những tin chiến thắng vẫn liên tục truyền về từ khắp Giang Nam; từng tuyến bạc bị chặt đứt, từng thương hội bị niêm phong, từng đầu mục bị áp giải về kinh, còn con quái vật từng ẩn mình trong bóng tối cũng dần bị kéo ra ánh sáng.

Có người đặt mạnh chén trà xuống bàn rồi bật cười.

"Xong rồi."

Không ai phản bác.

Ngay cả Vệ Hành cũng hiếm hoi buông bút, dựa lưng vào ghế.

Ngoài sân, gió đêm lướt qua những tán cây.

Không khí căng cứng suốt nhiều ngày cuối cùng cũng xuất hiện một khe hở đủ để người ta thở.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng vó ngựa đột ngột vang lên ngoài cổng.

Tiếp đó là tiếng người hô hoán.

Ta quay đầu.

Một kỵ sĩ lao thẳng vào sân.

Ngựa còn chưa dừng.

Người đã ngã xuống đất.

Hắn chống tay ngẩng đầu, giọng khàn đặc như vừa chạy xuyên cả đêm.

"Kho số ba cháy rồi!"

2.

Tiếng hét vừa dứt, toàn bộ đại sảnh như bị ai đó bóp nghẹt.

Một tiếng choang vang lên, chén trà trong tay ai đó rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.

"Khu nào?"

Một quan viên Đại Lý Tự bật dậy.

Người kỵ sĩ chống tay xuống nền gạch, lồng ngực phập phồng dữ dội.

"Bến Đông."

"Cháy từ bên trong."

Vệ Hành lập tức đứng lên, chiếc ghế phía sau bị đẩy lùi một đoạn trên mặt đất. Câu "xong rồi" vừa còn quanh quẩn trong đại sảnh phút trước bỗng tan biến sạch sẽ.

Mệnh lệnh liên tiếp được truyền xuống.

Người của Thiên Cơ Các lên ngựa.

Cẩm Y Vệ rút đao.

Đại Lý Tự điều người.

Cả phân đà vừa mới thả lỏng trong chớp mắt đã lại căng cứng, giống một cỗ máy khổng lồ bị ép vận hành tới cực hạn.

Khi chúng ta tới nơi, ngọn lửa đã nhuộm đỏ nửa khoảng trời phía đông.

Kho số ba nằm sát bến sông, là kho bạc lớn nhất từng thuộc về Tài Bạc Đường, đồng thời cũng là nơi cất giữ phần lớn sổ sách vừa bị niêm phong trong ngày.

Lửa cháy dữ dội đến mức không ai dám lại gần.

Từng cây cột gỗ thô lớn hơn vòng tay người trưởng thành liên tiếp gãy sập trong tiếng nổ đanh chát, những mảng mái nhà bốc lửa đổ ầm xuống, cuốn theo vô số tàn lửa đỏ rực bay lên giữa màn khói đen cuồn cuộn. Tiếng người hô hoán, tiếng kéo nước, tiếng gỗ gãy và tiếng lửa gào thét quấn lấy nhau, phủ kín cả bến Đông.

Ngay cả đứng cách đó rất xa, ta vẫn ngửi thấy mùi giấy cháy khét lẹt lẫn trong gió đêm.

Quan phủ đang liều mạng kéo nước.

Cẩm Y Vệ phong tỏa toàn bộ khu vực.

Nhưng tất cả đều đã quá muộn.

Ta tận mắt nhìn thấy một dãy giá hồ sơ đổ sập vào biển lửa, những quyển sổ mà cả triều đình mất hơn một tháng mới lần theo được dấu vết chỉ kịp lóe lên vài góc giấy cháy xém rồi biến mất trong ánh lửa đỏ rực.

Một vị quan Đại Lý Tự đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch.

"Đáng lẽ nơi này phải có hai đội canh giữ."

"Người đâu?"

Không ai trả lời.

Bởi câu trả lời đã được tìm thấy.

Tám thi thể nằm phía sau kho hàng.

Xếp thành một hàng.

Toàn bộ đều đã chết.

Không phải chết cháy.

Mà chết từ trước khi ngọn lửa xuất hiện.

Vết đao nằm gọn ở cổ, dứt khoát đến lạnh người, giống như cùng được tạo ra bởi một bàn tay, không lệch một phân, cũng không thừa một nhát.

Chung quanh không có dấu hiệu giằng co.

Không có tiếng kêu cứu.

Không có vết máu hỗn loạn.

Chỉ có tám cái xác lặng lẽ nằm trong bóng tối, như thể cái chết đã tới quá nhanh, nhanh đến mức bọn họ còn chưa kịp rút đao.

Vệ Hành ngồi xổm xuống bên một thi thể.

Hắn dùng đầu ngón tay gạt lớp tro bụi trên vạt áo người chết, nhìn rất lâu mà không nói một lời.

Ánh lửa từ kho bạc đang cháy hắt lên gương mặt hắn, lúc sáng lúc tối.

Ta nhìn thấy bàn tay đặt trên đầu gối của hắn chậm rãi siết lại.

Xa xa, kho số ba lại phát ra một tiếng đổ sập nặng nề.

Ngọn lửa bùng lên cao hơn.

Còn trong khoảng sân đầy khói ấy, không một ai mở miệng thêm câu nào.

3

Tin dữ từ các nơi liên tục được đưa về suốt đêm.

Một nhân chứng bị giết trên đường áp giải, một kho hồ sơ bị đốt sạch trước khi quan binh kịp tới nơi, ba đầu mục vừa bị bắt đồng loạt tự sát trong ngục, còn một toán truy kích mất liên lạc giữa rừng, đến khi tìm thấy thì chỉ còn lại vết máu kéo dài trên đất ẩm và vài mảnh áo bị dao cắt nát.

Ban đầu, mọi người đều cho rằng đó chỉ là những phản kháng cuối cùng của Lầu Ngọc.

Nhưng khi từng phần hồ sơ được đặt cạnh nhau, người của Đại Lý Tự rất nhanh nhận ra điểm bất thường.

Những vụ tập kích ấy quá giống nhau.

Ra tay cực nhanh.

Mục tiêu cực rõ.

Không cứu người.

Không cướp bạc.

Chỉ giết nhân chứng, đốt chứng cứ, sau đó lập tức rút lui.

Cẩm Y Vệ cũng phát hiện một chuyện tương tự.

Những kẻ bị bắt sống phần lớn đều tự sát trước khi bị thẩm vấn, có kẻ cắn lưỡi, có kẻ nuốt độc, có kẻ đâm đầu vào tường đá, giống như ngay từ khi được huấn luyện, bọn chúng đã biết mình tuyệt đối không được sống sót rơi vào tay triều đình.

Bốn ngày sau.

Đại Lý Tự, Cẩm Y Vệ và Thiên Cơ Các lần đầu tiên cùng ngồi lại trong một đại sảnh.

Bản đồ Giang Nam trải kín mặt bàn, hàng chục phần hồ sơ chất cao bên cạnh, ánh đèn dầu cháy suốt đêm khiến mắt ai nấy đều hằn tơ máu, nhưng không một người nào mở miệng.

Trong đại sảnh chỉ còn tiếng lật giấy.

Rất lâu sau, một vị thiếu khanh Đại Lý Tự đặt mạnh hồ sơ xuống bàn.

"Không đúng."

"Đây không phải người của Hồng Nhan Đường."

Một thiên hộ Cẩm Y Vệ nhìn những lời khai bị bỏ dở giữa chừng, giọng trầm xuống.

"Cũng không phải Tài Bạc Đường."

"Tài Bạc Đường biết kiếm bạc."

"Nhưng đám này tinh thông sát phạt."

Không khí yên lặng thêm một lần nữa.

Vệ Hành đứng trước bản đồ, dùng bút nối những điểm đỏ rải rác từ bến tàu, kho hàng, nha môn, đường áp giải cho tới những nơi từng có nhân chứng mất tích, cuối cùng khoanh thành một vòng tròn lớn phủ lên nửa vùng Giang Nam.

"Khả năng từ đầu tới giờ chúng ta đã sai."

"Chúng ta vẫn nghĩ Lầu Ngọc chỉ có Hồng Nhan Đường phụ trách kéo người vào."

"Và Tài Bạc Đường phụ trách vận hành bạc."

"Nhưng chưa từng nghĩ phía sau hai đường ấy..."

"Vẫn còn một bộ phận thứ ba."

Ngòi bút dừng lại.

Không ai phản bác.

Bởi những vụ mất tích, những lần diệt khẩu, những tuyến bạc được bảo vệ bằng máu, những kẻ phản bội biến mất không dấu vết, tất cả những bóng đen từng lướt qua vụ án này suốt nhiều năm cuối cùng cũng bắt đầu khớp lại thành một hình dạng.

Một vị quan Đại Lý Tự khép hồ sơ lại, ánh mắt dừng rất lâu trên những dòng ghi chép vừa được đối chiếu.

"Chúng ta vẫn chưa biết chúng là ai."

"Nhưng có một chuyện đã đủ rõ."

Ông đẩy chồng hồ sơ về giữa bàn.

Những tuyến vận chuyển trải khắp nhiều châu phủ.

Những điểm liên lạc phân bố từ bến tàu tới sơn đạo.

Những vụ diệt khẩu diễn ra đồng thời ở nhiều nơi.

Cùng với lượng bạc, lương thực và vũ khí đã được thống kê sơ bộ.

Tất cả đều chỉ về một kết luận.

Đây không phải một nhóm người nhỏ lẻ.

Cũng không phải vài chục hay vài trăm kẻ giang hồ tụ tập nhất thời.

Nếu những gì trong hồ sơ là thật, thì phía sau Hồng Nhan Đường và Tài Bạc Đường còn tồn tại một tổ chức được vận hành cực kỳ chặt chẽ, có hệ thống chỉ huy riêng, có lực lượng chiến đấu riêng, thậm chí đủ khả năng tự cung ứng lương thảo, binh khí và che giấu tung tích suốt nhiều năm.

Một thiên hộ Cẩm Y Vệ trầm giọng nói:

"Quy mô của chúng..."

Ông dừng lại một lát.

"Nếu chỉ tính lực lượng chiến đấu, e rằng cũng đã vượt quá một nghìn người."

Lão tướng được triều đình điều tới khẽ lắc đầu.

"Nếu thật chỉ có một nghìn người, chuyện này đã không đến lượt triều đình phải xuất binh."

Ông bước tới trước bản đồ.

"Một đạo quân muốn tồn tại thì phải ăn."

"Phải có lương."

"Phải có sắt."

"Phải có ngựa."

"Phải có đường vận chuyển."

"Muốn nuôi nhiều người như vậy suốt nhiều năm, dấu vết của hậu cần không thể xóa sạch."

Ngay trong ngày, Đại Lý Tự bắt đầu đối chiếu lượng lương thất thoát ở các châu, Cẩm Y Vệ rà soát các bến ngầm và tuyến thủy vận, còn Thiên Cơ Các lần theo những thương đội bí mật cùng các kho hàng khả nghi.

Sau năm ngày.

Mười bảy địa điểm lần lượt bị loại bỏ.

Mọi đầu mối cuối cùng đều hội tụ về Thanh Nham Cốc.

Đó là một thung lũng nằm sâu dưới chân dãy núi, ba mặt là vách đá, chỉ có một con đường độc đạo thông ra ngoài.

Trinh sát không dám tiến quá gần.

Họ chỉ đứng từ đỉnh núi đối diện quan sát suốt ba ngày ba đêm.

Mật báo đưa về chỉ có vài nét phác họa.

Doanh trại kéo dài trong rừng.

Kho binh khí.

Bến ngầm.

Mật đạo.

Những toán người thay phiên luyện trận dưới lá cờ hổ đen.

Không cần thêm bất cứ lời giải thích nào.

Tất cả đều hiểu.

Hắc Hổ Đường không phải một bang phái.

Mà là một đạo quân ngầm.

Tấu chương khẩn cấp được đưa thẳng vào kinh thành trong đêm.

Ba ngày sau.

Thánh chỉ điều quân được đưa tới Giang Nam.

Các cửa thành đồng loạt siết chặt.

Những bến đò trọng yếu đều bị khống chế.

Các tuyến thủy vận và đường tiếp tế bí mật lần lượt bị cắt đứt.

Quan phủ ba châu, Đại Lý Tự, Cẩm Y Vệ và Thiên Cơ Các đồng thời nhận lệnh phối hợp.

Một tấm lưới khổng lồ lặng lẽ khép lại quanh Thanh Nham Cốc.

Bảy ngày sau.

Đại quân mới bắt đầu áp sát.

4

Buổi chiều hôm ấy, trời âm u.

Mây đen từ phương bắc chậm rãi kéo xuống, phủ kín những dãy núi nằm giữa ba châu, khiến cả vùng trời như bị một vật nặng vô hình đè thấp xuống mặt đất. Từng toán khoái mã liên tục ra vào các nha môn, từng đạo quân nhận lệnh rồi lặng lẽ rời doanh, không cờ xí, không trống trận, cũng không ai biết mục tiêu cuối cùng nằm ở đâu, chỉ có những quân lệnh nối tiếp nhau truyền đi không ngừng nghỉ.

Đến khi mặt trời khuất hẳn sau dãy núi phía tây, các cánh quân cũng lần lượt tới vị trí đã định. Đường núi bị khóa, thủy lộ bị khóa, những bến ngầm dẫn ra ngoài cũng lần lượt bị phong tỏa. Từ trên cao nhìn xuống, ánh đuốc trải dài từ bốn phương tám hướng, nối thành những dải sáng ngoằn ngoèo giữa màn đêm, giống như năm ngón tay khổng lồ đang chậm rãi khép lại, như bàn tay Như Lai từ từ úp xuống cả dãy núi.

Mà giữa lòng bàn tay ấy là tổng đàn Hắc Hổ Đường.

Khuya hôm đó, trong đại trướng dưới chân núi, đèn dầu sáng suốt đêm, bản đồ trải kín mặt bàn. Các tướng lĩnh, người của Đại Lý Tự, Thiên Cơ Các và Cẩm Y Vệ đều có mặt, còn ngoài trướng, tiếng vó ngựa cùng tiếng truyền lệnh vẫn chưa từng ngơi nghỉ.

Lão tướng chỉ huy đứng trước bản đồ rất lâu, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng khe núi, từng dòng sông, từng con đường nhỏ được đánh dấu bằng mực đỏ, rồi cuối cùng đặt tay xuống bàn.

"Canh ba."

"Đánh."

Quân lệnh vừa truyền ra, cả dãy núi như bừng tỉnh.

Tiếng tù và vang vọng khắp thung lũng, tiếng dây cung bật mạnh, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng quân sĩ hò giết đồng loạt xé toạc màn đêm. Cẩm Y Vệ đánh thẳng vào cửa chính, quân triều đình từ hai cánh sườn núi ép xuống, các toán tinh nhuệ vòng ra phía sau, khép kín toàn bộ đường lui.

Nhưng ngay từ đợt công kích đầu tiên, Hắc Hổ Đường đã cho thấy vì sao chúng có thể tồn tại nhiều năm như vậy.

Tiếng chuông cảnh giới vừa vang lên, từng toán giáp đen đã nhanh chóng xuất hiện trên các tuyến phòng thủ, cung thủ chiếm lĩnh điểm cao, thuẫn thủ dàn hàng phía trước, đao thủ giữ chặt trung quân. Không ai hoảng loạn, cũng không ai bỏ chạy. Dưới ánh lửa chập chờn, đội hình ấy vận động nhịp nhàng và chính xác tới mức khiến người ta có cảm giác đang đối mặt với một quân đội thực thụ chứ không phải một thế lực giang hồ.

Mưa tên từ trên cao trút xuống như thác.

Một cánh quân vừa áp sát sườn núi đã bị ép lùi.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên giữa màn đêm.

Máu nhanh chóng nhuộm đỏ nền đất ẩm dưới chân núi.

Lão tướng nhìn những tầng phòng thủ đan xen trước mặt, đôi mày khẽ nhíu lại.

"Hóa ra là thế."

Ông nhìn chằm chằm vào thế trận của đối phương.

"Hèn gì có thể giấu mình nhiều năm như vậy."

Trận chiến rất nhanh biến thành cuộc giằng co đẫm máu.

Một doanh trại tiền tiêu bị tập kích ngược.

Hai đội truy kích gần như bị đánh tan.

Một vị bách hộ Cẩm Y Vệ tử trận ngay trước cửa doanh.

Tin thương vong liên tiếp được đưa về đại trướng, nhưng các quân lệnh cũng liên tiếp được truyền ra ngoài, khiến vòng vây không những không lỏng đi mà còn từng bước siết chặt hơn.

Giữa lúc chiến sự căng thẳng nhất, một mật báo được đưa tới.

Vệ Hành chỉ nhìn qua một lần rồi chỉ xuống góc tây nam bản đồ.

"Có mật đạo."

Lão tướng lập tức hạ lệnh.

"Một nghìn người."

"Khóa nó lại."

Chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng chém giết đã bùng lên từ phía sau núi.

Hắc Hổ Đường quả thật đang phá vây qua mật đạo.

Nếu chậm thêm một bước, ít nhất vài trăm người đã thoát khỏi vòng phong tỏa.

Nhưng đó chỉ mới là khởi đầu.

Suốt đêm hôm ấy, mật báo liên tục được đưa về đại trướng. Thiên Cơ Các giải ám hiệu, Đại Lý Tự tổng hợp chiến báo từ các hướng, các tướng lĩnh liên tục sửa đổi bố trí theo từng biến động trên chiến trường.

Mỗi lần Hắc Hổ Đường đổi hướng phá vây, triều đình cũng lập tức giăng sẵn thiên la địa võng chờ chúng tự chui vào.

Khi đối phương muốn phá thủy lộ, chiến thuyền đã chờ sẵn dưới màn sương.

Khi đối phương muốn mở đường máu từ phía đông, bộ binh triều đình đã dựng sẵn trận tuyến chờ đợi từ trước.

Khi đối phương định đốt kho lương gây loạn, Cẩm Y Vệ đã đánh thẳng vào trung tâm doanh trại.

Dường như mọi đường sống mà Hắc Hổ Đường cố mở ra đều đã bị nhìn thấu từ trước, mỗi lần đổi hướng phá vây chỉ càng đâm đầu vào một tầng phong tỏa mới.

Trời dần sáng.

Khói đen phủ kín cả thung lũng.

Xác người nằm la liệt từ chân núi tới trước đại doanh.

Tiếng đao kiếm cũng dần thưa xuống.

Từng lớp phòng thủ của Hắc Hổ Đường lần lượt sụp đổ, các cứ điểm nối nhau thất thủ, chỉ còn lá đại kỳ hổ đen giữa trung tâm tổng đàn vẫn lặng lẽ đứng trong biển khói lửa như dấu vết cuối cùng của sự chống cự, cho đến giờ Thìn thì bị một đao chém đứt.

Tiếng hò reo vang dậy khắp chiến trường.

Thủ lĩnh Hắc Hổ Đường dẫn tử sĩ mở đợt phản công cuối cùng, nhưng cuối cùng vẫn bị chém chết trước đại điện. Khoảnh khắc đầu hắn rơi xuống đất, sự kháng cự còn sót lại cũng tan vỡ.

Tổng đàn thất thủ.

Khi chúng ta tiến xuống tầng hầm sâu nhất dưới lòng núi, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt hơn bất kỳ nơi nào khác trong tổng đàn, một bóng người vẫn ngồi bên cạnh chiếc bàn đá.

Không bỏ chạy.

Không phản kháng.

Không hề kinh ngạc.

Giống như hắn đã ngồi đợi từ rất lâu.

Tần Vạn Kim.

Cuối cùng cũng bị tìm thấy.

5.

Cho tới khi sự thật bị kéo ra ánh sáng, người ta mới nhận ra nền móng của Lầu Ngọc chưa bao giờ được xây bằng vàng bạc.

Dưới lớp vàng son rực rỡ từng khiến cả Giang Nam ngưỡng mộ là những căn nhà đã bán sạch, những phần mộ mới đắp, những gia đình ly tán và những người rời khỏi cửa nhà rồi không bao giờ trở về nữa.

Ánh vàng ở bên trên.

Máu và nước mắt ở bên dưới.

Không biết bao nhiêu người từng ngẩng đầu nhìn Lầu Ngọc, nhìn cơ nghiệp càng ngày càng đồ sộ của nó rồi thầm ngưỡng mộ, cho rằng đó là bản lĩnh, là thiên phú, là cơ duyên mà người thường cả đời không thể với tới.

Chỉ đến hôm nay bọn họ mới biết, tòa lầu ấy sở dĩ cao đến vậy là bởi dưới chân nó đã chất quá nhiều cuộc đời bị nghiền nát.

Mà Tần Vạn Kim chính là kẻ đứng cao nhất trên đỉnh cao ấy.

Lên đầu trang